- Ḥa
hợp ḥa giải với Cộng Sản là" đầu hàng vô điều kiện".
- Liên hiệp với Cộng Sản là tự sát.
- Sống chung với Cộng Sản là tiếp tay nuôi đảng cướp, tiếp tục gây
tội ác, bán nước.
- Dính dáng làm ăn với Cộng Sản là phản bội tổ quốc, đồng lỏa với
đảng cướp.
- Đóng góp cho tổ chức từ thiện tại VN là nối giáo cho giặc Cộng
.
CS Hà Nội Hết Chỗ Dựa
Vi Anh
Độc
tài tự nó đă nói lên thân phận cô đơn. Chiết tự chỉ rơ độc là một,
là cô độc, cô đơn.Thân phận cô đơn càng bộc lộ rơ trong hoàn cảnh
sanh tử của độc tài. Phân tích t́nh h́nh gần đây cho thấy chế độ độc
tài đảng trị toàn diện của CS Hà nội đang hết sức cô đơn. Đang cô
độc tận cùng cây số. Cô đơn trước thế bành trướng lấn đất, lấn biển,
lấn dân của Trung Cộng. Cô đơn trước sự im lặng, bất động của Thế
Giới Tự do, Mỹ và các nước Tây Phương. Cô đơn trước quần chúng nhân
dân VN muốn đổi thay chế độ, muốn có một chánh quyền v́ dân, do dân,
của dân mạnh dạn, dũng cảm để cứu Hoàng sa, Trường sa, và Cao Nguyên,
chớ không phải một nhà cầm quyền v́ đảng, do đảng, của đảng nên cô
độc và nhu nhược như CS Hà nội bây giờ.
Một, về Biển Đông của VN. TC khống chế Biển Đông của VN, chỉ là một
kế hoạch vùng nằm trong chiến lược toàn Á châu của TC. Bộ Quốc Pḥng
Hoa Kỳ mới đây công bố một bản phúc tŕnh báo động TC có thể khống
chế Biển Đông, làm mất quân b́nh tương quan lực lượng không những
trong mà c̣n ngoài phạm vi Á Châu. Sau đây là những sự kiện tiêu
biểu và rơ ràng. TC tăng ngân sách quốc pḥng quá mức cần thiết cho
việc quốc pḥng. TC hiện đại hoá quân đội nhằm để tấn công, chớ
không phải để quốc pḥng. TC tăng cường Hải Quân với một nhịp độâ và
mức độ giành thế hải thượng trên Thái b́nh Dương. TC mở đường cho
hải quân TC án ngữ và khống chế các hải lộ quốc tế chủ chốt, đường
hàng hải quốc tế qua eo biển Mă Lai và eo biển Ormuz sang Aán độ
dương.
Đối với Biển Đông của VN, TC đă lấy đảo Hoàng sa và Trường sa làm
huyện Tam sa sáp nhập làm đất của TC, trực thuộc tỉnh Hải Nam. TC đă
xây một căn cứ hải quân lớn mới ở đảo Hải Nam, cho tàu ngầm và hàng
không mẫu hạm khi có. TC đơn phương vẽ "ranh giới lưỡi ḅ" chiếm 75%
diện tích Biển Đông. TC đă minh thị, vẽ ranh giới lưỡi ḅ này vào
bản đồ TC khi rước Đuốc Thế Vận Bắc Kinh.
TC năm 2007 áp lực tập đoàn dầu khí BP của Anh phải ngưng hợp tác
khai thác dầu khí với VN và áp lực tập đoàn Exxon Mobil của Mỹ phải
ngưng hợp tác với VN hồi năm 2008. TC bỏ một số vốn khổng lồ là 29
tỷ đô-la cho Công ty Dầu khí hải dương TQ khai thác dầu ở Biển Đông.
TC khuấy rối và làm nhục tàu Impeccable của Mỹ thăm ḍ trên vùng
biển Mỹ cho là quốc tế, mà TC cho là của TC; nhưng Mỹ im lặng. TC
bắn giết vô tội vạ ngư phủ VN đi đánh cá ở vùng biển lâu nay mọi
người Việt xem là hải phận VN nhưng bây giờ TC coi là của TC. TC
quyết liệt phản đối VN tại Liên Hiệp Quốc và yêu cầu Ủy ban Ranh
giới Thềm lục địa không xem xét hồ sơ của VNCS và Mă Lai xác lập
thêm lục địa, cho đó thuộc chủ quyền của TC.
TC c̣n khống chế đường hàng hải sang Aán Đô dương, đường hàng hải
huyết mạch qua Eo Biển Ormuz. TC đă xây một số bến cảng, gọi là "xâu
chuổi ngọc trai", từ căn cứ quân sự Gwadar ở Pakistan đến Hambantota
ở Sri Lanka và từ Chittagong ở Bangladesh đến Sittwe ở Miến Điện.
Riêng tại Hambantota, TC đă đầu tư một tỷ đô la để xây cất một căn
cứ hải quân, tiếp vận.
TC viện trợ hào phóng và trợ trưởng cho Miến Điện và Sri Lanca v́
hai nước này chiếm một vị trí địa lư chiến lược quan trọng. Ḥn đảo
Sri Lanka, nằm ở phía nam tiểu lục địa Nam Á là một địa điểm quan
trọng trong việc kiểm soát đường biển của nền mậu dịch quốc tế tại
Ấn Độ Dương. C̣n Miến Điện th́ nằm ở bản lề thế giới giữa hai nước
Ân Độ và Trung Quốc tại Vịnh Bengal. Nhờ TC nên hai chế độ này coi
Liên Hiệp Quốc không ra ǵ. Mọi chế tài của Hội Đồng Bảo An LHQ đă
có lá phiếu phủ quyết của TC..
Trước thiên la địa vơng của TC, CS Hà nội cảm thấy "cực kỳ" cô đơn.
Một cách tuyệt vọng, CS Hà nội có những hành động có tính sân khấu
để gạt dân VN. CS Hà nội muốn tỏ vẻ sẵn sàng bảo vệ bờ cơi. CS Hà
nội xuất 1 tỷ 8 Đô la, phân nửa ngân sách quốc pḥng, để mua 6 tàu
lặn của Nga và năm trăm triệu Đô là để mua12 máy bay tiêm kích
SU-30MK2 cũng của Nga. Nhưng sau đó nói mua ít chiến đấu cơ lại...
Có người nói CS Hà nội muốn "gởi một thông điệp" cho TC. Nhưng qua
hành động năn nỉ, ỉ ôi, ḷn cuối, người ta thấy chắc chắn CS Hà nội
không dám đối địch với TC.
Hai, CS Hà nội không thể đi được với Mỹ. Lư thuyết Mỹ dùng CS Hà nội
để be bờ TC ch́ là giả thuyết, suy diễn, suy đoán chớ không thực
tiển, mà chánh trị Mỹ là thực dụng. Quyền lợi của Mỹ đối với TC lớn
hơn đối với VNCS. TT Obama chủ trương đối thoại chớ không đối đầu.
Mỹ có quá nhiều điểm nóng cần giải quyết hơn ở Biển Đông. Theo tinh
thần dân chủ, tự do hiến định, TT Mỹ không thể đổ quân để tiếp viện
cho một chế độ độc tài như CS trong trường hợp TC tấn công CS Hà nội.
Mỹ chỉ cần TC để cho tàu bè Mỹ và đồng minh thân thiết như Nhựt, Nam
Hàn đi thông thoáng trên đường hàng hải qua hai Eo Biển Mă lai, và
Ormuz là được. VNCH là đồng minh "chí cốt, thâm niên, xương máu" của
Mỹ kia mà Mỹ c̣n bỏ khi bắt được thị trường TC cả tỷ người, Huống hồ
CS Hà nội mới chỉ là đối tác, chớ không phải đồng minh. Mỹ thực dụng
nên dễ giải quyết vấn đề Biển Đông với TC, trên đầu trên cổ CS Hà
nội...
Ba, CS Hà nội có một chỗ lẽ ra phải dựa, mà không dựa được v́ chỗ đó
không cho dựa: đó là nhân dân VN trong và ngoài nước. CS Hà nội hết
chỗ dựa v́ nhân dân VN xa lánh CS và muốn có một chánh quyền dân chủ
mới có thể huy động được nội lực dân tộc trước nguy cơ mất nước.
Trong lịch sử VN chưa bao giờ có một triều đại nào nhờ ngoại bang mà
đánh đuổi được ngoại xâm. Chưa bao giờ, giành được độc lập dân tộc.
giữ đưọc bờ cơi mà không nhờ dân. Chính Oâng Hồ chí Minh biết điều
đó khi nói, "Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó trăm lần dân liệu
cũng xong" để huy động nhân dân nhưng cho quyền lợi của CS. CS Hà
nội đă phản bội lại dân khi năùm được chánh quyền. CS Hà nội áp bức,
bóc lột dân c̣n hơn thực dân Tàu, Pháp. Nên dân Việt bị CS gạt một
lần không dễ ǵ CS Hà nội bây giờ gạt dân được nữa, nhứt là đối vớùi
người Việt hải ngoại quá nhiều thông tin, nghị luận để nhận định.
Hỏi làm sao người dân Việt ưa được cái loại "tự thực dân" (auto-clonialsts)
như CS Hà nội.
Sau cùng, CS Hà nội không dựa Mỹ không được, dựa dân VN không cho,
nên chỉ c̣n có một con đường làm " thực dân mới", làm thái thú cho
TC, biến "Việt Nam" ngày nay thành "Vân Nam" ngày mai, một thời gian
để "thu vén cuối đời". Nhưng cùng tắc biến, biến tắc thông, thông
tắc cữu là qui luật vận hành của lịch sử. Thế cùng do CS Hà nội độc
tài, đảng trị gây ra làm cho đất nước nhân dân VN tủi nhục đó sẽ
đánh động hồn thiêng sông núi VN, phát động tinh thần dân tộc VN,
phát huy sức mạnh của nhân dân VN đă từng chiền thắng Nguyên Mông.
Như thế giới sử đă đánh giá, dân tộc VN là dân tộc duy nhứt trong
4000 năm lịch sử đă kiên cường bảo vệ ṇi giống, bờ cơi của ḿnh
trước sức bành trướng, bá quyền Anh Không Lồ Phương Bắc. Như chiến
lược gia chiến tranh nhân dân của người Việt, là Oâng Ngyễn Trăi,
nói đất nước có lúc thinh suy nhưng anh hùng hào kiệt đới nào cũng
có. CS Hà nội dù có làm nha trảo, làm Lê chiêu Thống, làm thái thú
cho TC, nhân dân VN cũng bẻ găy với sức chống ngoại xâm mà sử sách
thế giới và VN đă từng ghi rơ.
Xâu Chuỗi Ngọc
Hoa Lục
Trần
Khải
Một
phần thịt da của quả đất là biển. Một phần thịt da của Việt Nam cũng
là biển. Biển đă nuôi lớn, ǵn giữ, cung cấp thức ăn và dưỡng chất
cho nhân loại, trong đó có dân tộc Việt Nam từ nhiều ngàn năm. Bất
kể những ngày biển động, khi cuồng nộ sóng thần tàn phá, nhân loại
vẫn chờ kiên nhẫn, ra công hồi phục. Và khi mất biển, đó là mất đi
một phần thân thể. Do vậy, biển nuôi chúng ta lớn, và cũng là nơi có
thể hủy diệt chúng ta.
Ngày
8-6-2009 sắp tới sẽ là Ngày Đại Dương Thế Giới (World Oceans Day)
theo quy định của Liên Hiệp Quốc. Chủ đề của ngày này năm 2009 sẽ là
"Đại Dương Của Chúng Ta, Trách Nhiệm Của Chúng Ta" và sẽ được các cơ
quan LHQ đón mừng bằng nhiều sự kiện, nhằm "gây ư thức toàn cầu về
các thách thức hiện nay đang gặp bởi cộng đồng quốc tế đối với các
đại dương."
Và v́
tính đa diện của nó, ư thức về biển đă được nh́n từ nhiều phương
diện khác nhau, từ nhiều thành phần khác nhau, và từ nhiều vị trí
quốc gia khác nhau. Từ lâu, chứ không phải bây giờ mới nghĩ tới. Hôm
Thứ Năm 14-5-2009, một hội nghị quốc tế về khí hậu biến đổi họp tại
Manado, Indonesia với các cấp bộ trưởng và chuyên gia từ hơn 80 quốc
gia chú trọng nhiều về khoa học hơn: mực nước biển dâng cao, các
luồng nước hâm nóng dần, thảm họa acid hóa, ô nhiễm, an toàn thực
phẩm…
Ngoại
Trưởng Mỹ, bà Hillary Clinton, nói trong hội nghị hôm Thứ Năm rằng
thế giới phải "làm nhiều hơn để bảo vệ các đại dương của chúng ta và
ǵn giữ sức khỏe lâu dài của địa cầu chúng ta và nhân loại… [v́ ảnh
hưởng biến đổi khí hậu] có thể thấy không chỉ ở các tảng băng tan và
các rạng san hô hư chết, nhưng cũng gây thiệt hại nhà cửa, giảm
lương, tăng đói nghèo, xóa bỏ các cơ hội…"
Chính
v́ biển quan trọng như thế, cho nên cuộc tranh giành tài nguyên biển
là chuyện tất phải xảy ra. Trong đó, trước mắt, Việt Nam đă bị Trung
Quốc chiếm vùng đảo Hoàng Sa, và một phần vùng đảo Trường Sa. Chiếm
ngang nhiên, giữa ban ngày, với tiếng súng vang dội, với nhiều sinh
mạng bị bắn ngă - như thế, hải quân Trung Quốc đă đánh chiếm Hoàng
Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988.
Cho
nên, không ngạc nhiên ǵ, khi Ấn Độ lúc nào cũng ngờ vực về "âm mưu
biển" của Trung Quốc. Đó cũng là lư do, Ấn Độ không muốn TQ đưa ảnh
hưởng vào Ấn Độ Dương, v́ chỉ riêng một bá quyền ở Thái B́nh Dương
là cũng đủ làm thế giới mệt mỏi rồi, huống ǵ lại vươn tay thật xa
như thế.
Nhưng
ḷng tham của Bắc Kinh th́ vô hạn, và không có cách nào che giấu nổi.
Báo Times of India hôm 23-4-2009 với bản tin nhan đề "China hits out
at India's decision on naval symposium" (TQ Chỉ Trích Quyết Định Của
Ấn Độ về Hội Nghị Hải Quân) ngay các đoạn đầu đă cho thấy:
"Ấn Độ
nghi ngờ về sức tăng kinh tế của TQ, theo một tờ báo thân cận với
Đảng CSTQ viết trong một bài quan điểm. Báo này có tên Global Times
nhận định như thế trong khi bàn về quyết định của chính phủ New
Delhi khi không cho Trung Quốc tham dự Indian Ocean Naval Symposium
năm nay.
Bộ
Ngoại Giao Ấn Độ chỉ đơn giản lo sợ rằng TQ có thể "can thiệp" vào
vùng ảnh hưởng của Ấn tại Ấn Độ Dương, theo báo này…" (hết trích
dịch).
Đó là
ngôn ngữ của nhà nước Trung Quốc về hội nghị cấp Tư Lệnh Hải Quân
của 33 quốc gia có liên hệ quyền lợi vùng Ấn Độ Dương hồi tháng
2-2009. Vậy rồi Ấn Độ suy nghĩ ra sao. Trang web Quốc Pḥng Ấn Độ
(http://www.defenceindia.com/defenceind/April/news22_04_04.html) nói
rằng:
"…Bộ
Ngoại Giao Ấn Độ từ chối lời yêu cầu của TQ [xin dự hội nghị]… nói
rằng không có hợp lư nào để liên hệ TQ với Ấn Độ Dương… Với t́nh
h́nh tham vọng dài hạn của TQ là đối đầu ảnh hưởng Ấn Độ trong An Độ
Dương, Bộ Ngoại Giao Ấn nói không hợp lư chiến lược nào để TQ gia
nhập hội nghị IONS…" (hết trích dịch)
Câu
hỏi để Việt Nam suy nghĩ: nếu Trung Quốc có tham vọng vào Ấn Độ
Dương, đă dám ḱnh với ảnh hưởng nước khổng lồ Ấn Độ, th́ không lẽ
bỏ qua các đảo vùng Thái B́nh Dương, nơi từ lâu được xem là ao nhà
Hoa Lục và đă nhiều lần TQ trực diện ḱnh chống với hải quân Mỹ? Như
thế, Hoàng Sa, Trường Sa chắc chắn là không thể nào ngoài ṿng ảnh
hưởng TQ, và như đă thấy, bây giờ đang trở thành một ṿng đai thép
đại dương để "thiết tỏa Thái B́nh Dương."
Hải
quân Ấn Độ không gọi đó là ṿng khóa sắt Trung Quốc, mà gọi một cách
thơ mộng kiểu đạo học là "xâu chuỗi ngọc Trung Quốc."
Báo
India Express (indianexpress.com) trong số ngày 15-5-2009 với bản
tin đă nêu rơ lo ngại này ngay ở nhan đề "Port in China's 'String of
Pearls' worries India" (Một Hải Cảng Trong 'Xâu Chuỗi Ngọc' của TQ
Làm Ấn Độ Lo Ngại), viết:
"Mối
lo ngại lớn đối với chính phủ Ấn Độ là quan hệ quyền lợi của Trung
Quốc tại hải cảng Gwadar của Pakistan. TQ nói là chỉ quan tâm về
thương mại ở cảng này để giúp biến đổi kinh tế của tỉnh Tân Cương,
nơi vây quanh là đất và chưa phát triển của TQ.
Tuy
nhiên, hải cảng này có tầm vóc lớn hơn trong chiến lược TQ. Đây được
gọi là "viên ngọc" phía Tây trong chiến lượng "Xâu Chuỗi Ngọc" của
Trung Quốc, trong đó h́nh dung ra việc thiết lập quan hệ chiến lược
với nhiều quốc gia dọc các tuyến hàng hải từ Trung Đông tới Biển Nam
Trung Hoa (tức, Biển Đông, theo cách VN gọi). Mục đích: bảo vệ quyền
lợi năng lượng của TQ và các mục tiêu an ninh khác.
Không
ngạc nhiên ǵ, việc xây cảng Gwadar và hợp tác giữa TQ-Pakistan
trong dự án [xây cảng] này đă gây lo ngại không chỉ cho Ấn Độ, mà
cũng cho Mỹ và Iran. Nó làm mạnh mẽ cảm giác của Ấn Độ về "ṿng
phong tỏa" bởi TQ.
Các "viên
ngọc khác" là các cảng hải quân ở Bangladesh, Miến Điện, Thái Lan,
Cam Bốt và Biển Nam Trung Hoa.
Cảng
Gwadar sẽ cho phép TQ "theo dơi các hoạt động hải quân của Mỹ ở Vịnh
Ba Tư. Các hoạt động hải quân An Độ ở biển Ả Rập, và các hợp tác
hàng hải tương lai giữa Mỹ-Ấn trong Đại Tây Dương…
T́nh
h́nh đă báo động hải quân Ấn, và binh chủng này đă loan báo kế hoạch
làm các hàng không mẫu hạm và các tàu ngầm nguyên tử trong thập niên
tới…" (hết trích dịch).
Biển
đầy sóng gió như thế. Không chỉ là chuyện ngư dân Việt bị tàu Trung
Quốc nổ súng, hay chuyện ngư dân Việt bị tàu TQ bắt về đảo Hải Nam
đ̣i xử phạt… mà c̣n, như Ấn Độ nói từ xa, là chuyện mẫu hạm và
chuyện tàu ngầm nguyên tử. Nếu TQ không sợ ǵ Mỹ và Ấn, th́ Việt Nam
sẽ nằm ở khóe mắt nào của đàn anh TQ? Đó là chỗ để suy nghĩ và chuẩn
bị.
Điều
chúng ta lo sợ có khi là nằm ngay ở Hà Nội. Thực sự, có lănh đạo Hà
Nội nào đă bị Trung Quốc mua chuộc hay không? Đó là một độc chiêu dễ
sử dụng, cho dù ngay tại Mỹ.
Bộ Tư
Pháp Mỹ tuần này đă truy tố James Wilbur Fondren, Phó Giám Đốc Văn
Pḥng Washington của Bộ Tư Lệnh Thái B́nh Dương Hoa Kỳ, về tội bán
bí mật quốc gia cho Trung Quốc trong gần 4 năm. Trung Tá 62 tuổi này
của Mỹ đă bị cho "nghỉ việc tạm từ tháng 2-2008" trong khi chờ điều
tra, và mới truy tố tuần này.
Nếu
t́nh báo TQ có thể móc nối một cấp cao Hoa Kỳ như thế, th́ cán bộ Hà
Nội cũng không khó bị mua chuộc. Thế nên, các diễn biến kỳ lạ về hồ
sơ biển, đảo và bauxite Tây Nguyên có thể làm chúng ta ngờ vực về
bàn tay t́nh báo TQ tại Hà Nội.
Có ai
trong chính phủ CSVN sửa soạn hiến tặng một cảng nào của VN để TQ
đưa vào Xâu Chuỗi Ngọc kia hay không? Đáng ngờ vực lắm. Nhân Ngày
Đạị Dương, cần suy nghĩ thêm về xâu chuỗi này vậy.
NỔI TRỐNG LÊN
ĐỂ CÙNG NHAU ĐỨNG DẬY !
MƯỜNG GIANG
(Bài lưu trữ trong trang nhà
huongvebinhthuan. org
và www.thuvientoancau. org)
Nổi trống lên để cùng nhau đứng dậy
Đồng bào ôi ! phải cứu lấy sơn hà
V́ đó là nhà, mă của ông cha
Mà Tiên Tổ đă đổi bằng xương máu
C̣n đất Việt ta mới c̣n cơm áo
C̣n chùa đ́nh thờ cúng Phật, tiền nhân
C̣n Thiên Chúa ngự lăm giữa cung trần
C̣n gịng giống Lạc Hồng nơi cỏi thế
Phải cương quyết bẻ cùm gông nô lệ
Mấy mươi năm hận nhục cũng đủ rồi
Chôn ngay cái xác Hồ, thối ma trôi
Vứt chủ nghĩa Mác-Mao vào đáy huyệt
Quên sao được những oan khiên thảm
tuyệt
Kể từ ngày Hồ rước giặc Tàu-Nga
Vào đất Việt dầy xéo nát sơn hà
Gây chinh chiến xương người cao hơn núi
Quên sao được cảnh lầm than đen đủi
Nổi thê lương tám chục triệu đồng bào
Sống lê lết trong địa ngục thương đau
Ngày hai buổi lấy lệ sầu lau mặt
Quên sao được phần non sông đă mất
Từ Nam Quan, Bản Giốc tới Biển Đông
Hận Hoàng, Trường luôn canh cánh bên
ḷng
Thêm nổi nhục Tây Nguyên đang vây bủa
Đă dám chết v́ Phật, Trời, Thiên Chúa
Tại sao không v́ nước Việt hy sinh ?
Cứu non sông là cứu lấy phận ḿnh
Để dân tộc ngàn đời luôn tồn tại
Nổi trống lên để không c̣n sợ hải
Đừng ngại ngần trước ‘ châu chấu đá xe
‘
Hồn lịch sử là ánh đuốc lập ḷe
Cờ chính nghĩa nối ṿng tay dân tộc
Ai đă buộc triệu người phải bỏ nước ?
Ai làm cho xă hội nát hơn tương
Ai gieo rắt thù hận phá cương thường
Chính Hồ tặc và Việt gian, Việt Cộng
Đă tới lúc ta phải dành quyền sống
Để làm người ngẩn mặt với non sông
Để hiên ngang nối bước giống Tiên Rồng
Như Tiên Tổ thời ‘ b́nh Ngô sát Thát ‘
Cỏi Mê Linh, tiếng hai Bà c̣n hát
Sông Bạch Đằng vằng vặc bóng quân reo
Ải Chí Lăng xác giặc khắp núi đèo
G̣ Đống Đa khắc lời thề cứu quốc
Nay không phải lúc gục đầu than khóc
Không phải hồi bới móc hại lẫn nhau
Mà đứng dậy đoàn kết cứu đồng bào
Đang kẹt giữa giặc Tàu và giặc Cộng
Dân tộc Việt đă không c̣n đất sống
Mấy ngàn năm Bắc Thuộc hởi trời ơi ?
Sĩ phu đâu ? mau bừng tỉnh cứu đời
Để cả nước theo sau voi Nguyễn Huệ
Đừng hèn nhục khiến giặc Tàu khinh dể
Đừng tin theo lủ bán nước hại dân
Hết bợ Nga tới liếm gót bạo Tần
Nay lấp ló đầu hàng tư bản Mỹ
Đảng Việt Cộng là tội đồ thế kỷ
Là oan khiên gây thảm tuyệt Việt Nam
Chúng có ǵ để lảnh đạo quốc dân ?
Lúc Tổ Quốc, Sơn Hà đang nguy biến
'Đỉnh
cao trí tuệ'' vô trách nhiệm, vô đạo đức, bất nhân, gian manh và xảo
trá!
VietCatholic News (18 May 2009 02:34)
Chế độ xă hội ở Việt Nam ngày
nay càng tồn tại lâu, và người ta càng sống lâu, người ta càng tiếp
tục chứng kiến CSVN làm nhiều hành động thể hiện tính ngu muội, cố
chấp, vá víu, “đánh bùn sang ao”, phản lại tiến bộ chính đáng của
con người và xă hội:
Trong khi khối Liên Xô và Đông
Âu đă biết mở mắt khước từ chủ nghĩa Cộng Sản, sau 70 năm khống chế,
th́ Đảng Cộng sản Việt Nam nằm trong ṿng ảnh hưởng Trung quốc, vẫn
bảo thủ một chủ nghĩa lỗi thời và từ đó ngăn chặn công cuộc dân chủ
hóa và đổi mới ở các lănh vực khác.
Người ta lầm tưởng là kinh tế
quyết định mọi sự, nhưng thực sự mọi cuộc đổi mới kinh tế phải đi
liền với mọi mặt cải cách xă hội chính trị. Nếu có tiến bộ kinh tế
mà không có điều chính đồng bộ uyển chuyển về các mặt khác của xă
hội, th́ xă hội sẽ đi đến bế tắc. Chuyên chế độc tài toàn trị đơn
nguyên là nguyên nhân cơ bản của mọi nguyên nhân.
Ta thử lược qua mấy mặt của xă
hội Việt Nam ngày nay. Ngoại trừ một số tiến bộ cũ thể do đóng góp
của các thành phần khác trong xă hội, người ta thấy những hậu quả
như sau:
Học Tập Cải Tạo
Sai lầm trong chính sách cơ
bản là biến đổi công việc học tập cải tạo chính trị ngắn hạn và
chính đáng cần thiết cho dân, quân, cán chính VNCH thành một hành
động hận thù, bất nhân, tàn bạo kéo dài của VNDCCH. Từ tàn bạo và
dối trá đó, CSVN đă kích động thêm hận thù - như đâm lao th́ phải
theo lao - thay v́ ccần ủng có tính nhân bản và t́nh đoàn kết toàn
dân hai miền đă từ lâu vào cảnh đau khổ triền miền v́ chiến tranh.
Chính sách sai lầm đó đă dẫn
đến cuộc vượt biên đau khổ, nhục nhă và bất đắc dĩ sang các nước của
biết bao nhiêu người VN dưới nhiều h́nh thức: ODP, HO, PIP… Cộng
đồng người Việt hải ngoại đă một thời gian lâu dài bị coi là phản
động. Lúc t́nh h́nh VN thay đổi, th́ Việt kiều lại được coi là người
yêu nước, là khúc ruột ngàn dặm, khi họ gửi tiền và đem tài ba về
giúp nước.
Những biến đỗi vũ băo và những
tiết lộ sau đó về thực chất chế độ CS ở Liên Xô và Đông Âu từ chung
quanh năm 1990 vẫn không mở mắt những người CSVN, dù người CSVN đă
xây dựng chế độ được 15 năm.
Sợ “Diễn Biến Ḥa B́nh”: Cảnh
Giác Không Đúng Chỗ
Khi cộng đồng hải ngoại tiếp
xúc với các luồng tiến bộ khác nhau trên thế giới và chia sẻ những
quan sát và hiều biết đó cho những người ở trong nước, th́ chính
Đảng Cộng sản muốn ngăn chặn tiến bộ, che mắt dân trong nuớc để lừqa
dối dân chúng, củng cố chế độ bằng khóm từ chống “diễn biến ḥa
b́nh”. Sợ diễn biến ḥa b́nh có nghĩa là bịt mắt sợ ma tiến bộ!
Ngoại Giao Bị Bao Vây Và Phân
Hóa
V́ bị cộng đồng thế giới cô
lập từ 1975 đến 1990, đúng vào thời điểm chế độ Cộng sản tại Liên Xô
và Đông Âu tan ră, cộng đồng hải ngoại Việt Nam dần dần hính thành,
th́ nền ngoại giao của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hầu
như bị tê liệt.
Nhân viên ngoại giao chỉ c̣n
thực sự hoạt động ở một số nước nghèo đói ở Phi Châu và mấy nước c̣n
thuộc chế độ cộng sản Liên Xô. Nhiều người làm ngành ngoại thiếu tư
cách như buôn lậu á phiện Úc châu, Canada…), ngà voi, sừng tê (Phi
châu..), xuất khẩu lao động (Mă Lai,…), phụ nữ trai gái vị thành
niên (Cam Pu Chea, Trung quốc, Hàn quốc, Đại Loan,…), trồng cần sa
(Anh quốc, Mỹ, Canada,…) lấy tiền, bài bạc, và buôn lậu đồ la, ăn
cắp mỹ phẩm (Nhật Bản, …). Người Việt Nam trong cộng đồng tiến bộ
thế giới làm sao c̣n hănh diện về quốc gia của ḿnh!
Ở các nước tiền tiến Tây
Phương, hoạt động ngoại giao của Việt Nam ngày nay đồng nghĩa với
làm t́nh báo gián điệp trong cộng đồng người Việt hải ngoại và vận
động tài chánh cho đất nước!
Giáo Dục Cải Cách Ḷng Ṿng
Giáo dục là ch́a khóa đầu tiên
để đào tạo con người, xây dựng xă hội mới về kiến thức và tư cách
đạo đức Nhưng chế độ chuyên chế độc tài toàn trị kiểu mafia đă không
cho phép cải cách giáo dục triệt để. Biết bao sáng kiến đề nghị cải
cách giáo dục không có kết quả v́ người ta lẩn tránh cải cách quasn
trọng tiên quyết nền tảng là cải cách chế đồ chủ trương nền giáo dục
đó.
Ch́a khóa của mọi cải cách có
thể thực hiện được là một xă hội khai phóng thông thoáng dân chủ,
tạo điều kiện cho sự h́nh thành và uốn nắn con người về tri thức và
đạo đức. Thiếu ḷng kính trọng những tầng lớp có giáo dục, có trí
thức thực sự, th́ khó đạo tạo những người có năng lực thật sự. Nhu
cầu đồng bộ hóa về bằng cấp và tiêu chuẩn học vấn đă tạo ra tệ nạn
mua bằng, giả bang, thi hộ, gian xảo ỏ nhiều cấp và lănh vực xă hội.
Tham Nhũng Tràn Lan
Tầng lớp đảng viên và quân
nhân của chế độ thiếu đào tạo giáo dục chính đáng, đế có ư thức về
trách nhiệm và về tinh thần phục vụ công ích, đă tha hồ tham nhũng,
nhất là họ đă được nắm quyền trong hoàn cảnh chế độ chuyên chế và
hầu hết xuất thân từ hoàn cảnh xă hội nghèo khổ, thiếu thốn trước
kia.
Mạnh ai nấy tham nhũng tràn
lan ở các địa phương, ớ các cấp, các ngành. Hầu như không thuốc chữa
nếu không thay đổi giới cầm quyền và từ bỏ những cơ hội tăng thêm
nạn tham ô bằng các nấc và biện pháp mạo danh là quản lư hành chánh
và pháp luật!
Người ta biện minh cho tham
nhũng, bằng cách nói rằng xă hội nào chả thế! Nhưng sao không can
đảm nói rằng người ta bê bối như thế, nhưng đất nước tôi không tiêu
cực như vậy!
Lực Lượng Vơ Trang Bảo Vệ Một
Đảng, Chứ Không Phải Là Một Quân Đội Quốc Gia.
Chế độ quân sự được tổ chức
kiểu mafia để bảo vệ một nhóm người. Cứ xem những người được tuyển
dụng để biết họ xuất xứ từ đâu (nhiều thanh viên trộm cướp, xi ma,
du đăng… được tuyển dụng vào quân đội, công an…). Thực sự nếu các
thành phần xă hội, tôn giáo, … khác nhau được tuyển lựa, th́ hàng
ngũ quân đội hay công an đó mới là những người đại diện chân chính
cho quốc gia.
Hành động của chính quyền và
công an trong vụ Ṭa Khâm Sứ và Thái Hà tại Hà Nội là thí dụ điền
h́nh, biếu trưng thực sự cho tư cách của giới cầm quyền và quân đội
CHXNCNVN
Sinh Hoạt Chính Trị Bế Tắc
V́ chỉ có một đảng cộng sản,
nên chỉ có một khuôn khổ tổ chức xă hội. Người ta nhân danh là một
đảng thống nhất, nhưng thực chất vẫn là một nhóm người thiếu sáng
kiến và đào tạo, thiếu những khuôn mẫu uyển chuyển cho xă hội, mỗi
khi cần đáp ứng với nhu cầu trong t́nh thế mới.
Các cơ chế quốc gia không hoạt
động đùng chức năng: nhà nuớc, quốc hội, cơ quan, đoàn thề, mặt trận
tổ quốc, ṭa án,… không có thực quyền ngoài chuyên chính của Đảng.
Luật pháp được lập ra để biện
minh, hay che đậy hoạt động của Đảng chứ không phải để điều ḥa xă
hội và bảo vệ quyền lợi của dân. Bí mật quốc gia bị lam dụng để che
đậy những hành động mờ ám phương hại đến quyền lợi nhân dân và công
ích quốc gia.
Tệ Nạn Xă Hội Gia Tăng
Không cần thiên vị chủ quan,
người ta thấy v́ thiếu giáo dục và phán đoán lành mạnh, xă hội Việt
Nam ngày nay bị đe dọa bởi nhiều loại tệ nạn khiếp sợ, có ảnh hưởng
lâu dài cho đất nước Việt Nam. Người ta khó ḷng kể xiết và mô tả
đầy đủ các tệ nạn đó.
Chí nhắc đền một số tệ nạn mà
báo chí và công luận, truyền thông thế giới nói đến như: tệ buôn bán
ma túy, trồng lậu cần sa á phiện, nạn phá thai, nan buôn bán trẻ
trai gái vĩ thành niên măi dâm, xuất khẩu lao động vô trách nhiệm
kiểu “đem con bỏ chợ”. HIV/AIDS, buôn lậu nhiều loại sản vật, nạn
đành bài bạc, nghiện rượu say sưa,…
Điều đáng báo động là nhiều tệ
nạn xă hội đó đă lan tràn đến tầng lớp cầm quyền và đảng viên!
Một xă hội như vậy, mà khốn
thay, chưa mở mắt được những giới có trách nhiệm cầm quyền ở Xă Hội
Việt Nam ngày nay, mà họ vẫn tự đắc tự phụ cho ḿnh là “Đỉnh Cao Trí
Tuệ”!
Oakland, CA ngày 17.5.2009
Đỗ Hữu Nghiêm
Ủy Ban Hoa Kỳ về Tự Do Tôn
Giáo Quốc Tế (USCIRF) thăm viếng Giáo xứ Thái Hà
Thiện Giao, phóng viên RFA 2009-05-18
Ngày 13 tháng 5 vừa qua, Ủy
Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ USCIRF đă có cuộc thăm viếng và
tiếp xúc với các tu sĩ, giáo dân giáo xứ Thái Hà.
Photo courtesy of Vietcatholic
Công an canh gác bên ngoài trong khi phái đoàn USCIRF gặp gỡ với các
tu sĩ và giáo dân Thái Hà.
Linh mục Nguyễn Văn Khải của
giáo xứ này nói rằng lúc đầu th́ có tin là Ban Tôn Giáo Trung Ương
không cho gặp, nhưng sau đó th́ Chính Quyền cũng đồng ư.
Cuộc gặp gỡ giữa 2 bên cũng là
một bất ngờ đối với phía Nhà Thờ. Xin gởi đến quư vị nội dung cuộc
phỏng vấn của biên tập viên Thiện Giao với linh mục Nguyễn Văn Khải
sau đây.
Thiện Giao: Chúng tôi được
biết tuần vừa rồi, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ có đến thăm
Giáo Xứ Thái Hà. Thưa, không biết tin tức ấy có chính xác không?
Linh Mục Nguyễn Văn Khải: Phái
Đoàn của Ủy Ban đến gặp gỡ các linh mục và giáo dân của nhà thờ Thái
Hà chúng tôi. Chúng tôi nghe họ nói là cũng có một chút khó khăn. Đó
là Ban Tôn Giáo Trung Ương mới đầu không đồng ư, nhưng đến những
ngày cuối th́ Nhà Nước cũng đồng ư cho phái đoàn đến gặp. Chúng tôi
cũng hơi bất ngờ.
Họ quan tâm đến tự do thờ
phụng ở Việt Nam. Vấn đề nhân sự trong Giáo Hội. Vấn đề không gian
sinh hoạt của Giáo Hội trong xă hội. Chẳng hạn, việc dấn thân của
Giáo Hội vào các lănh vực y tế, giáo dục, từ thiện…
LM Nguyễn Văn Khải
Quan tâm của phía Mỹ
Thiện Giao: Phái đoàn tiếp xúc với các linh mục và cả giáo dân. Thưa
linh mục, xin ông chia sẻ nội dung cuộc gặp với Ủy Ban.
Linh Mục Nguyễn Văn Khải:
Chúng tôi thấy họ quan tâm những vấn đề mà những người có thiện chí
quan tâm đến tự do tôn giáo tại Việt Nam vẫn nói từ trước đến giờ
đấy thôi.
Họ quan tâm đến tự do thờ
phụng ở Việt Nam. Vấn đề nhân sự trong Giáo Hội. Vấn đề không gian
sinh hoạt của Giáo Hội trong xă hội. Chẳng hạn, việc dấn thân của
Giáo Hội vào các lănh vực y tế, giáo dục, từ thiện… Vấn đề nhân sự
các ḍng tu, cụ thể là tại tu viện chúng tôi. Họ hỏi các linh mục
gặp khó khăn ǵ và thuận lợi ǵ.
Thiện Giao: Thưa linh mục, họ
có hỏi cụ thể về t́nh h́nh tranh chấp đất đai giữa Nhà Nước và Giáo
Xứ không?
Linh Mục Nguyễn Văn Khải: Họ
cũng hỏi đến điều này và việc Nhà Nước bắt giáo dân mang ra ṭa xét
xử. Chúng tôi nói với họ những sự kiện diễn ra như mọi người và Nhà
Nước đă biết.
Chúng tôi nói về chuyện chính
quyền chiếm dụng đất đai của các tôn giáo, của Giáo Hội Công Giáo,
cụ thể là tại Tu Viện chúng tôi.
Chúng tôi cũng nói chuyện Nhà
Nước bắt giáo dân, truy tố, kết án một cách bất hợp pháp, bất công.
Thiện Giao: Thưa, Ủy Ban cũng
gặp gỡ giáo dân đă từng bị bắt trước đây. Các giáo dân đă nói ǵ ạ?
Linh Mục Nguyễn Văn Khải: Giáo
dân cũng nói họ bị bắt bớ oan sai, bị kết án bất công. Họ nói chính
quyền thể hiện rơ sự phân biệt đối xử, o ép họ, khiến họ sống không
được tự do. Công lư và sự thật liên quan đến họ không được tôn trọng.
Giáo dân cũng nói họ bị bắt bớ
oan sai, bị kết án bất công. Họ nói chính quyền thể hiện rơ sự phân
biệt đối xử, o ép họ, khiến họ sống không được tự do. Công lư và sự
thật liên quan đến họ không được tôn trọng.
LM Nguyễn Văn Khải
Thiện Giao: Cuộc gặp đă diễn
ra trong bao lâu và sau đó th́ Tu Viện có gặp khó khăn nào từ phía
chính quyền?
Linh Mục Nguyễn Văn Khải: Cuộc
gặp diễn ra trong 1 giờ rưỡi. Chúng tôi nói chuyện tại nhà khách,
sau đó Ủy Ban đi thăm viếng tu viện, nhà thờ, quan sát các khu đất
nhà nước chiếm dụng.
Chúng tôi thấy đây là cuộc
thăm viếng chính thức đă được chính quyền Việt Nam thông qua nên
Phái Đoàn đến Nhà Thờ công khai chính thức, và chúng tôi cũng tiếp
phái đoàn công khai, chính thức.
Kể từ ngày gặp mặt hôm 13
tháng Năm đến nay, chúng tôi chưa thấy công an, chính quyền có động
thái nào làm khó dễ chúng tôi cả.
Thiện Giao: Xin cảm ơn thời
gian của linh mục.
Gặp gỡ giữa Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế và Phật Giáo Ḥa Hảo
Trân
Văn, phóng viên RFA 2009-05-18
Một
phái đoàn thuộc Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ (USCIRF)
hiện đang có mặt tại Việt Nam để t́m hiểu về t́nh h́nh tự do tôn
giáo. Phái đoàn đă tiếp xúc với một số nhân vật đang tranh đấu cho
tự do - dân chủ tại Việt Nam.
Photo
courtesy BTS/TƯ/HH-PGHH
Phái đ̣an Phật Giáo Ḥa Hỏa đi gặp USCIRF (từ trái sang phải: Đ/đ
Trần văn Nghĩa, Trần ḥai Ân, Lê minh Triết,Thích thiện Minh (G) Cô
Nguyễn Thị Thùa, Nguyễn quí Giới, Nguyễn văn Lía)
Mới
đây phái đoàn đă t́m gặp đại diện của Phật Giáo Hoà Hoả. Trần Văn
tường tŕnhvề cuộc gặp gỡ đó như sau :
Phật
Giáo Hoà Hảo không có tự do tín ngưỡng
Trần
Văn : Thưa ông, chúng tôi được biết Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế
của Hoa Kỳ đă gặp đại diện Phật Giáo Hoà Hảo để hỏi thăm về t́nh
h́nh Phật Giáo Hoà Hảo hiện nay.
Phái
Đoàn vào Việt Nam làm việc với chính phủ Việt Nam lần này về vấn đề
tự do tín ngưỡng - tôn giáo tại Việt Nam. Bên phía Phật Giáo Hoà Hảo,
tôi - Trần Hoài Ân và tu sĩ Lê Minh Triết cùng 4 đồng đạo khác đi
theo ủng hộ chúng tôi, và chúng tôi đă trực tiếp gặp Phái Đoàn.
Ô.Trần Hoài Ân
Ông
Trần Hoài Ân : Đúng như ông nói. Phái Đoàn vào Việt Nam làm việc với
chính phủ Việt Nam lần này về vấn đề tự do tín ngưỡng - tôn giáo tại
Việt Nam. Bên phía Phật Giáo Hoà Hảo, tôi - Trần Hoài Ân và tu sĩ Lê
Minh Triết cùng 4 đồng đạo khác đi theo ủng hộ chúng tôi, và chúng
tôi đă trực tiếp gặp Phái Đoàn.
Trần
Văn : Thưa ông, trong buổi gặp đó ông đă tŕnh bày những ǵ với Phái
Đoàn của Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ?
Ông
Trần Hoài Ân : Chúng tôi được tự tŕnh bày và trả lời một số câu hỏi
của Phái Đoàn chung quanh vấn đề tự do tôn giáo của Phật Giáo Hoà
Hoả tại Việt Nam.
Trần
Văn : Những vấn đề đang xảy ra đối với Phật Giáo Hoà Hảo ở Việt Nam
mà các ông đă tŕnh bày với Phái Đoàn là ǵ ?
Ông
Trần Hoài Ân : Chúng tôi đă tŕnh bày với Phái Đoàn về thực trạng
của Phật Giáo Hoà Hảo mất tự do tín ngưỡng ở tại Việt Nam.
Trần
Văn : Việc không có tự do tín ngưỡng đối với Phật Giáo Hoà Hảo cũng
như các tín đồ của Phật Giáo Hoà Hảo chính xác là sao, xin ông cho
biết cụ thể.
Dựng
ra một giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo quốc doanh
Ông
Trần Hoài Ân : Chính xác là Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam trong
một thời gian thật dài quyết tâm tiêu diệt Phật Giáo Hoà Hảo mà
Tu Sĩ Lê Minh Triết người ngôi bên phải của TT Thích Thiện Minh
không được bởi tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo đấu tranh ôn hoà cộng với
yếu tố quốc tế, cho nên phía chính quyền đă dàn dựng ra một tổ chức
giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo quốc doanh dùng toàn đảng viên Đảng Cộng
Sản Việt Nam lănh đạo Phật Giáo Hoà Hảo chi phối hết mọi nội dung
Phật Giáo Hoà Hảo, xoá gần hết những tín ngưỡng chân truyền của Phật
Giáo Hoà Hảo, cho nên tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo tiếp tục đấu tranh ôn
hoà để đ̣i hỏi lại truyền thống tín ngưỡng của đạo ḿnh đă bị xâm
hại.
Chính
quyền đă dàn dựng ra một tổ chức giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo quốc
doanh dùng toàn đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam lănh đạo Phật Giáo
Hoà Hảo chi phối hết mọi nội dung Phật Giáo Hoà Hảo, xoá gần hết
những tín ngưỡng chân truyền của Phật Giáo Hoà Hảo
Ô.Trần Hoài Ân
Chúng
tôi khẳng định là Phật Giáo Hoà Hảo đă lâm vào t́nh trạng không được
tự do tín ngưỡng ở tại Việt Nam.
Trần
Văn : Thưa ông, sau khi nghe đại diện Phật Giáo Hoà Hảo tŕnh bày
những vấn đề - như ông đă kể - phía Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế
của Hoa Kỳ có ư kiến ǵ không ?
Ông
Trần Hoài Ân : Phía Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ có trả
lời rằng "Chúng tôi đă làm, đang làm và sẽ làm thế nào để cho chính
phủ Việt Nam cải thiện tốt nhứt về tự do tín ngưỡng cho Phật Giáo
Hoà Hảo cũng như cho các tôn giáo khác tại Việt Nam".
Giải
quyết yêu cầu của Phật Giáo Hoà Hảo
Trần
Văn : Ngoài việc tŕnh bày t́nh h́nh thực tế và những khó khăn mà
Phật Giáo Hoà Hảo đang đối diện tại Việt Nam, Phật Giáo Hoà Hảo có
đưa ra đề nghị cụ thể nào với UBTD Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ hay
không ?
Ông
Trần Hoài Ân : Chúng tôi có đưa ra yêu cầu. Chúng tôi là những tín
đồ chân tu bao giờ cũng muốn cho đất nước của ḿnh được b́nh ổn,
nhưng phía chính quyền phải thật sự tôn trọng tự do tín ngưỡng của
tôn giáo chúng tôi nói riêng và tự do tín ngưỡng của các tôn giáo
khác đang có mặt tại Việt Nam nói chung.
Riêng
về Phật Giáo Hoà Hảo, chúng tôi tha thiết yêu cầu tổ chức quốc tế có
trách nhiệm về tự do tôn giáo tiếp tục khuyến cáo chính phủ Việt Nam
phải thả tù lương tâm của Phật Giáo Hoà Hoả mà hiện giờ c̣n quư ông
Nguyễn Văn Điền, Vơ Văn Thanh Liêm và mười hai đồng đạo khác
Ô.Trần Hoài Ân
Riêng
về Phật Giáo Hoà Hảo, chúng tôi tha thiết yêu cầu tổ chức quốc tế có
trách nhiệm về tự do tôn giáo tiếp tục khuyến cáo chính phủ Việt Nam
phải thả tù lương tâm của Phật Giáo Hoà Hoả mà hiện giờ c̣n quư ông
Nguyễn Văn Điền, Vơ Văn Thanh Liêm và mười hai đồng đạo khác v́ đấu
tranh ôn hoà cho công bằng tôn giáo Phật Giáo Hoà Hảo mà hiện c̣n
đang bị cầm tù.
Yêu
cầu phía chính quyền Việt Nam phải:
- giải
tán ngay giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo quốc doanh,
- rút
chân đảng ra khỏi sinh hoạt tôn giáo,
- trả
lại tín ngưỡng chân truyền của Phật Giáo Hoà Hảo,
- chập
nhận đạo kỳ Phật Giáo Hoà Hảo như trước,
- giáo
lư Phật Giáo Hoà Hảo phải được chấp nhận một cách toàn diện,
- hoàn
trả giáo sản của Phật Giáo Hoà Hảo đă bị tịch thu không có dữ kiện
pháp lư sau ngày 30-4-1975.
Đấy là
những đề nghị cụ thể mà chúng tôi tha thiết mong rằng đảng cộng sản
và nhà nước Việt Nam phải sớm thoả măn những yêu cầu đứng đắn của
tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo.
Trần
Văn : Thưa ông xin hỏi ông cuộc gặp giữa đại diện Phật Giáo Hoà Hảo
và Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ diễn ra vào thời điểm
nào và địa điểm nào ?
Ông
Trần Hoài Ân : Dạ, vào lúc 11 ǵơ trưa ngày 17-5 tại Khách Sạn
Sheraton ở Quận I, TP.HCM .
Tôi
mặc quần ngắn, áo thun với t́nh cách như đi thể dục. Tôi phải lội bộ
4 cây số khỏi nhà tôi. Tôi qua đ̣ và tôi mặc đồ, tôi lên xe, tôi đi
đến một nơi an toàn để chờ đúng ngày giờ tôi có mặt tại địa điểm
theo thư mời của Lănh Sự Quán Hoa Kỳ.
Ô.Trần
Hoài Ân
Lén
lút trốn tránh mới gặp được UBTG Quốc tế Mỹ
Trần
Văn : Thưa ông, khi ông cũng các đồng đạo đến gặp Uỷ Ban Tự Do Tôn
Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ th́ các ông có bị công an Việt Nam gây khó
khăn ǵ không ?
Ông
Trần Hoài Ân : Tất nhiên là phải có. Trường hợp cá nhân của tôi, tôi
xin trả lời để công luận hiểu thêm cái cách mà nhà nước Việt Nam đă
áp dụng.
Cá
nhân tôi sau khi được thư mời của Lănh Sự Quán Hoa Kỳ, bởi v́ thư
mời đến bằng đường bưu điện của phía chính quyền Việt Nam cho nên
khi thư mời th́ ngành an ninh tăng cường tới lui giám sát, ḍm ngó
chặt chẽ tôi.
Tôi
tiên liệu trước là chính quyền Việt Nam không bao giờ muốn có những
cuộc tiếp xúc như thế này, nhưng đứng ra cản trở một cách thẳng
thừng th́ không thể được, bởi v́ đây là một phái đoàn mang danh
nghĩa quốc tế muốn gặp các tôn giáo để t́m hiểu những trăn trở,
những khó khăn.
V́ vậy
cho nên tôi áp dụng cái cách là gửi hành lư tới nơi an toàn và trước
2 ngày theo thư mời th́ tôi chọn giờ ngày 13 tôi đi tập thể dục
khoảng 4 giờ sáng (giờ Việt nam). Tôi mặc quần ngắn, áo thun với
t́nh cách như đi thể dục. Tôi phải lội bộ 4 cây số khỏi nhà tôi. Tôi
qua đ̣ và tôi mặc đồ, tôi lên xe, tôi đi đến một nơi an toàn để chờ
đúng ngày giờ tôi có mặt tại địa điểm theo thư mời của Lănh Sự Quán
Hoa Kỳ.
Trong
thời gian tôi đi lánh như thế th́ gia đ́nh và đồng đạo điện cho biết
là công an tăng cường giám sát chặt chẽ bởi v́ họ nghĩ rằng tôi c̣n
ở trong nhà, và t́nh trạng này kéo dài cho tới khi tôi về đến nhà.
Chúng
tôi v́ sự thịnh suy của tôn giáo ḿnh, v́ đạo cả, chúng tôi chấp
nhận mọi gian nguy. Chúng tôi sẽ trực tiếp cho phía chính quyền Việt
Nam, những người an ninh Việt Nam biết sự thật là chúng tôi chân
t́nh tŕnh bày những trăn trở, những khổ đau của đạo ḿnh
Ô.Trần Hoài Ân
Đó là
một trong những biểu hiện rất cụ thể Phật Giáo Hoà Hảo nói riêng và
các tôn giáo nói chung tại Việt Nam vô cùng mờ nhạt, và đi ngược lại
mọi ư nghĩa thực tế của nó.
Trần
Văn : C̣n các vị khác cùng đi với ông tới gặp phái đoàn của Uỷ Ban
Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ th́ họ có gặp khó khăn tương tự
hay không ?
Ông
Trần Hoài Ân : Tu sĩ Lê Minh Triết là người cũng trực tiếp được mời
như tôi th́ tu sĩ Lê Minh Triết cũng áp dụng cách thức như tôi, và
t́nh trạng giám sát nhà, t́nh trạng đeo bám cũng xảy ra tương tự như
tôi vậy.
Trần
Văn : Bằng những việc mà ông đă có trong giai đoạn vừa qua, bằng vào
thực tế đă xảy ra với ông th́ các ông phải t́m hiểu cách khác nhau
để có thể đến gặp phái đoàn của Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của
Hoa Kỳ, ông dự đoán trong những ngày sắp tới t́nh trạng cá nhân các
ông sẽ như thế nào? Điều ǵ sẽ xảy ra ?
Ông
Trần Hoài Ân : Theo kinh nghiệm của những năm tháng vừa qua, chúng
tôi chắc chắn một điều là chúng tôi sẽ bị ngành an ninh của phía
chính quyền Việt Nam mời làm việc, và chúng tôi đă sẵn sàng.
Chúng
tôi v́ sự thịnh suy của tôn giáo ḿnh, v́ đạo cả, chúng tôi chấp
nhận mọi gian nguy. Chúng tôi sẽ trực tiếp cho phía chính quyền Việt
Nam, những người an ninh Việt Nam biết sự thật là chúng tôi chân
t́nh tŕnh bày những trăn trở, những khổ đau của đạo ḿnh để mong
rằng các tổ chức công luận quốc tế có trách nhiệm về vấn đề tôn giáo
quan tâm sâu sắc và tiếp tục khuyến cáo nhà nước Việt Nam phải trả
tự do tín ngưỡng một cách thật sự cho Phật Giáo Hoà Hảo cũng như cho
các tôn giáo đang có mặt tại Việt Nam.
Ngoài
dự đoán bị mời làm việc th́ những khó khăn có thể xảy ra nữa là bị
đeo bám, bị hạch sách, bị khó khăn đủ thứ, ngay cả những sự trù dập
về kinh tế, về đời sống.
Nhưng
tất cả những cái đó chúng tôi đều xem là nhỏ hơn và thấp hơn vận
mệnh thịnh suy của đạo ḿnh.
Ủy Ban Hoa Kỳ về Tự Do Tôn
Giáo Quốc Tế (USCIRF) thăm viếng
Đại
Lăo – Ḥa Thượng Thích Quảng Độ
Thông tín viên Ỷ Lan, RFA
2009-05-17
Sáng hôm qua, Thứ Bảy
16-5-2009, trong chuyến công tác tại Việt Nam, phái đoàn của Ủy Ban
Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (The U.S. Commission on
International Religious Freedom, USCIRF) đă đến Thanh Minh Thiền
Viện thăm Đại lăo-Ḥa thượng Thích Quảng Độ.
, Xử Lư Thường Vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo -
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Phái đoàn Ủy Hội Hoa Kỳ gồm có
ông Michael Cromartie (Phó Chủ Tịch Ủy Hội), ông David Dettoni (Giám
Đốc Tác Vụ và Giao Tế), ông Scott Flipse (Trưởng Pḥng Phân Tích
Chính Trị) và Đệ Nhị Tham Vụ Chính Trị - Đại Sứ Quán Hoa Kỳ.
Tôi có nói với Ủy Ban rằng
t́nh h́nh Giáo Hội chúng tôi hiện giờ là như thế, chừng nào mà c̣n
chế độ cộng sản th́ chừng ấy chúng tôi c̣n phải chịu đựng, không hy
vọng ǵ có sự thay đổi, trừ ra chỉ có sự thay đổi chính trị toàn bộ.
Đại lăo-Ḥa thượng Thích Quảng
Độ
Cuộc trao đổi kéo dài từ 10
giờ 30 sáng đến 12 giờ trưa.
Ḥa Thượng cho biết công an
tăng cường rất đông ở bên đồn và quán cà phê đối diện thiền viện,
nhưng không gây khó khăn hay trở ngại ǵ.
Đáp lời phỏng vấn, Đại lăo-Ḥa
thượng Thích Quảng Độ cho biết nội dung cuộc gặp gỡ như sau:
Thay đổi chính sách đàn áp
HT Thích Quảng Độ: Thưa quư thính giả, đây là Ủy Ban Bảo Vệ Tự Do
Tôn Giáo của Hoa Kỳ mà năm ngoái họ cũng đă đến một lần rồi, và năm
nay họ lại đến cũng loanh quanh trên vấn đề tự do tôn giáo ở Việt
Nam, đặc biệt là t́nh h́nh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất cho đến nay có biến chuyển ǵ không, có cái ǵ khả quan không.
Tôi có thưa ngay là từ cuộc gặp gỡ trước đây cho tới bây giờ tôi
không biết t́nh h́nh của các tôn giáo khác như thế nào nhưng mà
riêng đối với Giáo Hội PGVNTN chúng tôi th́ thực trạng vẫn như thế
chứ không có ǵ thay đổi.
Có những điểm lại c̣n trầm
trọng hơn nữa, chẳng hạn như trước đây họ đàn áp công khai nhưng mấy
năm nay th́ họ đổi chính sách, họ đi đến từng nhà Phật tử một, như ở
Miền Trung, ở Thừa Thiên-Huế, những nhà nào mà họ thấy đi viếng lễ
chùa của Giáo Hội PGVNTN th́ họ cứ đến tận nhà họ hù dọa rằng là cái
chùa đó là chùa phản động, làm chính trị chống nhà nước đấy, thế là
bất lợi lắm, không tốt cho công ăn việc làm của con cái, sự học hành
của các cháu cũng bị ảnh hưởng. Họ hù dọa bằng cách đó. Đặc biệt
ngay tuần lễ Phật Đản vừa rồi ở Huế th́ họ đến hăm dọa và gọi các vị
sư tăng ni trong Giáo Hội đến trụ sở công an làm việc.
Chừng nào mà quốc tế c̣n quan
tâm, c̣n gây sức ép th́ họ c̣n để đó, nhưng họ vẫn tiếp tục đàn áp,
tùy thời mà có lúc nặng lúc nhẹ, thế thôi, chứ chưa có cái ǵ thay
đổi cả.
Đại lăo-Ḥa thượng Thích Quảng
Độ
Đặc biệt là trong Quảng Nam họ
có mời Thượng Tọa Thích Thanh Quang, Chánh Đại Diện Giáo Hội Tỉnh
Quảng Nam-Đà Nẵng, đến phường làm việc. Họ mời ra với danh nghĩa là
làm việc về Phật Đản nhưng mà họ không nói ǵ về Phật Đản cả. Họ đưa
ra một bản văn mà họ lấy đâu trên mạng xuống có nói về vấn đề bất
tuân dân sự - biểu t́nh tại gia trong Tháng Năm, họ bắt Thượng Tọa
Thanh Quang kư thừa nhận bản văn đó là của Thượng Tọa. Thượng Tọa có
nói rằng "Tôi có viết bản văn để hưởng ứng lời kêu gọi của Giáo Hội
thế nhưng cái nội dung này không phải là bản văn của tôi; nó có nội
dung hoàn toàn khác. Tôi không thể kư được." Vậy mà họ cứ nhất định
bắt buộc Thượng Tọa Thanh Quang phải kư, nhưng Thượng Tọa không chịu
kư, th́ họ bắt nhốt Thượng Tọa ở trong một căn pḥng tại phường. Thế
là mấy anh huynh trưởng thấy lâu quá mà Thượng Tọa không về nên sốt
ruột mới ra cơ quan phường và thấy t́nh h́nh như thế. Các huynh
trưởng mới vào phường nói với họ là "Nếu các vị không thả Thượng Tọa
chúng tôi ra th́ chúng tôi chết ngay tại đây". Lúc bấy giờ họ sợ nên
họ thả Thượng Tọa về. Thượng Tọa năm nay đă ngoài bảy mươi tuổi mà
bị họ nắm tay vặn kéo nên hiện nay tay của Thượng Tọa hăy c̣n rất
đau. C̣n nói chung các nơi khác của Giáo Hội th́ không một nơi nào
được yên thân với họ.
Tôi có nói với Ủy Ban rằng
t́nh h́nh Giáo Hội chúng tôi hiện giờ là như thế, chừng nào mà c̣n
chế độ cộng sản th́ chừng ấy chúng tôi c̣n phải chịu đựng, không hy
vọng ǵ có sự thay đổi, trừ ra chỉ có sự thay đổi chính trị toàn bộ.
C̣n tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam hiện nay là giáo hội Phật
giáo nhà nước,là giáo hội Phật giáo của đảng, của cộng sản. Các sư
làm việc trong giáo hội này là đảng viên cộng sản đấy. Mưu đồ của họ
trong hiện tại cũng như trong tương lai là như thế, họ cố t́nh tiêu
diệt giáo hội chúng tôi chứ thực sự họ không cho chúng tôi hoạt động
trở lại đâu. Chừng nào mà quốc tế c̣n quan tâm, c̣n gây sức ép th́
họ c̣n để đó, nhưng họ vẫn tiếp tục đàn áp, tùy thời mà có lúc nặng
lúc nhẹ, thế thôi, chứ chưa có cái ǵ thay đổi cả.
Nên đưa VN trở lại danh sách
CPC
Ỷ Lan: Nh́n chung t́nh h́nh Phật Giáo trong nước và việc thay đổi
Tổng Thống Hoa Kỳ, Ḥa Thượng có kỳ vọng ǵ cho tương lai Việt Nam
nói chung và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nói riêng?
HT Thích Quảng Độ: Trước hết
là tôi cảm ơn ông ấy và đề nghị chính phủ Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở
lại danh sách CPC. Tôi xin bày tỏ ḷng biết ơn về việc đó. Nhân dịp
này tôi cũng gửi lời cảm ơn phái đoàn Hoa Kỳ vừa rồi trong Hội Đồng
Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ở Geneva (Thuỵ Sĩ) về vấn đề thẩm định
định kỳ và toàn diện về vấn đề nhân quyền của mỗi nước, th́ trong đó
có duy nhất đại diện phái đoàn Hoa Kỳ có đ̣i hỏi Việt Nam cộng sản
phải khôi phục quyền sinh hoạt pháp lư đầy đủ cho Giáo Hội PGVNTN.
Tôi thấy đề nghị đó là đề nghị rất tích cực.
Mà nói xa hơn nữa th́ cộng sản
Trung Quốc cũng vô thần, vô tôn giáo. Cho nên không những chúng tôi
mất nước mà c̣n mất cả tôn giáo nữa. Tôn giáo c̣n không có th́ lấy
đâu tự do tôn giáo?
Đại lăo-Ḥa thượng Thích Quảng
Độ
Phái đoàn Ủy Ban (USCIRF) có
hỏi tôi về vấn đề bauxite ở Tây Nguyên. Họ nói Giáo Hội PGVNTN quan
tâm tới vấn đề tự do tôn giáo vậy th́ việc khai thác bauxite có liên
hệ ǵ với vấn đề tự do tôn giáo hay không? Bởi v́ tôi có quan tâm
tới vấn đề này và có lời kêu gọi bất tuân dân sự một tháng liên quan
tới vấn đề này. Tôi có thưa với Ủy Ban rằng lư do rất đơn giản bởi
v́ Phật Giáo Việt Nam có thể khác với Phật Giáo các nước ở Á Châu,
đặc biệt là cái vận mệnh của Phật Giáo Việt Nam nói chung và của
Giáo Hội PGVNTN nói riêng, từ bao nhiêu năm nay nó vẫn gắn liền với
sự thịnh suy của dân tộc Việt Nam mà từ mấy ngàn năm nay nó vẫn như
thế. Trung Quốc mà vào khai thác bauxite ở Tây Nguyên, mà Tây Nguyên
được coi như cái nóc nhà của Đông Dương, tức ba nước Việt - Miên -
Lào, các nhà quân sự coi đó là khu vực rất quan trọng về vấn đề an
ninh quốc gia. Ai nắm được, làm chủ được nóc nhà đó là làm chủ được
toàn thể Đông Dương. Tháng Tư 1975, truớc khi cộng sản tràn vào toàn
Miền Nam th́ ông Nguyễn Văn Thiệu đă rút quân khỏi Tây Nguyên trước,
thế th́ quân đội cộng sản nhân đó mà chiếm lấy Tây Nguyên và tràn về
Sài G̣n chỉ trong ṿng mấy tuần lễ thôi. Đấy là kinh nghiệm gần đây
nhất. Tóm lại, bây giờ nếu mà Tây Nguyên nói riêng và cả Việt Nam
nói chung mất về tay Trung Quốc th́ ngay bản thân chúng tôi, giáo
hội chúng tôi, và toàn thể dân tộc chúng tôi trở thành nô lệ cho
Trung Quốc rồi. Mà đă sống cuộc đời nô lệ th́ c̣n ǵ mà tự do nữa
đâu! Tự do - nhân quyền c̣n không có lấy đâu tự do tôn giáo. Mà nói
xa hơn nữa th́ cộng sản Trung Quốc cũng vô thần, vô tôn giáo. Cho
nên không những chúng tôi mất nước mà c̣n mất cả tôn giáo nữa. Tôn
giáo c̣n không có th́ lấy đâu tự do tôn giáo? Tôi có trả lời Ủy Ban
như thế.
Ỷ Lan: Xin cảm ơn Đại lăo-Ḥa
thượng Thích Quảng Độ.
BÁO NGUY DÂN TỘC
Nguyễn Quang
Toàn Dân nghe chăng ?
Sơn hà nguy biến!
Biên thuỳ rung chuyển!
Ba mặt cùng Nội địa
Việt Nam đều đang bị xâm thực mỗi ngày!!
I.-Mặt trận nước rút
của kẻ thù truyền kiếp
Bây giờ th́ mọi mưu
đồ tàm thực của Bắc triều đă tới hồi nước rút, các trận tuyến bao
vây đă làm xong, chưa bao giờ Trung cộng tỏ ra trắng trợn và lỗ liệu
như hiện nay, chỉ cần một ít thời gian nữa là chúng sẽ hoàn tất công
tŕnh bành trướng, biến Việt Nam trở thành một quận huyện của chúng!
1.- Ở mặt Bắc th́ Trung cộng đă lấn chiếm được những cứ điểm quan
trọng ở Cao - Bắc - Lạng,
2.- Ở miền Đông th́ chúng đă lấn chiếm vùng biển từ Vịnh Bắc bộ
xuống tới Hoàng Sa Trường Sa.
3.- Ở phiá Tây đă có xa lộ Trường Sơn được CSVN xây dựng giùm Trung
Cộng
nay c̣n vô dụng, c̣n đợi thời cơ hữu dụng chuyển quân, chúng đă án
ngự các điểm cao chiến lược ở Cao nguyên Trung phần:trung tâm khai
thác mỏ Bauxit ở Đăk Nông, Lâm Đồng. .
Tế Sao
Đây là gọng Ḱm đang
xiết cổ Tổ quốc Việt Nam.
4.- Quan trọng hơn
cả là mọi cơ chế và mọi hoạt động của Việt Nam đều có t́nh báo của
kẻ thù phương Bắc cài vào để kiểm soát và khống chế.
Về quân sự th́ chúng đă gài những tay sai thân Trung cộng, nắm quyền
chỉ huy.
Về kinh tế th́ đổ tuôn các hàng hoá rẻ của Trung công để tiêu diệt
các
ngành tiểu công nghệ VN, tiếp theo những vụ ngày xưa như mua móng
trâu ḅ, mèo chuột, rắn, ếch, nhái. . để phá môi trường, hoa màu,
đem những thực phẩm tẩm ricin và formol sang để đầu độc.
Những vụ in bạc giả để lũng đoạn kinh tế. . ., không biết bao nhiêu
hoạt động như thế
ta không thể kể hết được!
Về Công nghiệp th́ nay tụi Bắc Bộ phủ đă t́ếp tay giúp cho Trung
cộng
trúng dấu thầu những công tŕnh to lớn để đem đội quân x âm lược qua
làm ăn, nằm vùng phục sẵn chờ cơ hội: Tĩnh vi dân, động vi binh
Nay chúng đem các máy lạc hậu không chỗ phế thải qua làm ăn, để
tránh làm ô nhiễm môi trường của chúng.
Về Văn hoá nay Viêt Công lại cho thiết lập Viên Khổng học . Đây là
mặt trận văn hoá mới, đem thứ văn hoá mà Trung Cộng đă la lên :”
Khổng Khâu nghiết phẩn chi học: Đạo Khổng là cái học ăn cứt” ( cũng
giống như việc tụi Công An Hà Nôi đă 6 , 7 lần đem phân ném vào nhà
văn yêu nước Trần Khải Thanh Thủy ).
Thực ra đây là thứ văn hoá bạo động của du mục phương Bắc chuyên gây
chiến tranh cướp bóc và bành trướng. Khổng học đây là thứ đă bị gác
Thạch Cừ của nhà Hán cạo sửa xuyên tạc để pḥ chuyên chế, trước kia
th́ pḥ vua, nay th́ pḥ đảng.
Việc lập Viện này chỉ là rước viện văn hoá bành trướng bạo động của
phương Bắc mà thôi.
C̣n văn hoá Việt là nền văn hoá “ Khoan Nhu “ phương Nam, biết lấy:
“ Dân vi quư, xă tắc thứ chi, Quân vi khinh ( đảng cũng quá vi khinh
)
Về Giáo dục th́ đâu có biết chi đến yếu tố thành Nhân, nên cũng
không thể thành Thân được, mà toàn sản ra toàn những loại hoa cỏ cứt
lợn ( Cỏ cụ Hồ, hoa cứt lợn:Danh từ của Cụ Phan Khôi trong thời Nhân
Văn Đất Mới ), nặng đầu óc nô lệ ,chuyên môn dẫm đạp lên nhau, lừa
đảo nhau mà sống. Nay đem Khổng học mạo danh để xâm lăng văn hoá!
Về chính trị th́ toàn là một phường Bán Nước buôn Dân, loại này rất
giỏi về việc tiêu diệt những thành phần tinh hoa của Dân tộc,công
việc này đă bắt đầu từ năm 1945, đến nay chúng vẫn c̣n tiếp tục tiêu
diệt thành phần yêu nước trong phong trào Dân chủ Nhân quyền.
Về dân sự th́ có vô số Công an được Trung cộng huấn luyện, để dạy
cách kềm kẹp dân và tiêu diệt những phần tử yêu nước trong các phong
trào dân chủ.
Về Tôn giáo chúng tạo ra được một thứ Tôn giáo pḥ Đảng và sống Đạo
ngoài Đời, chỉ biết ca tụng hay im tiếng để được ăn trên ngồi trốc.
Nhờ Tôn giáo có “ cái vỏ hoà b́nh “ này mà chúng rảnh tay gieo rắc
Bá đạo mà hại dân bán nước.
Tuỷ sống Việt Nam đă bị rút hết, thử hỏi như vậy Việt Nam c̣n có chủ
quyền không? C̣n có thực lực không? Ai đă giúp Trung cộng thực hiện
được những công tŕnh cắt gân Achille dân Việt Nam như thế, công
tŕnh mà đă hàng ngàn năm ṇi Hoa Hán không thực hiện được ?
Thưa:
Đảng CSVN đứng đầu là Hồ Chí Minh, nay là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh
Triết , Nguyễn Tấn Dũng.Chúng đă cam tâm làm con chó nhỏ, trung với
đảng CS hiếu với Trung Cộng, nay đă bị xiết ṿng Kim Cô rồi không
thể cụi quậy ǵ được nữa!Chúng và bè lũ là những tên tội đồ kinh tởm
của Dân tộc!
II.- Toàn hơn 80
triệu dân đâu rồi?
Trước hoàn cảnh như
vậy,hơn 80 triệu đồng bào đă nghe ǵ và có thấy ǵ liên quan đến vấn
đề:
Sơn Hà nguy biến!
Toàn Dân nghe chăng?
Chúng ta thử hỏi, thực sự “ Sơn hà có bị nguy biến không ? Hay đây
là những lời quá đáng của mấy kẻ chống Cộng mù quáng cực đoan?
Không, trăm lần không, việc này ai cũng nghe cũng thấy và cũng biết.
Vấn đề là Nghe Thấy và Biết để mà cùng nhau vươn lên vực dậy, hay
chỉ cứ điềm nhiên bất động như không có chuyện ǵ!
Là con Rồng cháu Tiên của một đất nước gần 5000 năm văn hiến,chúng
ta không thể ngồi thản nhiên nh́n toà nhà Việt Nam đang âm ỉ cháy
hàng ngày hàng giờ được!Toàn dân là ai đây?
1.- Trước hết là Quân đội nhân dân. Quân đội là để giữ nước cho nhân
dân.Nay Đất Nước đang vô cùng lâm nguy, các vị trong quân đội Nhân
dân đang ngủ hay đang làm ǵ đây? Bảo vệ dân đang bị đảng CSVN ngu
hoá và bần cùng hoá , hay bảo vệ đảng CSVN , để họ tiếp tục làm tay
sai bán nước và hại dân?Xin các vị sửa lại cái tên cho thích hợp:
Hoặc là quân đội nhân dân th́ phải cứu nước !
Hoặc là đổi tên thành “ Quân đội pḥ xâm lược “ để cho được chính
danh.
2.- Về phía các Ngài lănh đạo tinh thần trong và ngoài nước mới chỉ
có một ḿnh Ḥa Thượng Thích Quảng Độ lên tiếng kêu gọi “ Toàn dân
bất tuân dân sự trong tháng 5 “ thôi sao? C̣n như tất cả đang bất
động, chưa nghe và chưa thấy ǵ,mọi sự đều xem như đất nước ta đang
yên hàn vô sự, hay chắc đang có chương tŕnh ǵ to lớn hơn
chăng?Giáo dân Hà Nội đă nhập cuộc đ̣i công Lư xă hội, đây là HÀNH
ĐỘNG TUYỆT VỜI, tuy chỉ là việc nhỏ, nhưng có nội dung to lớn vô
cùng, nếu trận tuyến c̣n được tiếp tục dài dài cho đến khi công lư
xă hội tương đối được thực hiện bằng cách xoá đi những bất công
triền miên do đảng CSVN gây ra đă 64 năm nay, th́ họ là những người
cứu nguy cho Đất Nước thực sự.
Nhưng đứng trước sự Nguy biến của sơn hà hiện nay th́ việc đ̣i Công
lư chưa khẩn thiết bằng, v́ cứ dửng dưng để cho Nước mất là đánh mất
thứ Công lư lớn lao hơn hết.
3.-Các Ngài Trí thức trong và ngoài nước mới chỉ c̣n có một số người
trong các phong trào Dân Chủ cùng một số người chiến đấu trên mặt
trận tư tưởng thôi sao?C̣n vô số những vị khác nay đang ở đâu?Nếu cứ
bất động, để mất Nước là người Trí thức chúng ta chỉ c̣n phần Trí mà
đă đánh mất phần Thức rồi!
4.-Toàn dân cũng chỉ có những người dân oan khiếu kiện thôi sao?
Họ vẫn không đáng trách, là v́ họ thấp cổ bé miệng, họ có nghe, có
thấy, có biết chăng là do các nhà trí thức các nhà truyền thông t́m
cách thông tin và giải thích cho họ mới mở mắt mở trí mở tai ra, c̣n
họ đang bi vây khổn v́ miếng cơm tấm áo.
Tuy nay tội lỗi tày trời của CSVN đă tỏ rơ, nhưng chưa có ai giải
thích vấn đề rơ ràng cho họ, dẫn đạo họ trên đường bảo vệ và xây
dựng Đất Nước, đó là trách nhiệm của các nhà lănh đạo tinh thần và
trí thức.
Trước t́nh trạng đất nước hiện nay, không có phù phép nào hữu hiệu,
ngoài việc vận động được toàn dân vùng lên vực dậy!
V́ vậy mà trách nhiệm của các nhà lănh đạo tinh thần và hàng ngũ trí
thức rất là nặng nề và vô cùng quan trọng,. Trách nhiệm lịch sử đang
đè nặng trên hai vai của quư vị. Quư vị không thể không Nghe, không
Thấy, không Biết và không Làm ǵ được chăng ? Nếu tất cả quư vị
không cùng đan tay với nhau mà chung Ḷng chung Sức mà vùng lên th́
tất sớm sẽ đưa tới sự Lâm nguy cho Đất Nước.
Những vị đứng đầu của các hàng Giáo phẩm các tôn giáo ở đâu, nhất là
các vị ở hải ngoại, các ngài phải t́m cách liên kết với nhau, cũng
như dùng uy tín của ḿnh để giúp các trí thức ngồi lại với nhau, mà
kết hợp lại thành đầu tàu để kéo các toa tàu quốc gia theo mà thoát
hi ểm. Xin các Ngài tha thứ cho lời nói khó nghe này.
Đừng có ngồi yên để không biết làm ǵ, cứ bắt tay vào việc th́ chuá
Thánh Thần và Hồn thiêng Sông Núi sẽ hướng dẫn cho quư vị, các vị
lănh đạo tinh thần có thể giúp quy tụ một số trí thức ṇng cốt lúc
ban đầu, có làm việc chung mới có sáng kiến, mới gây dựng thực lực
được. Vụ Giáo dân Thái Hà cầu nguyện, nhất là 8 giáo dân bị cáo là
một ví dụ điển h́nh.
Đừng cậy ỷ vào ai nhiều được, trước khi nhờ cậy một ai, th́ chính
chúng ta phải có nội lực trước, nếu không th́ lại sa vào ṿng nô lệ
khác.
Cầu xin Chúa, Thượng Đế, Trời Phật, Hồn thiêng sông núi soi sáng và
ban ơn sức mạnh cho mỗi chúng ta!
Thật Không c̣n th́ giờ để cho chúng ta chờ đợi viễn vông nữa!
Trân trọng,
Nguyễn Quang
Kết toán 34 năm gian truân
Nguyễn Đạt Thịnh
Năm 1975 không ai,
nhất là người Mỹ, tiên đoán được ngày hôm nay của người Việt hải
ngoại. Họ nh́n chúng ta quần áo lếch thếch, mặt mày ngơ ngác, chưa
hoàn hồn v́ những biến thiên khiếp đảm và đột ngột chúng ta chứng
kiến trên quê hương và trên biển cả. Chúng ta dạt vào đất Mỹ như
những cái xác chết trôi, không chủ đích, không ư chí.
Đừng nói ǵ đến việc tiên đoán t́nh h́nh 34 năm sau, ngay ngày 30
tháng Tư năm 1975, cũng không ai, kể cả Việt Cộng, tiên đoán được
việc 2 triệu dân Nam Việt dám mua tự do bằng cái giá vứt bỏ tất cả
-- tiền tài, gia sản, thân nhân-- bỏ cả quê hương yêu thương, để
quyết liệt dứt áo ra đi.
Giờ này, chỉ sau một thế hệ, con cháu chúng ta đang sống mức sống
của giới trung lưu Hoa Kỳ, và chúng ta, thế hệ 1975, hănh diện v́ đă
tạo ra chúng bằng mồ hôi lao động, bằng ḷng hy sinh vô bờ bến của
những bậc cha, mẹ Việt Nam. Toàn thể chúng ta đă bắt đầu cuộc sống
lưu vong bằng những việc làm thấp thỏi và thiệt tḥi như rửa chén
cho nhà hàng, làm nhân viên an ninh gác chợ, gác kho hàng, trong lúc
khả năng của chúng ta cao hơn những việc đó rất nhiều.
Chúng ta không quản ngại, không nề hà, kén chọn mà chỉ cần có sinh
kế cho con cái chúng ta có điều kiện vào trường học hỏi.
Tôi xin mượn một đoạn trong bài viết của cô Dương Nguyệt Ánh để nhắc
lại nhận xét của truyền thông Hoa Kỳ đối với chúng ta ngày chúng ta
mới đến. Nguyệt Ánh viết, “… với đợt tị nạn đầu tiên đến Mỹ, tờ
Newsweek đăng một bài viết của Shana Alexander về người tị nạn Việt
Nam. Người đàn bà này lo ngại là những người Việt Nam tị nạn chưa
biết sử dụng cái máy giặt, cái máy sấy, không biết Michael Angela là
ai, th́ làm sao sống được ở Mỹ.”
Chúng ta đă chứng tỏ là không những sống được tại Mỹ, mà chúng ta
c̣n thành công trong cuộc sống đầy tranh đua này.
Đài RFA kê ra một loạt những cái tên, những khuôn mặt người Việt hải
ngoại, thế hệ 2 đang minh bạch nói lên sự thành công của chúng ta.
RFA viết, “Betty Nguyễn gia nhập CNN vào tháng 6/2004 và trở thành
người Mỹ gốc Việt đầu tiên dẫn các chương tŕnh thời sự nóng hổi của
đài này. Betty Nguyễn đă dẫn một vài chương tŕnh với các sự kiện
nổi bật, như lễ an táng Giáo Hoàng John Paul II, như cuộc tấn công
khủng bố bằng bom ở London, thảm họa sóng thần ở Nam Á và cuộc bầu
cử tại Iraq.”
RFA c̣n kê ra những nhân vật đang thành công trên địa hạt chính trị
như Cao Quang Ánh, Trần Thái Văn và Hubert Vơ
Ông Cao Quang Ánh vừa thực hiện được tác phẩm chính trị tuy mới đầu
tay nhưng đă tuyệt hảo: ông đệ tŕnh nghị quyết ấn định ngày mùng 2
tháng 5 mỗi năm là ngày “người tị nạn Việt Nam” và được hạ viện đồng
thanh chấp nhận.
Trong lĩnh vực kinh tế - tài chánh th́ hải ngoại không thiếu nhân
tài; tạiLiên Hiệp Quốc có TS Vũ Quang Việt, một chuyên gia kinh tế
phụ trách thống kê cho tổ chức này. Tại World Bank th́ TS Phạm Văn
Thuyết là người từng giữ nhiệm vụ tư vấn trong nhiều năm cho tới khi
ông về hưu vào năm ngoái.
Riêng tại California, TS Nguyễn Trí Hiếu thành lập ngân hàng The
First Vietnamese American Bank.
Bên cạnh đó sự phát triển mạnh mẽ nghề làm móng tay của phụ nữ Việt
Nam hải ngoại cũng làm nhiều người ngạc nhiên. Lực lượng ṇng cốt
của hoạt động này là quư bà, quư cô thông minh, khéo tay được vơ
trang bằng đức cần cù và tài doanh thương. Nghề này đang đem lại cho
nhiều gia đ́nh Việt Nam một số lợi tức căn bản.
Xin trở lại với cô Dương Nguyệt Ánh, khoa học gia đang giúp tổng
thống Barack Obama giải quyết những khó khăn trên chiến trường rừng
núi A Phú Hăn. Bom không giết được những tay trùm khủng bố trốn sâu
trong hang núi, và cô Nguyệt Ánh nhận nhiệm vụ hoàn thành một loại
bom mới có khả năng giải quyết bế tắc này. Thời hạn khoán trắng cho
cô là 3 năm; cô bóp trán t́m những công thức kích hỏa chậm, giữ cho
sức nổ, sức nóng không nhanh chóng tan biến, để sáng tạo ra loại bom
đặc biệt cho loại chiến trường đặc biệt. Cuối cùng, không quân Hoa
Kỳ có một loại bom mới để sử dụng.
Cô Nguyệt Ánh mô tả tác phẩm của cô, “Loại bom mới nầy công hiệu hơn
mọi loại bom khác. Ném xuống, bom không công phá ngay, mà sức nóng
và sức nổ của bom ở lại lâu để tiến sâu vào các hang núi rồi mới
công phá, tạo hủy diệt.”
Dĩ nhiên cô không nói hết khả năng của bom, v́ đó là bí mật quốc
pḥng, nhưng là một quân nhân, tôi h́nh dung được mức tàn phá khiếp
đảm của một sức nổ và sức nóng ở lại lâu trên chiến địa “để tiến sâu
và hang núi” và tiêu diệt các lănh tụ al Qaeda, nguyên nhân tạo ra
bệnh nhức đầu của hai vị tổng thống và rất nhiều tướng lănh Hoa Kỳ.
Đối với người Việt Nam th́ Nguyệt Ánh là một thiếu phụ duyên dáng;
cô có duyên với câu nói “món thịt nguội phải ăn lạnh mới ngon; trả
thù cũng vậy”; cô nhắc lại bài báo của Shana Alexander 34 năm trước
khinh thị người Việt Nam không biết sử dụng máy giặt, và có ư định
mời người đàn bà Mỹ này đi thăm Little Sài G̣n.
Nhưng tờ Newsweek cũng đă tạ lỗi cô bằng bài báo “the last word” do
kư giả danh tiếng George Will viết; Will ca tụng sự thành công của
một cô bé Việt Nam, 34 năm trước “lếch thếch” theo bố mẹ đến Hoa Kỳ
để chọn tự do, và giờ này đang bảo vệ tự do bằng những quả bom không
chịu nổ một lần, rồi thôi.
Anh Will khéo chọn chữ The last word (tiếng nói chót), làm tựa cho
bài báo, v́ the last word cũng là thứ khí giới lợi hại, nhưng không
mới, của phụ nữ Việt Nam. Thứ bom này giúp quư bà nắm chính quyền
tại nhiều gia đ́nh Việt Nam, trong đó có gia đ́nh tôi.
Nguyễn Đạt Thịnh
VIỆT NAM PHẢI LẤY CÁC QUYẾT
ĐỊNH CÓ TÍNH CÁCH SỐNG C̉N
LS Trần Lâm
(Hải Pḥng - VN)
Công ước của Liên
Hợp Quốc về luật biển quy định ngày 13/5/2009 là ngày khoá sổ để các
nước tuyên bố chủ quyền trên biển, Trung Quốc đă làm việc này từ
nhiều năm. Đối với ta, chỉ c̣n vài ngày là hết ha.n. Thật là một
ngày định mệnh: Ta tuyên bố th́ sự tức giận của Trung Quốc sẽ lên
đến tột đỉnh, không biết sẽ xảy ra sự việc ǵ, và sự việc đi đến đâu.
Ta im lặng th́ tức là ta thừa nhận Biển Đông là của Trung Quốc. Thế
là Biển Đông của chúng ta chỉ c̣n là một cái lạch nước chạy từ Bắc
chí Nam. Nhân dân sẽ âm ỉ chống lại những người cầm quyền, rồi bột
phát chống đối, phá phách... Sự hỗn loạn tất xảy ra.
Trung Quốc chuẩn bị nhiều năm nay: Thành lập khu hành chính Tam Sa,
thành lập căn cứ hải quân, xây dựng lực lượng hải quân to lớn, tiến
hành một quốc sách bành trướng như là chỉ tiến không lùi. Giới cầm
quyền nước ta nếu im lặng và chịu trận th́ đúng là chấp nhận một
hành vi bán nước mà quy mô tính chất chưa hề có trong lịch sử.
Kết cục, tuyên bố chủ quyền th́ không biết sự việc xảy ra như thế
nào nhưng khả năng tuy ít nhưng Đảng vẫn c̣n tồn tại, đất nước c̣n
giữ vững. Im lặng là mất Đảng, mất nước.
Tuyên bố chủ quyền toàn vẹn Biển Đông th́ Đảng vẫn c̣n, dân sẽ một
ḷng ứng phó với sự tức giận của Trung Quốc, gian khổ hy sinh nhưng
sự tồn tại là không ǵ lay chuyển.
Hăy có một sự lựa chọn đau đớn để có một tương lai lâu dài
* * *
Từ nhiều năm nay, nhiều người đều đinh ninh toàn trị sẽ bị thay đổi
thành đa nguyên đa đảng. Có người gọi chế độ hiện hành là ”Cộng sản
tàn dư ”.
Thay đổi là tất yếu, trước đây th́ cho là c̣n xa, đến nay th́ thấy
đă đến gần bởi lẽ các biến cố trong quan hệ Việt Trung, sự sa sút
nhanh chóng của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự hỗ trợ quốc tế bị giảm
sút, đe doạ sự tồn tại của Việt Nam.
Cũng từ nhiều năm nay, có người đưa ra một kết luận dựa trên thực
tiễn nhiều hơn là một phân tích khoa học: Đảng là toàn trị, người
dân âm thầm đấu tranh, cuối cùng “ Dân thắng Đảng thua ”. Đó là
“Khoán hộ ” của ông Kim Ngọc, đó là việc chống ngăn sông cấm chợ,
đ̣i tự do sản xuất kinh doanh, đó là tiền đề của cái gọi là “Đ;ổi
mới”. Ngày hôm nay có người phù họa: Dồn điền đổi thửa đang rầm rộ,
tập trung ruộng đất đang tiến hành, một thời gian nữa c̣n đâu là “tứ
cận” th́ “luật đất đai là sở hữu của toàn dân” lại do Nhà nước quản
lư, nguồn gốc của tham nhũng, sẽ thành mảnh giấy lô.n. Nhiều người
nông dân góp tiền tự mua máy móc nông nghiệp, tự tổ chức lưu thông
sản phẩm, có huyện năng động đă hỗ trợ nông dân Tổ chức sản xuất lớn,
tổ chức được kinh doanh như là một lời chế giễu những cái: Đánh bắt
xa bờ, hỗ trợ chăn nuôi ḅ sữa, kinh tế quốc doanh. Ông Thuế là
người tiến bộ nhất, ông chăng băng biển khắp nước: ”Thuế là tiền của
dân đóng, là tiền để nuôi bộ máy Nhà nước, để Nhà nước phục vụ cho
dân ”. Thế là ông đă kêu gào thay bục đổi ngôi, từ quan là cha mẹ
dân thành quan là đầy tớ của dân.
Việc xẩy ra trươc mắt: Đưa Trung Quốc vào khai thác Bô xit ở Tây
Nguyên, các nhà khoa học, các vị lăo thành cùng nhân dân đă có cuộc
ra quân ngoạn mục, đă bước đầu ngăn chặn chủ trương lớn nguy hại đến
vận mệnh dân tô.c. Đây là cuộc cọ sát gay gắt chưa từng có giữa ḷng
dân và ư đảng. Trong cuộc đấu tranh giữa Đảng và dân, dân thắng Đảng
thua. Dân chủ với những bước đi “rón rén” thế mà vững chăi, đúng
hướng, chỉ tiến không lùi, chậm mà chắc... Dân làm chủ coi như một
kết cục không ǵ cản đươ.c.
Thế mà hầu như chưa ai đề cập sự chuyển biến sẽ diễn ra như thế nào,
Đảng “tự vỡ”, vỡ như thế nào là điều chưa ai đề cập tới.
Chọn lựa chỉ được
tiến hành khi có nhiều cái để mà chọn lư.a. Nếu đói dài, hết tiền,
hết gạo th́ củ khoai hà cũng là một bữa tiê.c.
Ở ta hiện nay chưa thể h́nh dung nước nào có thể xâm chiếm Việt Nam
để có một người anh hùng đuổi được giặc ngoại xâm rồi đứng lên làm
vua. Phong trào dân chủ hiện nay th́ nhỏ bé và yếu ớt không thể làm
khuynh đảo quốc gia. Đảng cộng sản th́ thiếu những người cầm đầu tài
giỏi, không có ngọn cờ th́ không tự điều chỉnh đươ.c.
Nếu ta công khai lên tiếng đ̣i chủ quyền ở Biển Đông, Trung Quốc sẽ
tức giận, sẽ gây sự, lănh đạo của ta rồi cũng đến “ bỏ của chạy lấy
người”. Thế là đất nước lâm nguy, trống quyền lực và hỗn lo.a.n.
Như thế chỉ c̣n một con đường là tách đảng cộng sản thành hai đảng,
tạo điều kiện cho một đảng tiến bộ tiếp cận được với dân chủ, có đủ
sức mạnh khống chế bộ phận đang tiếp tay cho ngoại bang.
Chúng ta hăy đi sâu vào điều này.
Tách ra hai đảng
thực chất là thế nào ?
Trên cơ sở t́nh h́nh thực tiễn, để tiến lên, sau khi rà soát các
h́nh thức chỉ c̣n đọng lại là tách đảng cộng sản ra làm hai. Làm như
thế th́ có thể bề ngoài giữ được ổn định, bề trong th́ âm thầm cải
tiến, có thể gạt bỏ dần những quan điểm sai lầm, những lề lối lạc
hậu và có thể phá tan được mối quan hệ nhân sự đồi bại của các liên
minh ma quỉ.
Cho nên cần phải có
những biện pháp phù hợp, v́ một ư tưởng dù tốt đến mấy nhưng việc
thực thi không đầy đủ cũng không thể có kết quả.
Tách ra không phải bầy ra quân xanh quân đỏ, ngày th́ tranh căi, tối
th́ bàn nhau chia chác.
Tách ra không phải giữ nguyên những con người ăn bám, gánh nặng của
toàn dân.
Tách ra chưa phải mọi sự sẽ suông sẻ chỉ tạo ra một đột phá chấm dứt
độc đoán toàn trị, tiếp cận dần với dân chủ, công khai.
Từ t́nh h́nh này tạo ra sự sàng lọc, vai tṛ cá nhân được đề cao
nhân tài được xuất hiê.n. Một nền dân chủ phôi thai để dần dần được
hoàn thiê.n.
Tách ra là một biện pháp một chủ trương táo bạo nhưng giữ được ổn
định xă hô.i. Luật pháp giữ nguyên, bộ máy giữ nguyên, mọi hoạt động
vẫn b́nh thường, sự thay đổi sẽ từ từ theo một chiến lược rơ ràng từ
toàn trị sang đa nguyên đa đảng là một sự tiệm tiến lấy nâng cao dân
trí làm gốc .
Lề lối và biện pháp
cụ thể trong việc tách đảng:
Trong t́nh h́nh thực
tiễn không thể có sự thống nhất thực sự trong bộ phận lănh đạo của
Đảng. Bao giờ cũng có hai quan điểm, hai lề lối, b́nh thưường có thể
nhân nhượng có thể thoả hiệp, nhưng những trườøng hợp khẩn trương
một mất một c̣n, tất yếu xảy ra khác biệt, mâu thuẫn, tranh chấp,
lọai bỏ nhau.
V́ thế cho nên lúc này là lúc có thể tách Đảng ra làm hai.
Việc đầu tiên là phải tổ chức kết nạp lại đảng viên. Lúc này những
người cơ hội sẽ rời Đảng, những người có tâm huyết có tài năng có vị
trí để cống hiến. Những người ngoài đảng có tài có trí sẽ có dịp
phục vụ đất nước.
Không nên quá bận tâm về các bản tuyên ngôn, điều lệ, lời hiệu triệu
cốt lơi là làm sao chọn được người tốt, cái tốt là v́ dân v́ đất
nước.
Hai đảng đều mở rộng kết nạp đảng viên để tiếp nhận những tinh hoa
mới.
Chia làm hai đảng suy cho cùng cũng chỉ là một biện pháp t́nh thế,
trước mắt để phá vỡ t́nh h́nh lỗi thời, chứa đựng nhiều nguy hiểm,
ḥng thoát hồi bĩ cực, để tạo ra một t́nh h́nh mới có thể chống được
những khó khăn trong và ngoài, tạo ra một lối thoát đặng tiến tới
một tiền đồ thái lai
22/4/2009
Trần Lâm
Trận chiến Đảng – Dân đă chuyển sang quy mô cả nước
Nhóm sinh viên sư
phạm
Từ những trận quy mô
nhỏ, nhưng ngày càng nhiều
Khi c̣n ở quê, chúng tôi quan sát được những trận chiến giữa Đảng và
Dân tuy hết sức quyết liệt nhưng vẫn ở quy mô nhỏ. Đó là những vụ
dân oan tập trung từ cỡ dăm bảy gia đ́nh cho tới hàng trăm người lăn
xả vào đ̣i lại đất bị Đảng “thu hồi”. Cứ thế, chúng tôi nghe được
những tin tức tương tự trên cả nước, mặc dù báo chí nội địa th́...
câm. Ví dụ, các vụ hàng ngàn dân oan miền Nam kéo lên Sài G̣n biểu
t́nh đ̣i đất.
Tôi đă đọc và rất
tán thành ư kiến của chị Đỗ Thuư Hường (học Luật, hơn chúng tôi
vài-ba tuổi) nói rằng (đại ư): Cái Đảng vô sản này khởi đầu không có
một tấc đất nào, sau khi cướp được chính quyền bỗng ban hành cái
Luật Đất Đai để trong nháy mắt chiếm giữ toàn bộ đất đai, lănh thổ
của dân tộc, rồi “ra ơn” ban phát cho dân được “mượn” và khi cần
cướp lại th́ dùng từ “thu hồi”.
Các vụ Dân chống
Đảng này, không chỉ khu trú vào chuyện đ̣i đất, ban đầu về quy mô
chưa lớn, nhưng về số vụ th́ ngày càng nhiều. Ban đầu rải rác, nhưng
càng về sau mật độ càng đậm đặc; đến mức, báo chí của đảng – dù bị
cấm – vẫn không thể hoàn toàn câm lặng.
Nhờ thi đậu vào đại học, được sống ở Hà Nội, chúng tôi chứng kiến vụ
nổi dậy đ̣i đất của giáo dân Thái Hà với quy mô hàng trăm ngàn lượt
người tham gia, kéo dài nhiều tháng, với chiến thuật thay đổi rất
linh hoạt, đẩy sự chống đỡ của Đảng vào thế ngày càng bị động. Tới
nay, Đảng đă phải dùng tới những lời lẽ kiểu “đấu tranh giai cấp”
trên báo chí để thoá mạ Dân. Vụ việc chưa dừng lại, mong các bạn
theo dơi tiếp. Dù vậy, sự thắng bại cuối cùng tới nay chưa ngă ngũ.
Những trận đă ngă
ngũ
Nhiều trận chiến giữa Đảng và Dân đă ngă ngũ với phần thắng thuộc về
Dân. Các thế hệ tiền bối nói rằng điều này là chưa từng có trong
lịch sử cầm quyền của Đảng. Ví dụ, thời cải cách ruộng đất, Đảng đă
diệt Dân trên quy mô toàn miền bắc (khi đất nước con bị chia cắt).
Nay đă khác. Thời thế đă đổi. Đảng đă mất cả Thời lẫn Thế. Khỏi nói:
sẽ trở nên phản động và tàn bạo hơn bao giờ hết. Nhưng cũng do vậy
Đảng sẽ rơi vào ṿng luẩn quẩn, không thoát ra nổi.
Đang sống ở Hà Nội,
chúng tôi chỉ nêu vài trận chiến, trong đó Dân thắng Đảng rất ngoạn
mục, ngay giữa thủ đô. Các bạn sinh viên cả nước có thể dễ dàng theo
dơi chi tiết trên các phương tiện thông tin (báo giấy, báo điện tử).
- Đó là trận giữ được con đường mang tên 19-12 không bị chiếm đoạt
để bán cho tư nhân xây “trung tâm thương mại”.
- Đó là trận giữ được toàn vẹn công viên Hồ Bảy Mẫu không bị một
công ty ngoại quốc chiếm dụng để xây khách sạn cao tầng (họ đang thi
công móng), mặc dù một đại diện chính thức của chính quyền Hà Nội đă
lớn tiếng biện bạch để... bịp Dân.
- Nay là trận bảo vệ được sân chơi Con Voi thoát khỏi sự chiếm đoạt
của chính quyền quận Đống Đa định cho phe cánh xây CHỢ. Dấu hiệu Dân
thắng Đảng ngày càng hiện rơ trong vụ này.
Dân đă dùng ngay
“cái gậy” của Đảng để đập vào lưng Đảng. Đó là viện dẫn ra chính
những quy định, những luật do Đảng ban hành. Từ chỗ những quy định,
những luật để mị dân, hoặc để che dấu dă tâm, nay chúng trở thành vũ
khi trong tay Dân. Đă đành, từ lâu Đảng không c̣n tin Dân nữa (ngược
lại cũng vậy) nhưng từ nay Đảng cũng không thể nào tin vào nền báo
chí của ḿnh nữa. Các nhà báo, dù phải đứng trong đội ngũ, nhiều
người vẫn c̣n lương tâm và cương trực. Trong ba ví dụ “Dân thắng
Đảng” nói trên, không thể phủ nhận được vai tṛ của báo chí.
C̣n đây mới là trận
chiến quy mô toàn quốc
Lẽ ra, trận Dân chống Tàu xâm lược có thể phát triển ra phạm vi lớn,
nhưng tạm thời hiện nay Đảng đă thành công trong việc hạn chế quy mô.
Dẫu vậy, ng̣i nổ vẫn chưa được tháo. Nguy cơ mất nước th́ toàn dân
đủ nhạy cảm. Hăy chờ đấy !
Điều bất ngờ là trận chiến Dân - Đảng lại nổ lớn từ sự khai thác tài
nguyên bô xit ở Tây Nguyên. Và đến nay, thật sự đă lan rất rộng – có
thể nói là đă lan cả nước. Mặc dù báo chí đă được lệnh “không đưa
tin”, nhưng từ bức thư của đại tướng Vơ Nguyên Giáp gửi chính phủ,
rồi thư ngỏ của nhà văn Phạm Đ́nh Trọng và nhà báo Lê Phú Khải, với
sự góp sức của Dân VN ở hải ngoại, khiến các nhà khoa học và văn
nghệ sĩ trong nước trực diện và quyết liệt nói lên tiếng nói độc lập
của ḿnh.
Đảng miễn cưỡng tổ chức một Hội nghị Khoa học để chịu trận ngồi nghe
những phản biện rất minh chứng nhưng cũng đầy trách nhiệm và tinh
thần xây dựng. Đảng đă có những bước lùi, mặc dù dùng quyền “kết
luận hội nghị” phó thủ tướng Hoàng Trung Hải vẫn có câu mở đầu “Khai
thác bô xit Tây Nguyên là chủ trương đúng đắn; nhưng nội dung hội
nghị lại ngược lại thế. Ngay cả vị đại diện các nhà khoa học trong
Liên Hiệp các Hội Khoa Học VN vẫn nói: Dự án khai thác bô xít làm
theo quy tŕnh lộn ngược.
Chúng tôi không nêu
những tư liệu cụ thể v́ mọi sinh viên thừa tŕnh độ tự khai thác đến
những chi tiết nhỏ nhất.
Điều chúng tôi muốn nêu là trận chiến Dân - Đảng đă phát triển lên
quy mô cả nước. Nếu Dân toàn thắng trận này th́ cục diện sẽ có sự
biến chuyển rất đột phá và mau lẹ khó lường.
Nhận định về ngày 30 tháng 4
năm 1975
(Nhân ngày 30-4, trả lời phỏng vấn một số báo trong
và ngoài nước, nhà báo tự do Bùi Tín hiện sống ở Pháp, 33 năm trước
từng có mặt tại dinh Độc lập Sàig̣n, phát biểu như sau):
* Không, không có
giải phóng, thống nhất
* Cuộc ăn cắp khổng lồ
* Những ngộ nhận vô duyên
* Chung vui cùng Lịch sử và Thời đại bán nước!
33 năm đă qua, theo
tôi, với khoảng cách thời gian dài để có thể suy ngẫm sâu sắc và
nhận ra sự thật lịch sử, mọi người Việt nam, kể cả những người Cộng
sản, cần đính chính một nhận thức sai lầm nguy hiểm đă bị những
người lănh đạo cộng sản áp đặt theo kiểu cưỡng hiếp mọi người dân
phải thừa nhận. Họ buộc mọi người công nhận rằng việc họ chủ trương
đưa quân từ miền Bắc vào miền Nam chiến đấu từ 1960 đến 1975 là
chính nghĩa nhằm giải phóng và thống nhất đất nước, và ngày 30-4 là
ngày Toàn thắng Vĩ đại.
Hôm nay tôi sẵn sàng
nói to cho mọi người nghe rơ : đất nước Việt nam ta sau ngày
30-4-1975 không hề được giải phóng, cũng không hề được thống nhất.
Ngày 30-4, đảng cộng sản thắng, toàn dân vẫn thua, vẫn bị thống trị
bới độc quyền đảng trị.
Đảng cộng sản đă
thực hiện chính sách chiếm đóng và thống trị miền Nam, bỏ tù và quản
thúc hàng triệu người dân, tước đoạt của cải của dân qua đổi tiền và
cải tạo, thải loại ngay Mặt trận dân tộc giải phóng, gây thảm cảnh
hàng triệu thuyền nhân. Như thế mà là giải phóng, là thống nhất ư ?
Sau 30-4-1975, chỉ
riêng đảng cộng sản cầm quyền, không cho ai lập hội, không cho một
tư nhân nào ra báo, không có tự do ứng cử và bầu cử, thế mà gọi là
giải phóng dân tộc ư ? là tự do ư ?
C̣n nay th́ đảng
giàu, giàu sụ, dân nghèo, nghèo rớt. Thống nhất kiểu ǵ vậy? phát
triển kiểu ǵ vậy?
Một nước ''độc lập''
mà buộc phải kư những hiệp ước bất b́nh đẳng, để bị mất đất, mất
biển hàng trăm, hàng ngh́n kilômét vuông, mất đảo, mất vô vàn tài
nguyên hải sản; rồi người nước ngoài muốn đuốc của họ đến nước ta,
vào lúc nào, ở đâu là do họ quyết định; bộ trưởng ngoại giao của họ
lại c̣n sang thủ đô ta để giao nhiệm vụ cho bộ trưởng ngoại giao,
cho thủ tướng và cho chủ tịch quốc hội phải bảo vệ đuốc của họ cho
triệt để, và c̣n cho an ninh vũ trang của họ vào tham gia đàn áp
nhân dân nếu có biểu t́nh ôn ḥa......th́ thử hỏi nước ấy độc lập ở
chỗ nào? có chủ quyền ở chỗ nào ? những người lănh đạo của ta có c̣n
chút thực quyền, có c̣n chút tự hào dân tộc ǵ nữa đâu ! Người Việt
chân chính tự trọng không xử sự như thế.
Đây là điều mỗi
người Việt ta ở trong hay ngoài nước hăy suy nghĩ cho kỹ nhân ngày
30-4 năm nay.
Tôi mong tuổi trẻ
trong nước trau dồi tư duy độc lập, tập suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh
táo của chính ḿnh, và đọc bài luận văn ngắn của nhà triết học Pháp
trứ danh Jean - François REVEL : ''Hồ Chí Minh: sự tước đoạt ḷng
yêu nước ''. Bài luận văn sắc sảo chỉ thẳng ra sự thật phũ phàng, là
ông Hồ và đảng CS đă lợi dụng ḷng yêu nước của nhân dân Việt nam để
phục vụ cho mưu đồ phe đảng của ông ta, để thỏa măn mục tiêu thống
trí thế giới của Quốc tế Cộng Sản III. Chữ ''détournement' ' theo
tiếng Pháp có ư nghĩa khá rộng là ''tước đoạt'', ''lấy trộm, lấy cắp
'', '' của người khác xoáy làm của ḿnh'','' chuyển thành, biến
thành của ḿnh ''.
Đọc xong, tôi ngấm
sâu ư nghĩa của từ ''tước đoạt'', và cảm thấy ḿnh như bị mất cắp,
mà mất cắp cái ǵ quư lắm, vô giá. Cả tuổi trẻ đầy lư tưởng và nghị
lực, cả mấy chục năm bị đánh lừa, bị móc túi, bị gạ gẫm, để đến gần
cuối đời mới tỉnh ra, mà thương hại, mà tiếc thay cho bao nhiêu
người vẫn chưa tỉnh!
Giả thử trong cuộc
đời thường, một người bị mất cắp chiếc xe máy, chiếc đồng hồ đắt
tiền, chiếc nhẫn vàng kỷ niệm ngày cưới ... hẳn là tiếc, tiếc nuối
vô cùng, xót xa hàng tháng. Thế mà biết bao người bị lừa cả cuộc đời,
có khi mất cả mạng sống, và hàng triệu triệu anh chị em, ḍng họ,
đồng bào ḿnh cùng bị lừa hàng nửa thế kỷ ! một cuộc ăn cắp, lường
gạt khổng lồ. Hăy chỉ cho nhau kịp thấy đi, để mà tiếc, mà xót xa,
mà đ̣i lại quyền sống tự do cho mỗi người, mở ra cuộc đấu tranh mới
dành lại độc lập thật sự và thống nhất thật sự cho Tổ quốc.
30-4- năm nay, tôi
vui vẻ nhẹ nhàng lắm. Tôi có thêm biết bao bạn quư, từ khi là nhà
báo tự do 18 năm nay. Bạn trong nước, ngoài nước, bạn già, bạn trẻ,
bạn rất trẻ. Tôi viết không theo lệnh ai, không phải đưa ai duyệt,
chỉ có theo lương tâm và trí tuệ, không sùng bái ai, chỉ sùng bái sự
thật. Tuổi già tự do thế này thật đáng sống. Khó khăn vật chất mà
sướng vô kể.
Tôi bỏ hết danh vọng
hăo, chức tước phù du, huân chương mai mỉa, tự hổ thẹn từng cao ngạo
vô duyên về chuyện vào dinh Độc lập sớm, xế trưa 30-4, vớ vẩn, lạc
điệu cả, cá nhân lầm lạc, ngộ nhận hết.
Để làm ǵ cơ chứ ?
để đất nước ra nông nỗi này ư? độc lập, không ! tự do, không ! chủ
quyền, không ! về mặt nào cũng đứng dưới 100 nước khác!
30 tháng 4 năm nay,
tự thâm tâm, tôi chỉ có một lời kêu gọi với các bè bạn và đông chí
cũ của tôi: hăy quư trọng ḷng yêu nước thương dân của chính ḿnh,
nếu bạn thấy ḷng yêu nước ấy đă bị ai đó '' xoáy'' mất để dùng vào
mục đích đáng nghi ngờ và đen tối, thi hăy lên tiếng tố cáo và tự
tách ḿnh khỏi tṛ lừa bịp và đánh cắp trắng trợn ấy !
Bạn hăy tự phục hồi
ḷng yêu nước thương dân trọn vẹn của ḿnh để cùng mọi người Việt
nam tỉnh táo và tử tế đấu tranh cho một Tổ quốc Việt nam thật sự độc
lập, thật sự tự do, dựa vững vào Lịch sử Dân tộc và Thời Đại.
Bùi Tín
Nhân dân và đảng, quân đội
bảo vệ ai?
Lá thư ngỏ với giới
tướng lănh quân đội Việt Nam
Trần Quốc Cường |
Tiếng nói TDDC | 27/03/2009
Kính gởi quư vị
tướng lănh Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Tôi là Trần Quốc
Cường công dân Việt Nam, đang sống tại TPHCM. Tôi viết thư này để
gởi quư vị thao thức của những người trẻ chúng tôi và của nhiếu
người dân khác. Xin quư vị bớt chút thời gian đọc và có thể bàn bạc
với nhau để t́m cách giải thoát cho người dân Việt Nam chúng ta khỏi
ách thống trị độc tài của nhà cầm quyền Cộng Sản.
Tôi nhớ khi c̣n nhỏ,
mỗi lần đến trường, tôi thường ngang qua một doanh trại quân đội.
Nh́n tấm bảng lớn "DOANH TRẠI QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM" cùng mấy
chú bộ đội ngồi đó, tôi cảm thấy yên tâm. Hồi đó tôi hay tự hào với
chúng bạn v́ nhà tôi ở gần doanh trại quân đội, v́ tôi cứ vô tư nghĩ
rằng gần các chú bộ đội khi có chiến tranh, các chú ấy sẽ bênh vực
ḿnh. Nhưng bây giờ mỗi lần nh́n lại những tấm bảng đó tôi không c̣n
"vô tư" như xưa nữa mà suy nghĩ thật nhiều. Những suy nghĩ của tôi
là:
Suy nghĩ thứ nhất:
Quân đội là của nhân dân. Tôi tin rằng mọi người đều nhất trí quân
đội là của nhân dân, do dân và v́ dân. Quân đội bảo vệ đất nước, bảo
vệ dân. Mọi đất nước, dù ở bất cứ thể chế chính trị nào, đều có quân
đội nhưng quân đội không thuộc về một thể chế chính trị hay một đảng
phái mà thuộc về nhân dân. Nói cách khác, quân đội không bảo vệ thể
chế chính trị hay đảng phái mà bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân. Khi
đất nước bị xâm lăng, quân đội đứng ra đấu tranh. Khi người dân gặp
hoạn nạn, quân đội đứng ra giúp đỡ. Ví dụ như những lần giúp dân sơ
tán tránh băo lụt, khắc phục lại hậu quả thiên tai… Như vậy xứng
danh là "Quân đội nhân dân Việt Nam".
Suy nghĩ thứ hai:
Truyền thống hào hùng của quân đội ta trong công cuộc bảo vệ đất
nước. Chúng ta thật tự hào về truyền thống anh hùng và bất khuất của
quân đội ta. Tuy rằng đất nước ta trải qua nhiều cuộc chiến tranh
chống quân xâm lược nhưng hầu hết đă mang lại chiến thắng vẻ vang.
Nhiều cường quốc đă phải tháo chạy trước sức phản công của quân đội
ta. Chẳng cần phải nói nhiều, các trang sử vàng đó c̣n in đậm măi
trong ḷng dân tộc Việt Nam.
Tuy nhiên điều khiến
tôi suy nghĩ nhất là ngày nay nhân dân ta đang phải gánh chịu một
cuộc đàn áp bất công trong xă hội. Xét từ ngày Đảng Cộng Sản lên nắm
quyền tới nay, đất nước ta được mệnh danh là "độc lập, tự do, hạnh
phúc" nhưng người dân lại không hưởng được những quyền này. Nhân dân
ta vẫn phải tiếp tục gánh chịu cuộc đàn áp mới: đàn áp về tư tưởng,
đàn áp bởi sự gian dối và bất công.
Về tư tưởng, người
dân phải suy nghĩ và nói theo chỉ đạo của Đảng, phải khen chứ không
được chê. Hậu quả của sự đàn áp này tạo ra hàng loạt những trí thức
XHCN giáo điều, những trí thức mà bộ năo bị xơ cứng không suy nghĩ
được điều ǵ ngược lại ư Đảng. Chúng ta chỉ cần nghe hay đọc những
bài trả lời chất vấn, phỏng vấn của các bộ trưởng, các cán bộ nhà
nước th́ nhận ra điều này.
Về mặt xă hội, Việt
Nam ngày nay đang tràn lan sự gian dối, bất công. Gian dối len lỏi
vào trong cuộc sống, công sở, học đường, đồng thời được chính thức
và công khai hóa bởi những phương tiện truyền thông của Đảng và nhà
nước. Các vụ báo chí bịa đặt, cắt xén, xuyên tạc thành ư của người
dân là những bằng chứng. V́ gian dối nên đưa tới bất công. Những
người có tâm huyết với đất nước, những người yêu mến sự thật đều bị
mạt sát, trù dập, bỏ tù c̣n các bộ phận tham nhũng th́ sống phây
phây. Vụ luật sư Lê Trần Luật và 8 giáo dân trong phiên ṭa phúc
thẩm là một bằng chứng. Ngoài ra người dân cũng phải gánh chịu nhiều
bất công do cán bộ cấp dưới làm bậy cấp trên làm ngơ. Hầu như người
dân luôn là đối tượng để các cán bộ nhà nước đổ lỗi. Chẳng hạn trong
vụ Thái Hà và ṭa Khâm Sứ: cán bộ ăn cướp đất của dân, nhưng khi
giáo dân tập trung cầu nguyện th́ báo chí nhà nước rêu rao bôi xấu
rằng họ phá rối trật tự công cộng; Vụ sập dầm cầu chợ Đệm do cán bộ
rút ruột công tŕnh nhưng lại đổ lỗi "do công nhân bất cẩn"; C̣n vụ
lụt ở Hà Nội là do "người dân ỷ lại vào nhà nước quá đáng"; Hay vụ
cán bộ ăn chăn tiền Tết của dân nghèo là do "ḷng tốt" của cán bộ "giữ
tiền dùm dân", vân vân. Tôi tự hỏi không biết mấy vụ như: ông Nguyễn
Tấn Dũng qua bên Úc, ông Nguyễn Minh Triết qua Mỹ phải "chui cửa hậu"
như con Cún th́ do lỗi ai?
Từ những bằng chứng
như thế tôi tin rằng Đảng không c̣n lấy dân làm gốc nữa, không c̣n
xứng đáng là của nhân dân nữa mà chỉ là một lũ lừa bịp, ngoại trừ
một vài cá thể nhỏ bé. Nhất là qua vụ Bauxite đang diễn ra ở Tây
Nguyên th́ tôi tin rằng Đảng đang là kẻ thù của nhân dân. Nếu là kẻ
thù th́ bằng mọi giá chúng ta phải loại trừ! Xét từ ngày nắm quyền
đến nay, Đảng đă vấp phải rất nhiều sai lầm nghiêm trọng nhưng nhờ
sự nhẫn nại của nhân dân nên Đảng vẫn tồn tại. Đáng lẽ Đảng phải
nhận ra những sai lầm của ḿnh mà sửa chữa, thế nhưng không những
không nhận ra mà lại cố chấp trong sai lầm. Nói thẳng ra Đảng đă coi
thường nhân dân, bất chấp đạo đức truyền thống, bất chấp sự thật,
bất chấp tất cả chỉ để thủ lợi cho ḿnh. Tôi nghĩ thời gian mấy chục
năm qua nhân dân ta đă cắn răng chịu đựng Đảng như thế là đủ. Bây
giờ phải hành động! Vấn đề là hành động như thế nào cho nhanh chóng
và không đổ máu.
Nhóm nghiên cứu sinh
trẻ chúng tôi trao đổi với nhau nhiều và nhận thấy rằng cách thức êm
đẹp nhất là quư vị trong quân đội hăy ra tay. V́ lợi ích của dân tộc
chứ không phải lợi ích của Đảng, xin quư vị hăy trao đổi bàn bạc và
lên kế hoạch để xúc tiến công việc sớm nhất có thể. Nếu chúng ta
không dứt khoát th́ sợ rằng năm mưới năm nữa đất nước chúng ta trở
thành một tỉnh lẻ của Trung Quốc th́ thật khốn cho dân tộc ta. Kính
chúc quư vị vạn sự tốt đẹp. Xin cảm ơn.
25-03-2009
Trần Quốc Cường
* Xin quư độc giả
vui ḷng giúp chúng tôi phổ biến lá thư này đến nhiều người kể cả
trong các cơ quan nhà nước, nhất là giới sinh viên và các nghiên cứu
sinh, những người có thao thức với vận mệnh đất nước. Xin cảm ơn quư
vị.
Việt Nam làm gì để tự vệ?
Tiến sĩ Alexander Vuving
Ai sống cạnh một anh
hàng xóm khổng lồ trong một thế giới vô chính phủ cũng phải canh
cánh câu hỏi: Khi nào th́ anh ta có thể đánh ḿnh, và làm sao để
ḿnh không bị anh ta đánh?
Đây cũng là một câu hỏi thường trực cho các chính sách quốc pḥng và
ngoại giao của Việt Nam, và anh hàng xóm khổng lồ của Việt Nam là
Trung Quốc.
Quy luật lịch sử
Khi nào th́ Trung Quốc có thể đánh Việt Nam ? Tương lai không thể
nói trước được, nhưng nếu lịch sử cho thấy có quy luật th́ có nhiều
khả năng quy luật đó sẽ tiếp tục ứng nghiệm trong tương lai.
Lịch sử từ khi nước Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa ra đời có ba lần lớn
và một số lần nhỏ hơn Trung Quốc ra quân đánh Việt Nam .
Lần thứ nhất năm 1974, Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay
Việt Nam Cộng ḥa.
Lần thứ hai năm 1979, Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới trên
bộ, vào sâu nhiều chục cây số, phá huỷ cơ sở vật chất, rồi rút về
sau đúng một tháng.
Lần thứ ba năm 1988, Trung Quốc chiếm 6 băi đá trong vùng lân cận
các đảo do Việt Nam kiểm soát ở quần đảo Trường Sa, riêng vụ đụng độ
chiếm đá Gạc Ma (Johnson South Reef) bắn cháy ba tàu vận tải và giết
khoảng 70 thuỷ thủ của Hải quân Việt Nam.
Những lần đánh nhỏ hơn bao gồm các cuộc tấn công ở biên giới sau
cuộc chiến 1979, liên tục cho đến năm 1988. Trong thời gian này,
Trung Quốc đă chiếm được một số điểm cao chiến lược dọc biên giới
như ở các huyện Vị Xuyên, Yên Minh (tỉnh Hà Giang) và Cao Lộc, Tràng
Định (tỉnh Lạng Sơn). Các cuộc lấn chiếm này dường như đă được hợp
pháp hóa tại Hiệp ước biên giới trên bộ năm 1999.
Ngoài ra, trên quần đảo Trường Sa sau năm 1988, Trung Quốc đă chiếm
thêm các băi đá ở gần vị trí đóng quân của Việt Nam như Én Đất (Eldad
Reef) và Đá Ba Đầu (Whitson Reef) vào các năm 1990, 1992, và sau đó
chiếm đá Vành Khăn (Mischief Reef) ở gần Philippin năm 1995.
Thế và Thời
Tư duy chiến lược Trung Hoa đặc biệt coi trọng chữ Thế và chữ Thời.
Các cuộc tấn công Việt Nam cho thấy có một quy luật khá nhất quán
trong việc Trung Quốc chớp thời cơ vào lúc thế của họ đi lên và thế
của đối phương đi xuống để tung quân ra đánh.
Thời điểm tháng 1-1974, Trung Quốc đánh Hoàng Sa đang do Việt Nam
Cộng ḥa kiểm soát là sau khi Mỹ cam kết chấm dứt can thiệp quân sự
ở Việt Nam (Hiệp định Paris tháng 1-1973) và Quốc hội Mỹ cấm Chính
phủ can thiệp trở lại (Tu chính án Case-Church tháng 6-1973), tạo ra
một khoảng trống quyền lực ở khu vực và khiến cho Việt Nam Cộng ḥa
chới với không nơi nương tựa.
Trong khi đó thế của Trung Quốc đang dâng lên với việc Bắc Kinh trở
thành một thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc (tháng
10-1971) và từ địa vị kẻ thù của cả hai siêu cường (Liên Xô và Mỹ)
trở thành đối tác của Mỹ (với Thông cáo chung Thượng Hải tháng
2-1972).
Trung Quốc tấn công Việt Nam năm 1979 là để trả đũa Việt Nam đưa
quân vào Campuchia nhưng cũng là khi thế của Việt Nam đi xuống trong
khi thế của Trung Quốc đi lên.
Một tháng sau khi Việt Nam và Liên Xô kư liên minh quân sự (tháng
11-1978) th́ Trung Quốc và Mỹ cũng tuyên bố lập quan hệ ngoại giao.
Đồng thời, Việt Nam đang bị thế giới ngoài phe Liên Xô tẩy chay v́
chiếm đóng Campuchia nên thế của Việt Nam đang xuống rất thấp.
Các cuộc tấn công của Trung Quốc dọc biên giới trong các năm từ 1980
đến 1988 diễn ra trong bối cảnh Việt Nam tiếp tục bị bao vây cô lập
với thế giới bên ngoài trong khi Liên Xô, chỗ dựa chủ yếu của Việt
Nam, cũng bị cô lập trên trường quốc tế (do đưa quân vào
Afghanistan) và, cộng với những khó khăn kinh tế, phải đi vào giai
đoạn ḥa hoăn và thỏa hiệp với Trung Quốc cũng như phương Tây.
Chiến dịch chiếm một phần Trường Sa năm 1988 của Trung Quốc khởi sự
từ năm 1986, khi Liên Xô chuyển sang nhượng bộ chiến lược với phương
Tây và Trung Quốc, đồng thời rục rịch rút lui ảnh hưởng khỏi Đông
Nam Á cũng như toàn thế giới.
Bài nói tại Vladivostok của lănh tụ Liên Xô Gorbachov ngày 28-7-1986
tỏ ư Liên Xô sẵn sàng chấp nhận các điều kiện Trung Quốc đưa ra để
b́nh thường hóa quan hệ Xô-Trung (Liên Xô rút quân khỏi Afghanistan
và giảm căng thẳng ở biên giới Xô-Trung, Việt Nam rút quân khỏi
Campuchia) đánh dấu sự thay đổi chiến lược trong chính sách của Liên
Xô ở châu Á, đồng thời cũng là chỉ dấu cho thấy thế của Liên Xô đi
xuống và thế của Trung Quốc đi lên.
Trong các năm sau, việc Liên Xô rút lui trong khi Mỹ không trám vào
đă thực sự tạo ra một khoảng trống quyền lực ở khu vực.
Trong khi ấy Việt Nam vẫn bám vào Liên Xô mà không phá được thế bị
cô lập. Một nghị quyết mật của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam
điều chỉnh cơ bản chiến lược đối ngoại từ dựa vào Liên Xô sang “đa
phương hóa” chỉ được thông qua vào tháng 5-1988, hai tháng sau vụ
đụng độ ở quần đảo Trường Sa.
Xung đột biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam giai đoạn 1980-1988
có thể coi là dư chấn của cuộc chiến năm 1979. Các cuộc chiếm đảo ở
Trường Sa thời kỳ 1990-1992 cũng có thể coi là dư chấn của chiến
dịch năm 1988.
Thời kỳ 1980-1988, Việt Nam tiếp tục bị bao vây cô lập trong khi
Liên Xô, chỗ dựa chủ yếu của Việt Nam, đi vào giai đoạn ḥa hoăn và
thỏa hiệp với Trung Quốc.
Thời kỳ 1990-1992, tuy là những năm Trung Quốc bị phương Tây cô lập
phần nào sau vụ Thiên An Môn, cũng lại là những năm Việt Nam mất hẳn
chỗ dựa ở Liên Xô và các nước Đông Âu trong khi vẫn chưa được nhận
vào ASEAN và chưa b́nh thường hóa quan hệ được với Mỹ.
Việt Nam làm ǵ?
Hiện nay Việt Nam có thể làm ǵ để Trung Quốc không đánh? Lư thuyết
quan hệ quốc tế gợi ư năm phương pháp chính: 1) cùng chung một nhà,
2) ràng buộc bằng lợi ích, 3) ràng buộc bằng thể chế, 4) răn đe quân
sự, 5) răn đe ngoại giao..
Phương pháp “cùng chung một nhà” xem ra không ổn v́ ít nhất ba lư
do. Thứ nhất, Trung Quốc rất thiếu cảm t́nh với Việt Nam và kinh
nghiệm quan hệ với Việt Nam khiến Trung Quốc tin rằng Việt Nam hay
tráo trở. Các cuộc thăm ḍ dư luận ở Trung Quốc cho thấy Việt Nam
cùng với Mỹ và Nhật Bản là ba nước bị người Trung Quốc ghét nhất
trên thế giới.. Thứ hai, Trung Quốc chỉ coi Việt Nam là đồng chí chứ
không phải đồng minh. Thứ ba, lịch sử cho thấy quan hệ “gắn bó như
môi với răng” giữa Hà Nội và Bắc Kinh vẫn không ngăn được Trung Quốc
chiếm quần đảo Hoàng Sa, nẫng tay trên người “đồng chí anh em” Bắc
Việt.
Phương pháp “ràng buộc bằng lợi ích” sẽ không ngăn được Trung Quốc
đánh ở Biển Đông v́ lợi ích của Trung Quốc ở Biển Đông có vị trí rất
cao trong chiến lược lớn của Trung Quốc. Biển Đông là yết hầu con
đường tiếp tế vật tư và nhiên liệu cho Trung Quốc từ Trung Đông,
châu Âu, châu Phi, Nam Á và Đông Nam Á, với 2/3 lượng dầu khí nhập
khẩu và 4/5 lượng hàng hóa nhập khẩu của Trung Quốc đi qua.
Biển Đông cũng là bàn đạp để khống chế Đông Nam Á, một khu vực mà
nếu Trung Quốc khống chế được th́ sẽ có thể quy phục được Nhật Bản
và trung lập hóa cả Mỹ lẫn Ấn Độ, c̣n nếu Trung Quốc không khống chế
được th́ sẽ không thể ngoi lên địa vị đứng đầu châu Á. Trung Quốc
không có lợi ích nào ở Việt Nam, kể cả trong hiện tại lẫn trong
tương lai, lớn hơn lợi ích ở Biển Đông để Trung Quốc phải đánh đổi.
Phương pháp “ràng buộc bằng thể chế” càng khó ngăn cản Trung Quốc ra
tay khi cần thiết v́ Trung Quốc cũng như các nước lớn khác chỉ tuân
thủ thể chế quốc tế nếu thể chế ấy phục vụ lợi ích chiến lược của họ.
Trong trường hợp lợi ích chiến lược của họ đ̣i hỏi làm khác đi, họ
sẽ có cách giải thích thể chế quốc tế theo kiểu riêng để biện minh
cho hành động của ḿnh.
Trung Quốc đă làm như thế khi xâm lăng Việt Nam năm 1979, nói rằng
để trừng phạt Việt Nam xâm lăng Campuchia. Đây không phải là đặc
điểm riêng của Trung Quốc mà các nước lớn đều như vậy. Mỹ và phương
Tây đánh Nam Tư rồi tách Kosovo ra khỏi nước này hay Nga đánh Gruzia
rồi tách Nam Ossetia và Abkhazia ra khỏi nước này đều nói là dựa
trên luật pháp và thể chế quốc tế nhưng đó là luật pháp và thể chế
quốc tế theo cách giải thích riêng của họ.
Phương pháp “răn đe quân sự” không phải là cách mà Việt Nam có thể
làm với Trung Quốc trong lúc này v́ Việt Nam không có vũ khí hạt
nhân để răn đe chiến lược (trong khi Trung Quốc có) và lực lượng
quân sự thông thường của Việt Nam hiện c̣n quá yếu để có thể tạo sức
mạnh răn đe chiến thuật đối với Trung Quốc.
C̣n lại duy nhất phương pháp “răn đe ngoại giao”. Phương pháp này là
dùng quan hệ với các nước mạnh hơn Trung Quốc và áp lực của quốc tế
để Trung Quốc không dám đánh Việt Nam . Hiện nay trong khu vực,
Trung Quốc vẫn phải kiêng dè Mỹ, do đó Việt Nam quan hệ càng gần gũi
với Mỹ bao nhiêu càng có tác dụng răn đe bấy nhiêu. Một điểm nữa
Việt Nam có thể tận dụng là Trung Quốc muốn thế giới tin rằng họ
không phải là mối đe dọa đối với các nước.
Nếu những lấn lướt ức hiếp của Trung Quốc với Việt Nam được thế giới
quan tâm và hiểu như bước đầu của một mối đe dọa lớn hơn đối với họ
th́ thứ nhất, chúng có thể làm Trung Quốc yếu thế đi, và thứ hai, đó
cũng là một lư do để Trung Quốc phải cân nhắc kỹ hơn nếu có ư định
đánh Việt Nam.
Bài học lịch sử
Quy luật rút ra từ lịch sử ba lần Trung Quốc đánh Việt Nam và qua
phân tích năm phương pháp nói trên cho thấy để tránh không bị Trung
Quốc đánh, Việt Nam phải làm được ba điều.
Thứ nhất, phải liên tục nâng cao vị thế của ḿnh trên trường quốc tế,
đặc biệt chú ư trong tương quan với Trung Quốc. Nếu Trung Quốc có
thêm bạn th́ Việt Nam cũng phải có thêm bạn mạnh hơn và nếu Trung
Quốc xích lại gần các nước th́ Việt Nam c̣n phải xích lại gần các
nước hơn. Không bao giờ được để Việt Nam ở thế cô lập hơn Trung Quốc
trên thế giới.
Thứ hai, phải hết sức bén nhạy với cán cân quyền lực trong khu vực
và phải lập tức mạnh dạn điều chỉnh chiến lược đối ngoại khi tương
quan lực lượng trong khu vực biến đổi bất lợi cho Việt Nam .
Thứ ba, phải sáng suốt t́m ra ai là kẻ mạnh trong khu vực và đâu là
chỗ yếu của Trung Quốc để thực hiện kế răn đe ngoại giao.
Trong dài hạn, chỉ có kết hợp răn đe ngoại giao (kết thân với nước
lớn và tranh thủ dư luận thế giới) với răn đe quân sự (quân đội mạnh,
đặc biệt hải quân và không quân) và liên tục nâng cao vị thế quốc tế
của ḿnh th́ Việt Nam mới có thể tương đối yên tâm không bị Trung
Quốc đánh.
Sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ mà không để bị đánh hoặc ăn hiếp
quả là rất khó nhưng vẫn có thể được, nhất là khi anh hàng xóm đó
chưa phải là kẻ mạnh nhất trong vùng.
Bài viết thể hiện ư
kiến riêng của tác giả, tiến sĩ Alexander Vuving (Vũ Hồng Lâm),
không nhất thiết phản ánh quan điểm của Trung tâm Nghiên cứu An ninh
châu Á-Thái B́nh Dương, Bộ Quốc pḥng và Chính phủ Hoa Kỳ.
Biển Đông nổi sóng: Mỹ làm
ǵ?
Lữ Giang
Từ năm 1974 đến nay,
kể từ khi Trung Quốc đem tàu chiến chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt
Nam, Biển Đông thỉnh thoảng lại nổi sóng. Đặc biệt, hôm 2.12.2007,
Quốc Vụ Viện Trung Quốc đă thành lập thành phố hành chính cấp huyện
có tên là Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để trực tiếp quản lư ba quần đảo:
Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa, Trung Sa
và Nam Sa). Trước đó, trong thời gian từ 16 đến 23.11.2007, Hải Quân
Trung Quốc đă tổ chức tập trận ở khu vực quần đảo Hoàng Sa và khuyến
cáo tàu bè qua lại phải tránh xa khu vực này. Từ đó, nhiều cuộc
tranh chấp về Biển Đông đă xẩy ra. Đại diện các quốc gia tranh chấp
và các chuyên gia quốc tế đă mở nhiều cuộc hội thảo hay hội họp để
t́m một giải pháp cho vụ tranh chấp, nhưng không thành v́ sự gạt bỏ
của Trung Quốc.
CÁC BIẾN CỐ MỚI
Hôm 10.3.2009, bà Gloria Macapagal Arroyo, Tổng thống Philippines,
đă kư đạo luật tuyên bố chủ quyền Philippines đối với hơn 7.100 đảo
trong vùng biển cạnh Philippines, trong đó có hai đảo Hoàng Nham và
Nam Sa (tên Philippines là Kalayaan và băi Scarborough) vốn được coi
là nằm trong quần đảo Trường Sa gần Philippines. Cả Trung Quốc lẫn
Việt Nam đều lên tiếng phản đối đạo luật này và tuyên bố hai đảo
Hoàng Nham và Nam Sa là của họ.
1.- Trung Quốc khiêu khích Hoa Kỳ
Trước đó ba ngày, hôm 8.3.2009, chiếc tàu thăm ḍ không có vũ trang
của Hải Quốc Hoa Kỳ đang thực hiện một sứ mạng thường lệ trong hải
phận quốc tế, tại một địa điểm nằm cách đảo Hải Nam của Trung Quốc
lối 120 km về hướng Nam, th́ bị 5 tàu Trung Quốc bao vây và khiêu
khích. Đây là một hiện tượng đặc biệt đang được dư luận quốc tế theo
dơi và bàn luận.
Trong cuộc họp báo hôm 10.3.2009, ông Robert Gibbs, phát ngôn viên
Ṭa Bạch Ốc, tuyên bố các nhà ngoại giao Mỹ đă phản đối hành động
của phía Trung Quốc. Ông nói các tàu Hải Quân của Hoa Kỳ sẽ tiếp tục
hoạt động trong các vùng biển thuộc hải phận quốc tế, và Hoa Kỳ đă
yêu cầu Trung Quốc phải tôn trọng luật quốc tế.
Trong khi đó ông Bryan Whitman, phát ngôn viên của Ngũ Giác Đài, cho
biết các chiếc tàu Trung Quốc đă bao vây tàu Hải Quân của Hoa Kỳ và
tiến tới sát tàu Hải Quân Impeccable. Ông nói:
“Đây là một hành động thiếu thận trọng và nguy hiểm, không được
chuyên nghiệp. Làm như thế là vi phạm luật pháp quốc tế quy định tàu
bè phải tôn trọng các quyền và sự an toàn của các tàu khác đi lại
trên biển cả.”
Một thông báo mới nói rằng hai chiếc tàu Trung Quốc đă dừng lại ngay
trước mũi chiếc tàu hải quân Mỹ, buộc tàu Impeccable phải khẩn cấp
ngưng chạy. Thông báo này nói các thủy thủ trên tàu Hải Quân Mỹ đă
dùng ṿi nước phun vào một trong những chiếc tàu Trung Quốc. Tàu
Impeccable đă lập tức tiếp xúc với tàu Trung Quốc, để yêu cầu phía
Trung Quốc mở một lối an toàn cho tàu Mỹ rời khỏi vùng biển này.
Ông Bryan Whitman cho biết Tàu Impeccable là một tàu nghiên cứu,
không mang theo vũ khí. Theo Hải Quân Hoa Kỳ th́ tàu Impeccable dài
84 mét, rộng 25 mét và phân nửa thủy thủ đoàn là nhân viên dân sự.
Theo ông Whitman, chiếc tàu Impeccable đang thi hành công tác thăm
ḍ đại dương thường lệ trong vùng hải phận quốc tế, tại một địa điểm
cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 120 kilômét về hướng nam khi các tàu
Trung Quốc tiến tới gần với thái độ khiêu khích, một chiếc tàu của
Trung Quốc chỉ cách tàu hải quân Mỹ khoảng 8 mét mà thôi.
Ông Whitman nói: "Các tàu này di chuyển đến gần sát tàu của Hoa Kỳ
một cách nguy hiểm. Họ thả nhiều thanh gỗ xuống biển, ngay trên
đường đi của tàu Impeccable. Họ c̣n dùng các cây sào dài với ư định
làm găy một hệ thống âm sonar của chiếc Impeccable.” (Đây là một bộ
phận của thiết bị sonar để thăm ḍ hải dương).
Ông Whitman cho biết thêm rằng một số thủy thủ Trung Quốc đă tuột
quần xuống để lộ cả đồ lót của họ như để tỏ thái độ khinh miệt, một
hành động mà ông Whitman mô tả là thiếu chín chắn. Tuy nhiên, ông
khuyến cáo rằng di chuyển gần tàu của Hải Quân Mỹ và cố t́nh ngăn
cản sự đi lại của tàu Impeccable là một vấn đề nghiêm trọng. Ông nói:
“Đây không phải là lần đầu tiên một tàu Trung Quốc đă tiến tới gần
tàu của Hoa Kỳ với một thái độ khiêu khích, nhưng tôi nghĩ đây là
một trong những hành động có tính khiêu khích nhất mà chúng tôi đă
chứng kiến trong một thời gian khá dài.”
Thông cáo chính thức của Hoa Kỳ nói các tàu và máy bay Trung Quốc
ngày càng xử sự một cách khiêu khích hơn đối với các tàu của Hải
Quân Mỹ những ngày gần đây. Thông cáo đơn cử ba trường hợp, hai
trường hợp có liên hệ đến cùng một chiếc tàu của Hoa Kỳ:
Hôm 4.2.2009, một tàu tuần tra của Bộ Hải Sản Trung Quốc đă sử dụng
đèn cao áp chiếu thẳng vào tàu thăm ḍ đại dương USNS Victorious của
Mỹ tại Hoàng Hải và một hôm sau đó, máy bay thăm ḍ hải dương Y-12
của Trung Quốc cũng bay ṿng quanh trên đầu tàu Victorious.
Hôm 5.3.2009, một tàu Trung Quốc đă lại gần tàu Impeccable mà không
báo trước và lại gần tới khoảng 100m, sau khi máy bay Y-12 của Trung
Quốc đă 11 lần bay thấp theo sát chiếc tàu Impeccable của Hải Quân
Hoa Kỳ.
Các nguồn tin cho hay Hoa Kỳ quyết định điều tàu chiến có trang bị
vũ khí tới hộ tống tàu thăm ḍ của nước này tại khu vực Biển Đông
(Nam Hải), sau khi có sự cố với tàu Trung Quốc hồi cuối tuần.
Một viên chức quốc pḥng Mỹ giấu tên được hăng AFP trích lời nói tàu
chiến sẽ hộ tống tàu thăm ḍ trong "thời gian trước mắt". Hoạt động
hộ tống này chỉ áp dụng cho vùng Biển Đông.
2.- Trung Quốc phản pháo
Tại một cuộc họp báo thường lệ của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc ở Bắc
Kinh vào ngày 10.3.2009, phát ngôn viên Mă Triêu Húc cực lực bác bỏ
cách thuật lại câu chuyện của Mỹ, đă đổ lỗi một cách trực tiếp cho
phía Trung Quốc.
Ông Mă nói rằng những lời tuyên bố của Hoa Kỳ trái ngược một cách
nghiêm trọng với các sự kiện, gây lẫn lộn trắng đen và hoàn toàn
không thể chấp nhận được đối với Trung Quốc. Ông ta cho rằng hành
động của Mỹ vi phạm Quy Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển và nhiều
luật khác của Trung Quốc. Nhưng ông không đưa ra chi tiết nào về sự
cố và không trả lời các câu hỏi của các phóng viên về luật cụ thể
nào đă bị vi phạm.
Tuy nhiên, ba ngày sau Trung Quốc phản ứng một cách mạnh mẽ, cáo
buộc ngược lại rằng Hoa Kỳ đă "vi phạm luật lệ quốc tế và Trung Quốc
khi vào Nam Hải mà không được phép của Trung Quốc".
Báo chí Trung Quốc cho biết Bắc Kinh đă điều tàu tuần tra lớn và
hiện đại nhất tới khu vực Biển Đông sau “sự cố” với tàu thăm ḍ của
Mỹ hôm Chúa nhật tuần trước. Tàu tuần tra ngư nghiệp này mang số số
311 được điều tới nơi từ hôm 10.3.2009, tức chỉ hai ngày sau khi tàu
Trung Quốc đối đầu với tàu thăm ḍ Impeccable của Hoa Kỳ. Nhiệm vụ
của tàu này được nói là "bảo vệ các tàu đánh cá của Trung Quốc quanh
các quần đảo Nam Sa và Tây Sa (Hoàng Sa và Trường Sa), đồng thời thể
hiện chủ quyền của Trung Quốc đối với các đảo trong Nam Hải".
Ông Triệu Hưng, Ủy Viên Hội Đồng Cố Vấn Chính trị Trung Quốc và là
cựu Phó Tổng Tư Lệnh Hải Quân, đă nói với các nhà báo: "Nếu chúng ta
nhượng bộ, không chỉ ranh giới lănh hải quốc tế mà cả khu vực kinh
tế đặc quyền (EEZ) của chúng ta bị xâm phạm".
KHÁI NIỆM VỀ BIỂN ĐÔNG
Trước khi tŕnh bày các giải pháp đă được đề nghị để giải quyết các
tranh chấp về Biển Đông và chủ trương của Hoa Kỳ, chúng tôi xin nói
qua khái niệm về Biển Đông.
Biển Đông là một “bán nội hải” (semi enclosed sea) nằm về phía Đông
của Việt Nam, nên được người Việt gọi là Biển Đông hay Đông Hải.
Philippines gọi là Biển Tây hay Tây Hải, v́ nó nằm ở phía tây của
nước này, c̣n người Tàu gọi là Nam Hải, v́ biển này nằm ở phía Nam
Trung Quốc. Nhưng trên bản đồ thế giới, vùng này thường được ghi là
“South China Sea”, tức Biển Nam Trung Quốc.
Biển Đông rất rộng lớn, có diện tích được ước tính khoảng 1.091.642
hải lư vuông, bao gồm hai vịnh khá lớn là vịnh Bắc Việt (46.961 hải
lư vuông) và vịnh Thái Lan (85.521 hải lư vuông), 90% do các nước
sau đây bao vây: Việt Nam, Kampuchea, Thái Lan, Malaysia, Singapore,
Indonesia, Brunei, Philippines, Taiwan và Trung Quốc.
Bờ biển của Việt Nam được coi là bờ biển dài nhất trong vùng, từ
Quảng Ninh đến Kiên Giang dài đến 2.828 hải lư (tức 3.260km).
Biển Việt Nam, nếu tính cả vùng nội hải, lảnh hải, vùng đặc quyền
kinh tế và thềm lục địa, có diện diện tích trên 1 triệu km2, tức
rộng gấp 3 lần diện tích đất liền (330.000km2) . Đặc biệt, trên biển
này có 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, và 2.577 đảo lớn, nhỏ, gần và
xa bờ, với vô số quyền lợi kinh tế về hải sản, dầu hỏa, khí đốt,
khoáng sản, phân bón... Nhưng bảo vệ vùng biển Việt Nam không phải
là dễ v́ vùng này luôn bị Trung Quốc nḥm ngó. Đại khái, Trung Quốc
đă có những hành động sau đây để xâm lấn chủ quyền của Việt Nam:
- Ngày 19.1.1974, dùng hải quân chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa sau
khi đánh bại Hải Quân VNCH;
- Ngày 14.3.1988, chiếm một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa, sau khi
đánh bại Hải Quân của CSVN.
- Ngày 14.4.1988, tuyên bố sát nhập 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
vào tỉnh Hải Nam.
- Ngày 2.12.2007, thành lập thành phố Tam Sa bao gồm hai quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa.
Trường Sa nằm ở toạ độ 8,38 độ Bắc và 111,55 độ Đông, đường bờ biển
là 926 cây số, với khoảng 100 đảo nhỏ nằm rải rác trên một diện tích
gần 410.000 cây số vuông ở giữa Biển Đông, đa số là băi san hô phủ
cứt chim và đá (reefs), rất thấp, hầu hết ở mức 0 m hoặc thấp hơn
mực nước biển, chỉ nổi lên khi biển rút. Nơi cao nhất là 4 m. Đảo
chính có diện tích nhỏ hơn 5 cây số vuông.
Ḥn đảo gần nhất của Trường Sa cách Việt Nam 280 hải lư, Philippines
310 hải lư, Trung Quốc 580 hải lư và Đài Loan 900 hải lư.
Việt Nam đặt Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hoà, Philippines đặt thuộc
tỉnh Palawan, Trung Quốc đặt thuộc tỉnh Hải Nam, c̣n Malaysia đặt
thuộc tỉnh Sabah.
Tuy là một quần đảo không lớn, nhưng Trường Sa được bao quanh bởi
những vùng đánh cá trù phú và giàu có về tài nguyên dầu mỏ và khí
đốt, do đó đă xẩy ra những sự tranh chấp giữa Trung Quốc, Việt Nam,
Đài Loan, Philippines, Malaysia và Brunei. Mỗi nước tuyên bố chủ
quyền nhiều phần. Nh́n lên bản đồ do “Energy Information
Administration” cung cấp, chúng tôi thấy Trung Quốc đang chiếm 10
đảo, Philippines 8 đảo, Malaysia 4 đảo, Việt Nam 21 đảo và Đài Loan
1 đảo. Nhưng các chuyên gia cho rằng vùng Trung Quốc chiếm có nhiều
dầu lửa và khí đốt nhất.
GIẢI QUYẾT CÁC TRANH CHẤP
Có ba cách để giải quyết tranh chấp trên Biển Đông, đó là:
- Đưa nội vụ ra trước Toà Án Quốc Tế.
- Dùng họng súng.
- Thay v́ tranh chấp về chủ quyền, thương lượng để phân chia quyền
khai thác.
Rất nhiều người Việt đ̣i kiện Trung Quốc ra trước Ṭa Án Quốc Tế
(International Court of Justice). Nếu chuyện này làm được, chính phủ
lưu vong của Tây Tạng đă làm từ lâu rồi.
Muốn đưa một vụ tranh chấp ra trước Ṭa Án Quốc Tế, phải hội đủ hai
điều kiện sau đây:
(1) Chủ thể đứng đơn kiện phải là một quốc gia thành viên của Liên
Hiệp Quốc.
(2) Hai bên tranh tụng phải đồng ư sẽ thi hành phán quyết của Toà Án
Quốc Tế.
Khi có một bên không đồng ư thi hành phán quyết của Toà Án Quốc Tế
(như Trung Quốc chẳng han), không thể đưa nội vụ ra trước Toà Án
Quốc Tế được.
Vă lại, những tài liệu mà các bên tranh chấp đưa ra để chứng minh
chủ quyền của ḿnh cũng chỉ mới được coi là những thông tin
(information) , rất khó kiểm chứng để được công nhận là bằng chứng
(evidence) có thể dùng tranh tụng trước toà án, mặc dầu về phương
diện chủ quan, bên nào cũng đang xác tín tài liệu của ḿnh là đúng
100%!
Cách thứ hai đang được Trung Quốc xử dụng. Mao Trạch Đông đă từng
nói: "CHÍNH QUYỀN được đẻ từ họng súng.” Nay Hồ Cẩm Đào cũng đang
thực hiện một chủ trương tương tự: "CHỦ QUYỀN được đẻ từ họng
súng.”! Trong tác phẩm “Khế Ước Xă Hội” (Du Contrat Social) Jean
Jacques Rousseau cũng đồng ư như vậy khi ông nói ràng “kẻ mạnh hơn
luôn có lư” (le plus fort a toujours raison). Hoa Kỳ khi mở cuộc tấn
công Iraq cũng đă bất chấp quốc tế công pháp và quyết định của Hội
Đồng Bảo An.
Cách thứ ba là thay v́ tranh chấp về chủ quyền, các bên tránh chấp
thương lượng với nhau để phân chia vùng khai thác. Nhưng đây không
phải là một chuyện dễ dàng v́ hiện nay Trung Quốc đă kiểm soát tới
75% Biển Đông. V́ thế, các chuyên gia đă khuyến cáo nên tiến từ từ
từng buớc.
1.- Xác định rơ các nguyên tắc căn bản của Luật Biển cần được tôn
trọng
Căn cứ vào Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (United Nation
Convention on the Law of the Sea) ngày 10.12.1982, cần xác định rơ
các nguyên tắc căn bản sau đây:
(1) Những đảo nằm dưới mức thủy triều cao không được hưởng quy chế
lănh hải 12 hải lư, quy chế vùng đặc quyền kinh tế (ra tới 200 hải
lư), hay quy chế thềm lục địa (ra tới 350 hải lư).
(2) Những đảo nằm trên mức thủy triều cao chỉ được hưởng quy chế
lănh hải 12 hải lư nhưng không được hưởng quy chế vùng đặc quyền
kinh tế (ra tới 200 hải lư), hay quy chế thềm lục địa (ra tới 350
hải lư).
Trong vụ các tàu của Trung Quốc khiêu khích tàu Impeccable của Hoa
Kỳ cho thấy rằng Trung Quốc quan niệm vùng đặc quyền kinh tế (ra tới
200 hải lư) hay thềm lục địa (ra tới 350 hải lư) quanh các hải đảo
là lănh hải của Trung Quốc chứ không phải là biển quốc tế nên Hoa Kỳ
không có quyền xâm phạm. Điều này hoàn toàn trái với Công Ước Liên
Hiệp Quốc về Luật Biển như chúng tôi đă tŕnh bày trên.
Luật biển cũ chỉ quy định lănh hải của mỗi quốc gia là 3 hải lư và
không đề cập đến vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Do đó, cả
Trung Quốc lẫn Việt Nam, sau khi gia nhập Công Ước Liên Hiệp Quốc về
Luật Biển, đă phải hủy bỏ Hiệp Ước Thiên Tân về Vịnh Bắc Việt và
phân chia lại theo luật mới để có nhiều quyền lợi hơn. Dĩ nhiên là
vùng lănh hải được chia lại theo luật mới sẽ không thể gióng như
trước được. Hoa Kỳ đă từ chối phê chuẩn Công Ước Liên Hiệp Quốc về
Luật Biển v́ cho rằng việc gia nhập Công Ước này sẽ gây khó khăn cho
Hoa Kỳ.
Ngoài việc xác định các nguyên tắc pháp lư căn bản nói trên, ngày
4.11.2002, các nước ASEAN đă cùng Trung Quốc kư kết một bản tuyên bố
về hành vi của các bên ở Biển Nam Trung Quốc, gồm những điểm chính
sau đây:
(1) Tái cam kết tôn trọng mục đích và nguyên tắc của Hiến Chương
Liên Hợp Quốc và Công Uớc LHQ về Luật Biển năm 1982;
(2) Tránh những hành động cư trú ở những đảo, đá, băi cát, đảo thấp;
(3) Cam kết giải quyết tranh chấp chủ quyền một cách hoà b́nh, và
(4) Tôn trọng quyền tự do giao thông và bay trên Biển Nam Trung
Quốc.
Cam kết th́ cam kết vậy, nhưng Trung Quốc vẫn dùng sức mạnh để khống
chế Biển Đông, kể cả đối với Hoa Kỳ.
2.- Các nước nhỏ tranh chấp về Biển Đông phải ngồi lại với nhau để
đối phó với Trung Quốc
Các nước Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Brunei và Philippines phải
tạm thời ngưng đưa ra những quyết định bất lợi cho nhau, kể cả những
tranh chấp về chủ quyền đối với lănh hải 12 hải lư chung quanh mỗi
đảo mà mỗi nước đang chiếm.
Hiện nay, nhiều tổ chức và chuyên gia đă mở các cuộc hội thảo hay
hội họp để t́m một giải pháp cho Biển Đông. Họ đă đưa ra những đề
nghị khác nhau về việc phân chia các vùng khai thác kinh tế dành cho
mỗi nước. Họ khuyến cáo các nước nhỏ cần đi tới thỏa thuận về một
giải pháp chung. Nhưng các chuyên gia cho rằng các nước nói trên, kể
cả khối ASEAN, không đủ mạnh để nói chuyện với Trung Quốc. Vậy cần
phải liên kết với một số nước lớn có liên hệ về quyền lợi ở Biển
Đông như Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản hay Úc chẳng hạn.
Tiến sĩ Toshi Yoshihara, nhà nghiên cứu về chiến lược chính trị
Trung Quốc tại trường Đại Học Hải Chiến (Naval War College) Rhodes
Island, Hoa Kỳ, đă nhận định: “T́m sự trợ giúp của bên thứ ba để đối
chọi Trung Quốc là phương cách duy nhất cho các nước dính líu vào vụ
tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.”
Phóng viên đài BBC lại hỏI: Có những người ở Việt Nam chê trách
chính phủ đă không dám lớn tiếng với Trung Quốc. Lại cũng có ư kiến
cho rằng Hà Nội chẳng thể làm ǵ hơn v́ Trung Quốc quá mạnh. Theo
ông, chiến lược của một nước nhỏ nên là thế nào trong vấn đề này?
Tiến sĩ Toshi Yoshihara nói:
“Tôi nghĩ nếu các nước nhỏ có khả năng chống lại Trung Quốc, chắc
chắn họ sẽ làm, hoặc bằng động thái ngoại giao cứng hơn hoặc phô
trương sức mạnh quân sự. Việt Nam, Philippines, Brunei, là những
nước không đủ lực lượng để chứng tỏ quyết tâm trước Trung Quốc. Cách
duy nhất là dựa vào bên thứ ba. Bên thứ ba nổi bật nhất, chắc chắn,
là Hoa Kỳ, Nhật Bản hoặc phần nào đó là Ấn Độ...”
CHỦ TRƯƠNG CỦA HOA KỲ
Khi biến cố xẩy ra giữa tàu Trung Quốc với tàu Impeccable của Hoa
Kỳ, phóng viên BBC Kevin Connolly tại Washington, nhận định rằng có
thể Trung Quốc đang muốn thử thái độ của tân chính phủ Mỹ, giống như
đă từng làm ngay sau khi George W. Bush lên nhận chức năm 2001.
Nhưng giáo sư Carlyle Thayer thuộc Học Viện Quốc Pḥng Australia
nói:
"Vào thời điểm này tôi không nghĩ việc xảy ra là nhằm thử thách
chính quyền Obama. Ngoại Trưởng Clinton vừa đi thăm Bắc Kinh, Tổng
Thống Obama và người đồng nhiệm Trung Quốc cũng đang có kế hoạch gặp
nhau vào tháng tới."
Nhiều nhà phân tích tin rằng Trung Quốc đang hiện đại hoá Hải Quân
để có thể mở rộng các vùng trên biển mà Trung Quốc có quyền lợi, nên
đă tạo ra biến cố này để thử xem phản ứng của Hoa Kỳ.
Trước đây và trong hiện tại, Washington chỉ muốn giới hạn phản ứng
của ḿnh trong việc đ̣i hỏi phải phải bảo đảm an toàn cho việc xử
dụng biển quốc tế mà thôi, chứ không muốn can thiệp vào sự tranh
chấp về chủ quyền trên Biển Đông. Sau vụ tàu Impeccable, ông Stewart
Upton, phát ngôn cho quân đội Mỹ nói: "Hành động thiếu tính chuyên
nghiệp của tàu Trung Quốc đă vi phạm luật pháp quốc tế về quyền và
an toàn của các bên khác trong sử dụng vùng biển quốc tế".
Chúng ta nhớ lại, hôm 10.5.1995, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đă tuyên bố:
“Mỹ sẽ rất quan tâm đến bất cứ một đ̣i hỏi liên quan đến biển hay
ngăn cản hoạt động hàng hải ở Nam Hải không phù hợp với Luật Biển.”
Sau đó, một tài liệu nghiên cứu của Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ cho biết:
“Mỹ không có quan điểm đúng sai pháp lư về các tuyên bố chủ quyền.
Lợi ích chiến lược của chúng ta trong việc duy tŕ đường thông
thương nối liền Đông Nam Á, Đông Bắc Á và Ấn Độ Dương, đ̣i hỏi chúng
ta chống lại các xác lập chủ quyền vượt khỏi điều mà Công Ứớc Luật
Biển cho phép.”
Hôm 16.6.1995, ông Joseph Nye, Phụ Tá Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ về
An Ninh Quốc Tế đă nói trong một cuộc họp báo tại Tokyo: “Nếu hành
động quân sự xảy ra ở quần đảo Trường Sa và ngăn cản tự do đi lại
trên biển cả, chúng tôi sẵn sàng hộ tống và bảo đảm rằng thông
thương tiếp tục.”
Với những lời tuyên bố nói trên, chúng ta thấy Hoa Kỳ xác định không
can thiệp vào vấn đề tranh chấp về chủ quyền đối với các hải đảo
trên Biễn Đông. Hoa Kỳ chỉ quan tâm và can thiệp khi có “sự ngăn cản
tự do đi lại trên biển cả” trái với Công Ước LHQ về Luật Biển 1982.
Như vậy không thể dựa vào Hoa Kỳ để thúc buộc Trung Quốc chấp nhận
một giải pháp công bằng cho Biển Đông.
Lữ Giang
(Ngày 17.3.2009)
Ghi chú: Nếu t́m không thấy bài, cứ vào motgoctroi.com, mục "Mỗi
tuần một chuyện" sẽ thấy trong đó.
20 năm cách mạng châu Âu
http://www.bbc. co.uk/vietnamese /world/2009/ 02/090224_
europerevolution _tc2.shtml
20 năm sau khi các
cuộc cách mạng lật đổ các chính phủ Cộng sản tại Trung và Đông Âu,
các độc giả của trang BBC tiếng Anh ghi lại những ǵ mà họ nhớ đă
xảy ra vào năm 1989 và những biến cố đó thay đổi cuộc sống của họ ra
sao.
ROMANIA
Vào năm 1989, tôi đang là sinh viên ở Romania. Tôi luôn nói chủ
nghĩa Cộng sản biến đi như làn sương mù, vào lúc người ta ít mong
đợi nhất. Lúc đó, chẳng ai nghĩ là chủ nghĩa Cộng sản sẽ có ngày
biến mất và chúng tôi sẽ trở thành các công dân của thế giới tự do.
Thế hệ của chúng tôi bị kích thích bởi những thứ bị cấm đoán và tôi
vẫn ngạc nhiên là có những người sinh ra ở thế giới tự do mà chẳng
bao giờ quan tâm đến chuyện thăm thú những nơi thuộc phía bên kia.
Tôi nhớ khi c̣n là thiếu niên, tôi ao ước được đến Paris một lần
trong đời. Đến năm 25 tuổi th́ tôi cũng được xem Paris, và kể từ đó
cũng đă thăm lại vài lần rồi. Giờ đây, tôi sống ở Mỹ và vẫn nghĩ
những ǵ xảy ra thật đáng kinh ngạc ! (Michelle, Massachusetts, Hoa
Kỳ)
Tôi xem phiên xử tử h́nh Ceausescu trên TV vào ngày Giáng sinh. Đó
là một ngày hạnh phúc đối với người dân Romania. Vâng, việc đó vẫn
có thể khiến người ta vui sướng. Một số người nói những ǵ xảy ra
không phải là cách mạng, mà là một âm mưu - thế nhưng tất cả chúng
tôi, những người có mặt trên các đường phố, nghe thấy súng nổ và
nh́n thấy máu chảy th́ chúng tôi hoàn toàn không đồng ư. Tuy nhiên,
20 năm tự do và thay đổi cũng không mang lại đủ thực phẩm trên bàn
ăn của người dân. (Gabs, New York, Hoa Kỳ)
Tôi đang có mặt tại Brasov khi Ceausescu bị xử tử. Khi đó tôi mới 11
tuổi và không hiểu lắm những ǵ đang xảy ra. Tôi có thể cảm thấy tầm
quan trọng của các sự kiện qua cách mà cha tôi hành động, và tôi
khóc rất nhiều v́ sợ cha ḿnh có thể bị thương trong cuộc ‘cách
mạng'. Ông là một trong những người không thể nào chịu nổi thói đạo
đức giả của chủ nghĩa Cộng sản. Khi Nicolae và Elena Ceausescu bị
bắn, người dân hết sức vui mừng, người ta nhảy múa hát ca cứ như sau
một trận đá banh vậy. Thế nhưng giờ đây tôi đă trưởng thành, và tôi
nghĩ vụ xét xử và tử h́nh là không công bằng. Nhưng lúc đó chúng tôi
có biết tí ǵ về nhân quyền đâu. Vẫn có những người tại Romania nghĩ
rằng chủ nghĩa Cộng sản là tốt, chủ yếu v́ họ không phải lo kiếm
việc hay chỗ ở. Những kỷ niệm thời con trẻ của chúng tôi là học dưới
ánh nến, không có nước nóng trong nhiều ngày, xếp hàng dài dằng dặc
để chờ mua bánh mỳ và bút th́ không có mực để viết. (Maria,
Minneapolis, Mỹ).
ĐỨC
Tôi sống ở Đông Đức. Cho tới tận tháng 11/1989, tôi tin là bức tường
Berlin sẽ không bao giờ bị kéo xuống, và bất cứ hành động nào nhằm
thay đổi t́nh h́nh sẽ kết cục giống như cuộc cách mạng Mùa xuân ở
Praha mà thôi - với nhiều người bị giết, bị bỏ tù và chịu thêm đàn
áp. Cái cảm giác lần đầu chúng tôi vượt qua biên giới cũ cứ như là
một phép lạ vậy. Và giờ đây, mỗi lần đi tới một nước phương Tây,
chúng tôi vẫn c̣n cảm thấy phép lạ đó. (Marianne, Gera, Đức)
Khi bức tường Berlin sụp đổ th́ tôi lên bảy. Tôi nhớ có xem h́nh ảnh
đó trên TV vào buổi tối, và tôi nhớ cha tôi đă khóc v́ sung sướng.
Ngày hôm sau, chúng tôi lái xe tới tận Berlin và giúp kéo bức tường
đó xuống. Tôi vẫn c̣n giữ một mẩu tường để làm cái chặn sách. Ngay
sau đó, tôi nhớ chúng tôi đă tới thăm bạn bè và người thân tại Đông
Đức, dĩ nhiên là những người mà trước đây tôi chưa bao giờ gặp. Tôi
vẫn c̣n nhớ lần đầu ngồi chiếc xe ‘Trabbi', với tốc độ 80km/h mà cứ
như đang chạy với tốc độ 180km/h trên chiếc VW Passat của bố tôi
vậy. Mọi thứ bên đó đều cũ kỹ và rời ră. (Markus K., Hamburg, Đức)
BULGARIA
Khi đó tôi 16 tuổi, và tôi không bao giờ quên được thời khắc ấy. Đó
là một ngày tháng 11 lạnh giá và xám xịt. TV bật lên và người dẫn
chương tŕnh đọc tin với giọng khô khan là Todor Zhivkov từ chức
Tổng Bí thư đảng Cộng sản Bulgaria. Tôi không thể tin được điều này.
Những ǵ diễn ra sau đó là một số sự kiện tuyệt vời nhất: những cuộc
thảo luận công khai tại trường, tại các nơi công cộng về đổi mới và
hi vọng rằng thế hệ của chúng tôi sẽ có cuộc sống khá hơn. Giá mà
lúc đó chúng tôi biết việc bỏ đi các bộ máy của chế độ Cộng sản khó
khăn như thế nào, v́ sự hiện diện của nó vẫn c̣n diễn ra trong nhiều
mặt của cuộc sống tại Bulgaria bây giờ, ngay cả sau 20 năm. Cũng rất
đau ḷng khi phải thấy chúng tôi đă chịu hậu quả của các chính phủ
thất bại như thế nào, trong khi những người "anh em họ" ở Trung Âu
cạnh chúng tôi - như Ba Lan, Hungary và Cộng ḥa Czech - nổi lên như
những nền dân chủ mới với các nền kinh tế thị trường hứa hẹn. Tuy
nhiên, tôi cũng vui mừng là cuối cùng, vào thế kỷ 21, Bulgaria đă
tái xuất hiện là một nền dân chủ. (Andon Baltakov, New York, Mỹ).
Khi đó, tôi mới 8 tuổi và đang sống trong một thị trấn nhỏ ở phía
nam Bulgaria. V́ Bulgaria là một trong các quốc gia vệ tinh gần gũi
nhất với Liên Xô nên ban đầu không có các cuộc biểu t́nh lớn. Đảng
Cộng sản quyết định bước xuống một cách ḥa b́nh để cho phép có bầu
cử tự do. Không có cảnh máu chảy hay rắc rối ǵ. Thế nhưng người dân
lo sợ, không biết sắp tới sẽ xảy ra những ǵ. Mọi người đều dán mắt
vào màn h́nh TV. Thời điểm khó khăn cho đất nước tôi là từ sau năm
1990 - lạm phát phi mă, khủng hoảng năng lượng, ngành nông nghiệp bị
phá hủy và nền kinh tế suy sụp. Mất hơn 15 năm người ta mới đưa GDP
trở về ngang với mức như năm 1989. Bài học rút ra là sự giàu có
không bị mất đi, nó chỉ chuyển sang một số ít người được đặc quyền
mà thôi. Điều này lại khiến người ta suy nghĩ: há chẳng phải đó cũng
vẫn là những người cũ, nhưng nay với những cái tên mới hay sao?
(Pesheff, Sofia, Bulgaria).
BA LAN
Tôi lớn lên ở Silesia tại nước Cộng sản Ba Lan. Chúng tôi chứng kiến
xe tăng của Nga trên đường phố khi những người thợ mỏ, trong đó có
cha tôi, tham gia vào phong trào công đoàn Đoàn Kết. Chúng tôi có
người thân trong gia đ́nh ở Tây Đức, nhưng không được phép gặp. Khi
Ba Lan trở thành một nước dân chủ, chúng tôi có thể đi lại mà không
bị thẩm vấn. Khi bức tường Berlin sụp đổ, mọi người đă khóc v́ sung
sướng. Tôi hi vọng những nước c̣n bị đàn áp hiện nay, như Miến Điện
và Tây Tạng, có thể nh́n về những sự kiện đó để có thêm hi vọng cho
tương lai. (Olga, London)
Tôi đang ôn thi th́ mẹ tôi gào lên từ một pḥng khác. Không phải
chuyện họp bàn tṛn hay bầu cử dân chủ, mà là vụ kéo đổ bức tường
Berlin đă gây ra hành động phấn khích đó của bà. Cha mẹ tôi khóc và
bà tôi th́ nói: "Cuối cùng th́ nó cũng chấm dứt". Rất khó mà miêu tả
cảm xúc lúc đó. Tôi nghĩ những ai không sống qua cái thời đó th́
không hiểu được ư nghĩa của chuyện này. Tự do! Những nhà tù, những
vụ giết người, những lời th́ thầm và những căng thẳng nay đă qua.
Mọi người hiểu rằng trước mắt sẽ c̣n khó khăn, nhưng không c̣n điều
ǵ có thể tồi tệ hơn thời gian đă qua. Tiếc là bà tôi không c̣n sống
để chứng kiến sự tan ră của Liên bang Soviet - điều này chắc chắn sẽ
làm bà mỉm cười. (Maria, Warsaw)
CỘNG H̉A CZECH
Tôi đang học lớp bảy th́ cuộc Cách mạng Nhung nổ ra vào ngày
17/11/1989. Tôi nhớ mọi thứ thay đổi tại trường. Ông hiệu trưởng,
vốn dạy môn chính trị, không xuất hiện - dường như ông ấy biến mất
vậy. Các giáo viên th́ thu sách chính trị và lịch sử của chúng tôi,
và chúng tôi không học môn này trong cả năm c̣n lại. Các giờ học
tiếng Nga th́ thay bằng tiếng Đức hay tiếng Anh, nhưng được dạy bởi
các giáo viên tiếng Nga cũ mà thú thực là vốn ngoại ngữ của họ cũng
rất hạn chế mà thôi. Các bà mẹ bỏ đi những bộ đồng phục và khăn
quàng đỏ của chúng tôi khỏi tủ áo, và mọi thứ bỗng dưng có vẻ nhẹ
nhàng hẳn đi. Cha mẹ chúng tôi nói năng một cách cởi mở hơn, và ông
bà tôi không c̣n phải nhắc chị em tôi sau mỗi lần tới thăm là đừng
có bép xép những ǵ mọi người đă nói! Mọi thứ thật là hào hứng! Tôi
sẽ không bao giờ quên được chuyện này. (Lenka Garcia, Vsetin)
SERBIA
Đó là một ngày đáng buồn cho cựu liên bang Nam Tư. Bức tường Berlin
sụp đổ là điềm báo đen tối cho Nam Tư; hàng ngàn người bị giết và
phải tái định cư vào thời điểm sau đó. Bức tường Berlin nhẽ ra không
bao giờ nên bị kéo xuống! (Veljko, Belgrade)
Khi đó tôi chỉ mới 11 tuổi, nhưng tôi nhớ rơ thập niên 90 và những
cuộc chiến sau đó. Từ kinh nghiệm cá nhân tôi, chủ nghĩa cộng sản có
nghĩa là tôi không biết tôi là ai cho tới khi cuộc chiến bắt đầu.
Chỉ khi chiến tranh bắt đầu, tôi mới biết ḿnh là người Serbia.
Những cuộc chiến trong khu vực theo sau sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng
sản là một mưu toan của những người thuộc các sắc tộc khác nhau tại
Nam Tư muốn thành lập quốc gia riêng của họ. Chúng tôi ngày nay vẫn
phải vật lộn, thậm chí cũng không biết bắt đầu từ đâu. Chủ nghĩa
Cộng sản h́nh thành lịch sử của chúng tôi cho đến ngày nay, với
những quốc gia đầy người bị thương tổn, các mảnh đất thấm đẫm máu
người, đầy rẫy chết chóc, nạn kiều, nghèo đói và bản sắc bị đảo lộn.
(Danijela, Belgrade)
HUNGARY
Tôi c̣n đang học tiểu học khi cuộc Cách mạng nổ ra. Một ngày, tôi
chứng kiến các bạn học mang sách ra khỏi thư viện trường và tôi hỏi
các bạn mang sách đi đâu. Các bạn bảo tất cả sách này sẽ bị hủy v́
chúng là tài liệu Cộng sản. Tôi hơi khó hiểu v́ những năm trước đó,
chúng tôi luôn phải chịu trận các giờ tôn vinh chủ nghĩa Cộng sản
trong trường. Tôi chán những khẩu hiệu và các buổi lễ sáo rỗng, do
đó, tôi thấy mừng là những chuyện đó sẽ hết và tôi cũng không phải
học tiếng Nga nữa. (Marton, Budapest)
Bộ máy tuyên truyền bẩn thỉu của CSVN đang tan chảy
Lê Sáng

Ngay từ khi có xă
hội loài người, tin và truyền tin đă rất quan trọng. Từ thời nhà
nước Phong Kiến – Nô Lệ, truyền tin nhanh-chậm cũng có thể dẫn đến
kết cục thắng hay thua trận… Thậm chí giữ được hay mất cả một quốc
gia, một dân tộc… Tuy nhiên việc thông tin vẫn rất thô sơ, hàng ngàn
năm vẫn với một h́nh thức chuyển tin bằng ngựa, chim bồ câu, bằng
đốt lửa, đánh trống… Cho nên có vẻ như thông tin chưa phải là yếu tố
tối quan trọng…
Đầu thế kỷ 20, khi
xă hội loài người đă phát triển vượt bậc về khoa học kỹ thuật. Các
vấn đề thông tin, truyền thông được khoa học kỹ thuật hỗ trợ mạnh
mẽ. Nhiều h́nh thức thông tin mới ra đời… Cũng kể từ đó, các nhà
quản lư (quản lư nhà nước, quản lư kinh tế) đă thấy được tính chất
rất lợi hại của tin và thông tin, họ triệt để khai thác những lợi
ích... Ai nắm bắt sớm tin, xử lư tốt tin, người đó sẽ làm chủ t́nh
huống, và là người chiến thắng. Trong cuộc chạy đua này, con người
dùng trí tuệ và có luật lệ để đảm bảo chân lư và các giá trị về nhân
bản được tôn trọng. Thông tin phải phục vụ mọi người chứ không thể
chỉ phục vụ các mục đích đen tối của nhóm người… Nếu không sẽ là
thảm hoạ cho nhân loại, thậm chí có thể đẩy loài người đến chỗ diệt
vong.
Chủ thuyết cộng sản,
từ trong trang sách đă đặt vấn đề nô dịch tư duy con người để khống
chế hành vi. Từ việc nô dịch suy nghĩ, nó sẽ nô lệ hoá con người một
cách bền vững nhất: Nô lệ từ trong tiềm thức. Chúng muốn biến con
người thành những cỗ máy. Không quốc gia, không dân tộc… Thậm chí
chúng sẵn sàng vứt bỏ cả quan hệ máu thịt trong gia đ́nh cho cái gọi
là lư tưởng cộng sản. Chủ thuyết cộng sản bắt đầu được ứng dụng từ
đầu thế kỷ 20. Bộ máy tuyên truyền của cộng sản Việt nam được ra đời
trước cả nhà nước cộng sản bởi nó được hỗ trợ bởi quốc tế cộng sản.
Quốc tế cộng sản cũng ấn định các nguyên tắc chung cho bộ máy tuyên
truyền của cả hệ thống, trong đó có csvn. Những nguyên tắc đó rất
quái đản và kỳ quặc… Làm cả thế giới phải kinh ngạc và sợ hăi… Chúng
công khai đưa ra khái niệm: Định hướng dư luận - Thực chất là dùng
bạo lực cưỡng bức dư luận phải đi theo hướng chúng muốn, bất kể đúng
sai. Cách mạng văn hoá tư tưởng - Thực chất là giết những ai không
chịu nói theo khuôn mẫu của cộng sản áp đặt … v v và v v … Thay v́
dùng trí tuệ và chấp nhận luật lệ chung của thế giới văn minh về
tin-thông tin, những người cộng sản chủ yếu dùng tiểu xảo để đạt
được các ư đồ của họ…
Loài người đă chứng
kiến hai bộ máy tuyên truyền ghê gớm và bất nhân nhất trong lịch sử
đó là bộ máy tuyên truyền của Hít le và bộ máy tuyên truyền của cộng
sản. Hai bộ máy tuyên truyền này đều chung một thủ pháp “nhồi sọ”
người nghe – Nói đi nói lại nhiều lần một vấn đề… không cho người
nghe có khoảng trống nào về thời gian, không cho người nghe được
nghỉ ngơi, có thời gian suy luận... Người nghe lúc đầu thấy khó
chịu, nhưng sau cảm thấy b́nh thường, rồi thấy quen, cuối cùng luận
đề được “gim” vào tiềm thức con người… Đương nhiên thủ đoạn đê hèn
này phục vụ cho những mục đích đen tối xấu xa của chủ nghĩa phát xít
và chủ nghĩa cộng sản.
Nhưng bộ máy tuyên
truyền của cộng sản c̣n ghê gớm hơn bộ máy tuyên truyền của Hít le ở
chỗ: Về mặt thủ pháp, nó không chỉ áp dụng biện pháp không cho người
nghe có “thời gian nghỉ” mà nó c̣n không cho người nghe có cơ hội
tiếp cận kênh thông tin khác … Nham hiểm hơn, cộng sản biết rằng
việc đi t́m kênh thông tin khác là một nhu cầu tất yếu của người
nghe trong xă hội bị phong toả… Nên cộng sản c̣n dùng thủ pháp taọ
ra những kênh thông tin “Ngoài luồng” giả cho nhu cầu này… Đă có
không ít cá nhân, tổ chức trở lên nghi ngờ lẫn nhau sau khi các màn
“hoả mù thông tin ngoài luồng” này của cộng sản được tung ra …
Tính chất bất nhân
và hậu quả tai hại của bộ máy tuyên truyền cộng sản c̣n hơn cả bộ
máy tuyên truyền của Hít Le ở chỗ nó c̣n biến người nghe thành một
bộ máy tuyên truyền thứ phát, một tuyên truyền viên không công cho
cộng sản… Cộng sản bắt mọi người phải nói theo một khuôn mẫu rất ngô
nghê của nó, lúc đầu người ta c̣n ph́ cười và không hiểu hết tác
hại… Chính Đại tá nhà văn Nguyễn Khải - Một chiến sĩ trên mặt trận
văn hoá tư tưởng của csvn trong những ḍng viết cuối đời của ḿnh
cũng phải thú nhận:
“Tôi có một bà cô
sống ở Hà Nội suốt thời Pháp tạm chiếm, là dân cũ của Hà Nội, sau
này giải phóng được một năm, bà than thở với tôi, nghĩ rằng sống với
cách mạng th́ dễ mà hoá ra rất khó. Bà bảo chính phủ ǵ việc lớn
không lo toàn lo việc vặt, từ cách ăn mặc, cách yêu đương, cách nuôi
dạy con cái là những việc người dân tự biết cách lo, tự biết cách
học, lo không nổi th́ đă có dư luận xă hội lo giùm, từ cổ tới nay
vẫn thế mà.” (Đi t́m cái tôi đă mất của Nguyễn Khải.)
Nhưng có lẽ ông ta
không hiểu hết ư nghĩa sự áp đặt này nên chỉ kết luận rằng đây là
một sự can thiệp ấu trĩ của nhà nước vào cuộc sống người dân… Hôm
nay ai cũng thấy tác hại của việc làm có vẻ ngô nghê này. Những
người dân thất học trong xă hội cộng sản, thiếu tin tức, thiếu hiểu
biết và ngây thơ đă dần biến thành những tuyên truyền viên một cách
vô thức cho cộng sản...
Trong xă hội cộng
sản việt nam, nhan nhăn những chuyện làm giả tin để tuyên truyền lừa
bịp, để bôi nhọ đối phương, để âm mưu viết lại lịch sử, thậm chí để
những người cộng sản thuộc các phe nhóm hăm hại nhau… Những chuyện
này cũng đă được cộng sản công khai thừa nhận, thậm chí “sửa sai”
như vụ Nhân văn giai phẩm, vụ “làm tư bản bằng khoán 10”… Cỗ máy
tuyên truyền của cộng sản biến các thước phim “Tài liệu” thành những
cuốn “Phim truyện”. Như những thước phim “tài liệu” về Hồ Chí Minh
là một minh chứng. Chính những học tṛ, những người đồng chí của Hồ
đă tố cáo sự việc này (Xem thêm hồi kư của Vũ Thư Hiên đoạn viết về
Hồ Chí Minh)… Ngay như di chúc của Hồ Chí Minh, cùng ngày giờ chết
của ông ta cũng bị cộng sản làm giả, ém lại… Đến nay csvn đă công
khai thừa nhận việc làm gian dối này. Tin tức trong xă hội cộng sản
Việt Nam có thể nói ngắn gọn: Lộng giả thành chân.
Có thể nói cộng sản
đă sử dụng việc tuyên truyền lừa bịp như một cuộc chiến tranh trong
ḷng một cuộc chiến tranh. Chúng gọi là cách mạng văn hoá tư tưởng
trong cuộc cách mạng XHCN. H́nh thức chiến tranh này chúng gọi là
“mặt trận văn hoá tư tưởng”. Những tên bồi bút cộng sản, được chúng
gọi là “chiến sĩ cầm bút”. Những cuộc làm giả tài liệu, bôi nhọ đối
phương được chúng gọi là bút chiến… Làm giả tin, cắt xén tin, ém
tin, rồi x́ tin ra vào thời điểm có tính toán… luôn được csvn triệt
để áp dụng.
Trong chiến tranh,
cộng sản Việt Nam không tiếc công sức, không từ thủ đoạn để bôi xấu
lănh tụ, chế độ và người dân của Việt Nam Cộng Hoà. Tổng Thống Ngô
Đ́nh Diệm – Người mà ngay cả Hồ Chí Minh cũng phải công nhận Ông là
một nhà ái quốc, khi tay chân của Hồ bắt Ông vào năm 1945, Hồ gặp
mặt t́m cách lôi kéo Ông theo cộng sản, dù bị mắng vào mặt Hồ vẫn
phải để Ông đi – Bị bộ máy tuyên truyền cộng sản bôi bẩn bằng những
từ ngữ của “văn hoá” vô sản lưu manh, du thủ du thực đến mức người
viết không dám viện ra đây, xin quí vị tự t́m kiếm trên Internet…
Thế nhưng đến hôm nay, để kéo dài sự sống, cộng sản việt nam lại
phải áp dụng các nguyên lư của tổng thống Ngô Đ́nh Diệm trong ngoại
giao... Đối với người dân của Việt Nam Cộng Hoà - Phạm Văn Đồng, kẻ
làm thủ tướng từng đi ra quốc tế chắc cũng có chút kiến thức về lịch
sự tối thiểu của giao tiếp xứng tầm lănh tụ trên trường quốc tế… Vậy
mà ông ta không ngần ngại chửi với theo những người phải bỏ nước đi
tị nạn cộng sản sau 1975 rằng: “Dân theo ngụy trai th́ trộm cướp gái
th́ đĩ điếm hăy cút đi”. Càng ngạc nhiên hơn khi bộ máy tuyên truyền
của cộng sản ngay lập tức cho đăng tải… Quả thực bộ máy tuyên truyền
của csvn thật là bẩn thỉu.
Sau khi hệ thống
cộng sản khét tiếng ở đông Âu và Liên Xô sụp đổ, người ta được biết
những sự thực kinh hoàng về cỗ máy tuyên truyền, bộ máy an ninh kiểm
duyệt tư tưởng của cộng sản. Khởi đầu người ta được chứng kiến những
toà nhà lưu trữ hàng triệu cuốn băng ghi âm của tất cả các cuộc điện
thoại của người dân ở Rumania… Rồi người ta được nghe lời kết luận
của một ông trùm cộng sản kiêm sĩ quan an ninh Liên Xô – Sau làm
tổng thống Nga – Ngài Putin: “Ai tin vào lời nói của người cộng sản,
người đó sẽ phải trả giá cho sự ngây thơ của ḿnh”.
Khoa học kỹ thuật hỗ
trợ thông tin ngày nay phát triển từng giờ, làm cho các h́nh thức
thông tin cũng nhanh chóng phát triển, nhanh chóng bị thay thế… Thật
nực cười khi cộng sản ra văn bản luật cấm Blog. Ngay một tên cộng
sản hạng bét thôi cũng nhận ra và cảnh báo rằng:
“Ngay ngày mai,
người ta sẽ sáng tác ra một h́nh thức mới không dùng tên Blog… Cái
văn bản luật này sẽ vô dụng và thành tṛ cười, đó là chưa kể đến
việc lấy phương tiện ǵ để có thể kiểm duyệt được hệ thống internet
quốc tế vốn không phải do nhà nước điều hành?” .
Có vẻ như trong xă
hội văn minh ngày nay vấn đề tin-thông tin đang được cuộc cách mạng
khoa học kỹ thuật giúp xoá bỏ biên giới quốc gia. Chỉ cần biết đọc
biết viết, người ta dễ dàng tự t́m hiểu tự tiếp cận các nguồn tin
khác nhau để phân tích so sánh… Việc ngăn chặn người dân tiếp cận
tin khách quan ngày càng trở nên vô vọng đối với cộng sản…
Ở góc độ kỹ thuật
cộng sản cũng như các thể chế độc tài với lối tuyên truyền bằng tin
tức ngụy tạo đang gặp phải những trở ngại hầu như không thể vượt qua
được… Th́ ở góc độ khác: Chính những người cộng sản đang ngày càng
chán ghét lối thông tin tuyên truyền nói lấy được bất chấp chân lư.
Đă có không ít cán bộ cao cấp của cộng sản bằng cách này cách khác
xé bức màn đen bưng bít tin, họ tiết lộ những chuyện thâm cung bí sử
từng bị cộng sản chôn lấp… Họ công khai phê phán tính chất lừa bịp
của bộ máy tuyên truyền cộng sản…
Một điểm yếu của thủ
pháp tuyên truyền lưu manh nêu trên của cộng sản, là chỉ cần người
nghe ngộ ra ḿnh bị lừa, th́ thủ pháp sẽ vô dụng, thậm chí phản tác
dụng. Trong khi thành tŕ cộng sản Liên Xô và hệ thống cộng sản đông
Âu đă sụp đổ, mọi thủ đoạn đê hèn về chiến tranh tuyên truyền của
cộng sản đă bị phơi bày ra ánh sáng… Chính người cộng sản c̣n phải
la lên rằng họ cũng là nạn nhân của thông tin tuyên truyền cộng sản…
Có lẽ không ai c̣n có thể tin vào các tin tức được đưa ra từ bộ máy
tuyên truyền cộng sản nếu chưa kiểm chứng. Nh́n chung, cuộc chiến
tuyên truyền của cộng sản Việt nam cũng đă phá sản. Nó chỉ c̣n cái
vỏ chứ không có một chút giá trị nào về nội dung, cho dù nó vẫn ra
rả ngày đêm…
Có thể nói, cỗ máy
tuyên truyền bẩn thỉu của cộng sản Việt nam - Một công cụ chúng dùng
để nô dịch tư duy con người – Đang tan chảy dưới ánh sáng chân lư,
cùng với sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật trong xă hội văn minh ngày
nay. Mỗi người dân Việt trong chế độ cộng sản hăy tự trang bị cho
ḿnh những kiến thức, những phương tiện để tiếp cận chân lư. Hăy
truyền đi thông điệp này:
Đảo chiều những ǵ
cộng sản nói – Ghi nhận lưu trữ những việc cộng sản làm để đến một
ngày đưa ra bằng chứng tố cáo cộng sản trước toà án nhân quyền của
nhân loại.
Lê Sáng
Phải chấm dứt lối im lặng
hèn nhát
Thursday, March 12, 2009
http://www.nguoi- viet.com/ absolutenm/ anmviewer. asp?a=91995&z=7
Ngô Nhân Dụng
Tại sao tầu Trung Quốc cố ư đụng độ tầu Mỹ ở Biển Đông nước Việt vào
cuối tuần vừa qua? Có người giải thích là giới lănh đạo Bắc Kinh
muốn thử coi ông tổng thống mới của nước Mỹ sẽ phản ứng thế nào. Có
giả thuyết coi vụ gây rối xẩy ra v́ ông đô đốc chỉ huy hạm đội Thái
B́nh Dương của Mỹ tới thăm Hà Nội. Gây ra vụ rắc rối này là bắn một
mũi tên nhắm 2 con chim, Mỹ và Việt Nam .
Năm 2001 chính quyền Trung Quốc đă từng thử trắc nghiệm cựu Tổng
Thống George W. Bush một lần, ba tháng sau khi ông Bush nhậm chức.
Phi cơ chiến đấu Trung Quốc đă bay sát một chiếc máy bay thám thính
của hải quân Mỹ, phi công Mỹ phải xin phép hạ cánh khẩn cấp xuống
một phi trường ở đảo Hải Nam, trong Vịnh Bắc Việt. Năm đó 24 nhân
viên phi hành đoàn chỉ được thả sau 11 ngày ăn cơm Tầu, sau khi
chính phủ Mỹ tỏ ư ân hận, mặc dù không chính thức xin lỗi. Từ đó,
mối bang giao giữa Bắc Kinh và Washington thắm thiết suốt 8 năm trời
và máy bay Trung Quốc không bao giờ lượn ép gần phi cơ thám thính
của Mỹ nữa.
Năm nay, tân Tổng Thống Mỹ Barack Obama mới tuyên thệ chưa được 7
tuần, năm chiếc tàu Trung Quốc đă vây bủa, ngăn chặn, phá đám công
việc thăm ḍ biển của một chiếc tầu thám thính Mỹ trong vùng biển
quốc tế cách đảo Hải Nam 75 dặm. Tầu Mỹ dùng ṿi rồng phun nước đuổi
các tầu Trung Quốc đi, nhưng các thủy thủ Trung Hoa đă cởi quần áo
ngoài và tiếp tục lướt sóng xông tới. Khi tầu Impeccable báo hiệu
xin mở đường để tránh đi nơi khác, vẫn c̣n chiếc tầu Trung Quốc chặn
ngang đường, cách nhau chỉ có 8 mét. Trước khi xẩy ra vụ này, tầu
Hải quân Trung Quốc đă quấy nhiễu một tầu thăm ḍ đáy biển khác của
Mỹ trong vùng Hoàng Hải ở phía Bắc.
Vào cuối tuần, Bộ Quốc Pḥng Mỹ ngỏ lời than phiền về những hành
động bất thân thiện và nguy hiểm trên. Đầu tuần này Bộ Ngoại Giao
Trung Quốc đă đáp lại, họ tố cáo tầu Mỹ vi phạm công ước quốc tế về
luật biển, xâm phạm ranh giới 200 dặm thuộc vùng kinh tế độc quyền
trên biển (exclusive economic zone, EZZ) của họ. Phát ngôn viên Bộ
Ngoại Giao Trung Quốc nói rất mạnh, gọi hành động của tầu thủy Mỹ là
“không thể chấp nhận được.”
Công ước năm 1982 của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) ấn định lănh hải của
các nước là 12 hải lư, nhưng xác định mỗi nước có quyền khai thác
tài nguyên trong ṿng 200 hải lư, gọi là EEZ. Công ước này cho phép
tầu thủy các nước được đi vào vùng kinh tế của nước khác, trong đó
có quyền thám thính; nhưng không nói ǵ đến các tầu quân sự. Trung
Quốc kư vào bản công ước này năm 1996, c̣n chính phủ Mỹ chưa kư, mặc
dù vẫn tự nguyện tôn trọng phần lớn các quy định trong 320 điều
khoản và 8 bản phụ đính trong công ước này.
Ngày Thứ Tư, Ngoại Trưởng Dương Khiết Tŕ đă tới gặp Ngoại Trưởng
Hillary Clinton tại Bộ Ngoại Giao Mỹ, hai bên tuyên bố sẽ cố gắng
tạo không khí ḥa dịu. Ông Dương Khiết Tŕ tuyên bố cuộc bang giao
hai nước đang bắt đầu những bước tốt đẹp. Trong chuyến đi Bắc Kinh
tháng trước, bà Clinton đă không lên án những vụ Trung Quốc vi phạm
nhân quyền, mà nhấn mạnh vào liên hệ kinh tế, đề cao trách nhiệm
chung của hai nước phải cùng giúp thế giới thoát cơn suy thoái.
Nếu bà Clinton đă mở đường ḥa hiếu như vậy th́ tại sao tầu Trung
Quốc lại quấy rối tàu Mỹ ở ngoài Biển Đông nước Việt Nam? Họ có thể
nhắm vào cả nước Mỹ lẫn Việt Nam.
Đây có thể là một hành động do giới quân nhân lănh đạo Bộ Quốc Pḥng
Bắc Kinh xướng xuất, Bộ Chính Trị cộng sản Trung Quốc có thể biết,
nhưng cũng có thể không biết trước. Ở nước nào cũng vậy, các tướng
lănh có thể gây ra những rắc rối nhỏ để cho các nhà chính trị phải
biết kính nể vai tṛ quan trọng của họ. Giới quân sự vẫn coi là họ
chịu trách nhiệm về an ninh quốc gia, một vấn đề phức tạp và nặng nề
mà những người dân sự không hiểu nổi.
Trong hành động gây rối với tầu Mỹ, giới quân sự Trung Quốc muốn
thông báo cho thế giới biết rằng vùng biển Nam Hải là “ao nhà” của
họ, đừng ai tính xía vô (cũng như người Mỹ vẫn coi Tây Bán cầu là
sân sau của ḿnh). Quan niệm Châu Mỹ là chuyện riêng của nước Mỹ sẽ
được người Trung Hoa áp dụng ở miền Đông Á Châu, đặc biệt là trong
vùng biển phía Nam nơi nhiều quốc gia đang tranh chấp các quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa.
Mặt khác, giới quân sự Trung Quốc cũng muốn dằn mặt nhóm cầm quyền
cộng sản Việt Nam, cho họ biết rằng người Trung Quốc không nể nang
ǵ Mỹ cả (bị phun nước nhưng vẫn cởi trần xông tới). Do đó, họ nhắn
bảo cộng sản Việt Nam hăy ngưng lén lút bàn chuyện “dan díu” với Mỹ
qua cuộc gặp gỡ đô đốc Robert Willard. Báo chí ở Việt Nam, do đảng
cộng sản kiểm soát, đă loan tin đô đốc Willard thảo luận hợp tác
trong nhiều lănh vực, trong đó có cả những vấn đề an ninh và quốc
pḥng ở Biển Đông.
Điều đáng tiếc là trước một biến cố xẩy ra trong vùng biển của nước
ḿnh, thái độ của chính quyền cộng sản Việt Nam quá rụt rè, có thể
nói là nhu nhược. Khi được hỏi về hành động của thủ tướng Mă Lai Á
bay tới thăm đảo Đá Hoa Lau trong quần đảo Trường Sa, phát ngôn viên
Bộ Ngoại Giao Hà Nội chỉ nhắc lại những quy tắc đại cương như việc
tôn trọng chủ quyền các nước theo luật biển và Công ước 1982, để
“không làm t́nh th́nh thêm phức tạp.”
Đáng lẽ ra, nhân những biến cố xẩy ra giữa tàu Hải quân Mỹ và Trung
Quốc, người cầm quyền ở Việt Nam phải lợi dụng cơ hội này xác nhận
lại chủ quyền của nước ḿnh trên vùng biển xẩy ra những vụ rắc rối
đó.
V́ vụ tầu Impeccable cũng xẩy ra trong “vùng kinh tế trên biển, EZZ”
của Việt Nam, nằm trong khoảng 200 hải lư cách bờ biển nước ta ở
Hoàng Sa. Trong khi Trung Quốc nhân cơ hội này xác định vùng EZZ của
họ, Việt Nam không nên để lỡ cơ hội mà không nhắc lại Hoàng Sa là
một quần đảo thuộc nước Việt mặc dù đă bị Trung Quốc đánh chiếm từ
năm 1974.
Đảng lănh đạo, Trung
Quốc làm chủ
Tranh: Babui
Khi hai quốc gia có
những tranh chấp về lănh thổ và lănh hải, bổn phận của chính quyền
là luôn luôn t́m cơ hội nhắc lại chủ quyền bất khả xâm phạm của ḿnh
trên những vùng tranh chấp đó. Nhất là khi Hải quân Trung Quốc cố ư
phô bầy cho cả thế giới biết là vùng Biển Đông nước ta là “ao nhà”
của họ, không cho ai xía vào, th́ bất cứ chính quyền Việt Nam nào
cũng phải t́m cách phản bác bản thông điệp ngấm ngầm như vậy. Thái
độ im lặng của đảng cộng sản Việt Nam cho thấy họ vẫn theo một đường
lối ngoại giao tránh né nếu không phải là sợ sệt dối với nước cộng
sản đàn anh phương Bắc.
Trong một bài tham luận về vấn đề tranh chấp các quần đảo Hoàng Sa
và Trường Sa mới được phổ biến trên mạng lưới của các cựu sinh viên
Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam Cộng Ḥa, kỹ sư Trần Văn Khởi đă lên án
đảng cộng sản Việt Nam là nhu nhược, nếu không nói là hèn nhát, khi
tránh né nêu lên vấn đề chủ quyền này.
Một thái độ nhu nhược lộ rơ nhất là suốt hai chục năm qua đảng cộng
sản Việt Nam đă không công khai lên tiếng để làm cho minh bạch vụ
bức thư của Phạm Văn Đồng gửi Chu Ân Lai năm 1958. Như đă tŕnh bày
trong mục này nhiều lần, bất cứ chính quyền Việt Nam nào, bây giờ và
trong tương lai, đều có thể giải thích bức thư “oan nghiệt” đó theo
cách khác với Bắc Kinh, để bênh vực quyền lợi đất nước, bác bỏ cách
giải thích của chính quyền Trung Quốc.
Như chúng ta đă biết, vào Tháng Chín năm 1958, chính phủ Trung Quốc
đưa ra bản tuyên bố về hải phận 12 hải lư của họ. Tuy bản tuyên bố
này nhắm vào việc xác định chủ quyền của Trung Quốc trên các đảo Đài
Loan, Bành Hồ, Kim Môn, Mă Tổ, vân vân, nhưng trong đoạn số 4 có
nhắc tới các quần đảo Đông Sa, Tây Sa (tức Hoàng Sa của nước ta),
Nam Sa (tức Trường Sa). Lúc đó, v́ đang phải xin Trung Quốc giúp xâm
chiếm miền Nam Việt Nam, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đă dại dột cho
ông Phạm Văn Đồng viết lá thư công khai tán thành bản tuyên bố của
chính phủ Trung Quốc. Từ đó tới nay, Bắc Kinh đă vin vào lá thư đó
để coi là cộng sản Việt Nam đă hoàn toàn chấp nhận chủ quyền của họ
trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Nhưng, như kỹ sư Trần Văn Khởi giải thích, người Việt Nam có thể
giải thích cách khác, nói rằng lá thư Phạm Văn Đồng chỉ công nhận
quan điểm lănh hải 12 cây số đối với các đảo đă thuộc Trung Quốc mà
thôi, chứ không bàn đến vấn đề chủ quyền trên các đảo ở Hoàng Sa và
Trường Sa. Một điều quan trọng hơn nữa là kỹ sư Trần Văn Khởi cho
biết năm 1979, đảng cộng sản Việt Nam cũng đă nêu lên vấn đề này một
lần rồi.
Như chúng ta đều biết, Tháng Hai năm 1979, quân Trung Quốc xâm chiếm
và tàn phá các tỉnh Cao Bằng và Lạng Sơn của nước ta rồi rút về.
Ngày 30 Tháng Bẩy năm đó, chính phủ Bắc Kinh đă đưa ra một bản tuyên
bố nói về chủ quyền của họ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa,
dựa trên lá thư của Phạm Văn Đồng. Nhưng một tuần sau, Bộ Ngoại Giao
Hà Nội đă đưa ra những lời tuyên bố phản bác ư kiến đó.
Nhưng từ khi cộng sản Việt Nam chịu quay đầu khuất phục trước cộng
sản Trung Quốc trở lại, không bao giờ họ lên tiếng nhắc lại những
lời phản bác trên. Tại sao họ lại chọn thái độ im lặng nhu nhược như
vậy? Ngay cả trong cuộc họp của Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc
với quân chủng hải quân Việt Nam gần đây, đă được báo Lao Động ở Hà
Nội loan tin, mọi người cũng chỉ nói chung chung về chủ quyền trên
các quần đảo và khuyến cáo nên giáo dục thanh thiếu niên Việt Nam về
chủ quyền của Việt Nam trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (một
đề nghị của thi sĩ Bùi Minh Quốc) nhưng tất cả vẫn hoàn toàn im lặng
không nhắc tới lời giải thích chính thức năm 1979 về lá thư của Phạm
Văn Đồng!
Chỉ có thể nghĩ rằng các lănh tụ cộng sản Việt Nam đang phải quỵ lụy
cộng sản Trung Quốc v́ họ đă “há miệng mắc quai.” Giới cầm đầu đảng
Cộng Sản Việt Nam bị ràng buộc trong nhiều vấn đề khác, mà v́ quyền
lợi của đảng, họ phải im lặng. Họ tự bào chữa là đường lối ngoại
giao của họ là bên ngoài tỏ vẻ thân thiện, bên trong vận động ngầm
có thể hữu hiệu hơn. Nhưng lối tự biện hộ đó chỉ để che giấu một
thái độ khuất phục hèn nhát.
Môi Ba Đ́nh, răng
Bắc Kinh
Bởi v́ khi hai quốc
gia có những tranh chấp về lănh thổ hoặc lănh hải th́ nước nhỏ không
thể nào tạo sức ép trên nước lớn nếu chỉ vận động ngầm bên trong.
Làm như vậy là mang tính cách xin xỏ, năn nỉ, giống như chịu phận
đàn em cúi đầu mong đàn anh thông cảm. Chính quyền nước lớn họ không
bao giờ hy sinh quyền lợi của nước họ để thỏa măn một thứ t́nh “đồng
chí anh em” mà ai cũng biết là giả dối.
Muốn ép chính quyền một nước lớn phải chú ư và tôn trọng quyền lợi
của dân tộc ḿnh, th́ nước nhỏ phải trông cậy vào sức ép quốc tế.
Phải đặt vấn đề quyền lợi của nước ḿnh vào trong khung cảnh quyền
lợi chung của tất cả các nước khác, nhất là những nước lớn khác.
Phải chứng tỏ đó là một vấn đề quốc tế, cho nên phải làm lớn câu
chuyện lên. Ông thủ tướng Mă Lai Á đă làm công việc đó khi ông bay
tới thăm những ḥn đảo trong quần đảo Trường Sa mà nước ông coi là
của họ.
Cho nên, nhân dịp xẩy ra vụ đụng độ giữa hải quân Trung Quốc và Mỹ ở
vùng Biển Đông, chính quyền Việt Nam cần phải lên tiếng để xác nhận
vùng biển này nằm trong vùng khai thác kinh tế EEZ của Việt Nam. Đó
là một dịp để xác nhận lại chủ quyền của nước ta trên các quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa, đặc biệt là Hoàng Sa, nơi mà năm 1974 các
chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Ḥa đă đổ máu bảo vệ tổ quốc.
Nếu đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục giữ im lặng th́ mọi người dân
Việt Nam phải lên tiếng, và yêu cầu họ từ bỏ thái độ hèn nhát đó.
Mọi người Việt Nam đều có quyền lên tiếng bảo vệ tổ quốc, không thể
phó mặc cho một nhóm lănh tụ cộng sản tự tung tự tác măi được.
THÔNG CÁO BÁO CHÍ
LÀM TẠI PARIS NGÀY 11.3.2009
Bàn về thực chất bản Thông
bạch ngày 1.1.2009 của Ḥa thượng Thích Minh Tâm
PARIS, ngày
11.3.2009 (PTTPGQT) - Khoảng 12, 13 vị Tăng sĩ đến từ Hoa Kỳ,
Canada, Châu âu họp nhau tại Úc và tung ra bản Thông bạch ngày
1.1.2009 thiết lập cái gọi là “Văn pḥng Điều hợp Giáo hội Phật giáo
Việt Nam Thống nhất Hải ngoại Liên châu” trụ sở đặt tại chùa Khánh
Anh ở Pháp. Việc thành lập một tổ chức mới trong cộng đồng người
Việt Hải ngoại là chuyện b́nh thường. V́ ở hải ngoại đă có hàng
ngh́n tổ chức khác nhau được thành lập trong mấy mươi năm qua. Nhưng
việc làm dư luận thắc mắc là nội dung vu cáo của Thông bạch này.
Thứ nhất, Thông bạch
tố cáo Viện Hóa Đạo trong nước và Văn pḥng II Viện Hóa Đạo hoạt
động không đúng Hiến chương của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất ;
Thứ hai, Thông bạch
tố cáo những văn kiện của Viện Hóa Đạo gây ra đại nạn chia rẽ Phật
giáo và không đúng với “sinh hoạt dân chủ ở xă hội ngày nay” ;
Thứ ba, Thông bạch
tố cáo những người Việt “nhân danh chống Cộng” gây rối sự tu học của
các chùa viện, Tăng Ni, Phật tử ở hải ngoại.
Sự thật như thế nào
? Những lời tố cáo của ba Ḥa thượng Thích Minh Tâm, Thích Như Huệ,
Thích Trí Chơn và Thượng tọa Thích Bổn Đạt kư tên dưới Thông bạch có
đúng với thực tại Phật giáo và đất nước ngày nay không ?
Kư giả Triều Thanh
của Đài Phật giáo Việt Nam đă phỏng vấn ông Vơ Văn Ái trong mục “Câu
Chuyện Cuối Tuần” về tất cả những thắc mắc nói trên. Cuộc phỏng vấn
đă được phát đi trong chương tŕnh tối thứ sáu 6.3.2009. Toàn bộ
cuộc phỏng vấn thu thanh dài 34 phút. Nhưng thời lượng phát thanh
của Đải Phật giáo Việt Nam giới hạn 30 phút, v́ vậy đă có một số
đoạn bị cắt. Trong thông cáo báo chí hôm nay, chúng tôi chép lại sau
đây toàn bộ cuộc phỏng vấn không cắt bỏ để bạn đọc theo dơi :
Triều Thanh : Thưa ông Vơ Văn Ái, gần đây có 3 Ḥa thượng và một
Thượng tọa họp nhau tại Úc châu rồi cho ra đời bản Thông bạch về
việc thành lập Văn pḥng Điều hợp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất Hải ngoại Liên châu. Ông nghĩ sao về nội dung Thông bạch và sự
ra đời ngoài khuôn khổ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ?
Vơ Văn Ái : Chúng ta
đang sống tại các nước văn minh, dân chủ, tôi nghĩ rằng ba Ḥa
thượng Như Huệ, Minh Tâm, Trí Chơn và Thượng tọa Bổn Đạt có toàn
quyền thành lập tổ chức mới theo ước vọng, ư kiến và lập trường
riêng của họ. Ta theo hoặc không theo th́ được, nhưng chẳng ai có
quyền cấm cản, phê b́nh, chỉ trích. V́ đây là chuyện riêng tư, cá
nhân của họ. Họ đâu có nhân danh chúng ta mà chúng ta lên tiếng ?
Triều Thanh : Nhưng
bức Thông bạch nói trên nhân danh Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất để h́nh thành tổ chức và dời đô về chùa Khánh Anh ở Pháp kia mà
?
Vơ Văn Ái : Việc này
đă giải quyết qua Thông bạch số 31 của Đại lăo Ḥa thượng Thích
Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất (GHPGVNTN), kư ngày 24.8.2008, tuyên cáo Thượng tọa Thích
Bổn Đạt và 2 Ḥa thượng Thích Như Huệ, Thích Minh Tâm tiếm danh
GHPGVNTN khi dùng cái gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
Hải ngoại tại Canada, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải
ngoại tại Úc Đại Lợi – Tân Tây Lan, và Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất Âu châu. C̣n Ḥa thượng Thích Trí Chơn th́ đă ly khai
GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ khi cùng với 7 vị khác đứng ra thành
lập tổ chức mới mang tên “Cộng đồng Phật giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ”
do Ḥa thượng Thích Giác Nhiên đứng đầu. Ḥa thượng Gíac Nhiên là
người đă về Việt Nam cộng tác với nhà cầm quyền Cộng sản.
Tiếm danh có nghĩa
dùng danh xưng một giáo hội lịch sử và có pháp lư, nhưng lại không
tuân thủ Hiến chương, đường lối, lập trường, kỷ cương của Giáo hội
này.
Triều Thanh : Nhưng
thưa ông, trong Thông bạch của ba Ḥa thượng và một Thượng tọa kư
tên, họ khẳng định họ tuân thủ Hiến chương GHPGVNTN, lại c̣n tố cáo
Viện Hóa Đạo trong nước và Văn pḥng II Viện Hóa Đạo ở hải ngoại
“không đi đúng Hiến chương, mà c̣n trái nguyên tắc sinh hoạt dân chủ
của xă hội ngày nay” ?
Vơ Văn Ái : Sinh
hoạt dân chủ của xă hội ngày nay là ǵ ? Dân chủ là dân chủ, làm ǵ
có thứ dân chủ ngày xưa và dân chủ ngày nay ? Thế là bốn vị Minh
Tâm, Như Huệ, Trí Chơn, Bổn Đạt phủ nhận nền dân chủ Lục ḥa do Phật
chế cách nay gần ba ngh́n năm sao ? Tạm thời ta thử xem xét thứ “dân
chủ của xă hội ngày nay” mà bốn vị đang mường tượng để tố cáo Viện
Hóa Đạo, và xem bốn vị hành xử dân chủ tới cỡ nào.
Sự việc cụ thể là
khi nhà cầm quyền Hà Nội tiến công đợt mới nhằm xóa sổ GHPGVNTN,
phản ứng chuyến viếng thăm và cứu trợ Dân oan của Đại lăo Ḥa thượng
Thích Quảng Độ tại Văn pḥng 2 Quốc hội ở Saigon hôm 17.7.2007, th́
Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang và toàn Ban chỉ đạo Viện Hóa Đạo
nhận giấy công an triệu đi làm việc. Báo hiệu một chiến dịch đàn áp,
bắt bớ như đă xẩy ra các năm 1977 và 1982. Để đối ứng t́nh h́nh, Đức
Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành Giáo chỉ số 9 thiết lập Văn
pḥng II Viện Hóa Đạo ở hải ngoại cáng đáng cuộc đấu tranh của Phật
giáo một khi hai Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo trong nước bị truy
quét bức tử.
Trước t́nh h́nh sinh
tử của Giáo hội, Ḥa thượng Thích Hộ Giác, Chủ tịch Văn pḥng II
Viện Hóa Đạo, biên thư gửi chư tôn đức Tăng Ni, Phật tử mời về tham
dự Đại hội bất thường ngày 10.11.2007 tại chùa Bửu Môn, thành phố
Port Arthur, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, để cùng nhau trao đổi và t́m
phương đối phó. Thế nhưng 4 vị nói trên cùng 7 vị khác tại Hoa Kỳ
không về tham dự nhằm t́m phương cứu nguy Giáo hội trong nước. Chẳng
những thế, hai Ḥa thượng có chức vụ trong Giáo hội, Thích Thắng
Hoan và Thích Tín Nghĩa cùng với một số vị khác tổng cộng 8 người,
biên thư công khai đưa lên mạng Internet tẩy chay Đại hội. Chưa đủ,
họ c̣n châm biếm Giáo chỉ số 9 là “Giáo chỉ giả”, nói lời bất kính
với Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, với Đại lăo Ḥa thượng Thích
Quảng Độ, đánh phá các Cận sự trọng yếu của Giáo hội. Hành xử vô
nguyên tắc, vô chính phủ như thế đâu có thể gọi là “nguyên tắc sinh
hoạt dân chủ của xă hội ngày nay”, phải không ? Bốn vị này ở Pháp, ở
Hoa Kỳ, Canada, Úc châu mấy chục năm qua mà không biết nguyên tắc
tối thiểu của dân chủ là trao đổi, bàn bạc thông qua một Đại hội ?
Nội chừng đó đủ biết bốn vị Như Huệ, Minh Tâm, Trí Chơn, Bổn Đạt dân
chủ hay phản dân chủ.
Triều Thanh : Xin ông cho biết GHPGVNTN trong nước và hải ngoại đă
làm ǵ hớ hênh khiến ba Ḥa thượng và một Thượng tọa kết án “làm
không đúng Hiến chương” và “bị thúc đẩy bởi các thế lực chính trị
bên ngoài” ?
Vơ Văn Ái : Các bậc
cao tăng như Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang, Đại lăo Ḥa thượng
Thích Quảng Độ, làm sao có thể có những hành xử gọi là “hớ hênh” ?
Quá tŕnh 34 năm tù đày, quản chế ngay trên mảnh đất quê hương nhằm
bảo vệ Giáo hội và đạo pháp trước tà thuyết ngoại lai Mác – Lê,
khiến Hà Nội phải kiên dè, công luận thế giới ca ngợi, là một bằng
chứng, mà bốn vị nói trên không thể nói ngược. Nhất là khi sự tu
luyện, kiến thức, tuổi tác của bốn vị đứng vào hàng con em của hai
Ngài.
Muốn tố cáo hai
Ngài, tức hàng giáo phẩm lănh đạo Viện Tăng thống, Viện Hóa Đạo, và
Văn pḥng II Viện Hóa Đạo “bị thúc đẩy bởi các thế lực chính trị bên
ngoài”, th́ phải viện dẫn chứng cớ cụ thể. Không thể nói bâng quơ,
kết án bừa băi kiểu công an cộng sản. Phải trưng dẫn thế lực nào,
tên ǵ, ở đâu, thúc đẩy Hội đồng Lưỡng Viện hoạt động phản lại Hiến
Chương hay phản bội lập trường cố hữu của GHPGVNTN ? Không minh
chứng được tức nói ngoa, đặt điều vu khống, nếu không là hàm huyết
phún nhân.
Là người bàng quan,
chúng ta vẫn có thể thấy đâu là sự thật đằng sau sự vu khống này.
Hăy đọc lại tất cả những văn kiện do Đức cố Tăng thống Thích Huyền
Quang viết đầu thập niên 90, đặc biệt là hai văn kiện lịch sử “Tuyên
cáo Giải trừ Quốc nạn và Pháp nạn” ngày 20.11.1993, và “Ngày Sám hối
và Chúc sinh toàn quốc” ngày 21.4.2000, rồi đem so với tất cả các
Giáo chỉ, Thông điệp, Thông bạch, Thông tư của Hội đồng Lưỡng Viện
trong nước từ ấy đến nay, năm 2009, xem lập trường và đường hướng
của Giáo hội có nhích một ly nào không, mà dám lên giọng nói rằng
“bị thúc đẩy bởi các thế lực chính trị bên ngoài” ? Chính bốn vị này
mới thay đổi, thoát ly khỏi lập trường cố hữu của GHPGVNTN và hoạt
động ngược với Hiến chương.
Triều Thanh : Thế
nhưng, thưa ông Vơ Văn Ái, bốn vị này khư khư bám vào Hiến chương
GHPGVNTN để đề cao tổ chức họ. Ông trả lời như thế nào đây ?
Vơ Văn Ái : Hiến
chương mà họ nói đi nói lại trong Thông bạch thành lập Văn pḥng bốn
châu chỉ quanh quẩn ở Lời Nói Đầu mà thôi. Mục đích họ đề ra qua
Thông bạch là : “Liên kết các Giáo hội để phục vụ nhân loại và dân
tộc theo tinh thần Lời Mở Đầu của Hiến chương của GHPGVNTN đă minh
định”. Phục vụ nhân loại như thế nào ? Phục vụ dân tộc ra sao ? Nói
nghe lớn lối, nhưng thực tế bốn vị này không cho người đọc biết nhân
loại ở đâu ? dân tộc họ phục vụ là dân tộc nào ? Dân tộc Việt Nam
của con cháu Vua Hùng, hay dân tộc Xă hội chủ nghĩa, dân tộc Xô viết
Nghệ Tĩnh ?
Hiến chương GHPGVNTN
bản tu chính ngày năm 1973 tại Đại hội khóa 5 ở Saigon, ngoài Lời
Nói Đầu chỉ có tính cách dẫn nhập mà bốn vị bấu víu, c̣n có thêm 11
chương, 40 điều xác định cơ cấu tổ chức, cách thế điều hành Giáo
hội, và quyền hạn của các nhân sự thuộc hai Viện Tăng thống và Viện
Hóa Đạo cùng những nguyên tắc họp hành, biểu quyết. Ấy là chưa nói
ngoài Hiến chương c̣n có bản Nội quy Viện Hóa Đạo. Điều này có nghĩa
họ phải tuân thủ 11 chương, 40 điều trong Hiến chương và 9 chương,
83 điều trong Nội quy Viện Hóa Đạo. Chứ không phải chỉ giỡn đùa để y
cứ khơi khơi vào 7 chữ trong Lời Nói Đầu “phục vụ nhân loại và dân
tộc”.
Triều Thanh : Nói
như ông là có cả thảy 11 chương, 40 điều trong Hiến chương, và 9
chương, 83 điều trong Nội quy Viện Hóa Đạo. Vậy ông có thể cho biết,
bốn vị Như Huệ, Minh Tâm, Trí Chơn, Bổn Đạt có tuân thủ hay vi phạm
điều nào trong Hiến chương hay Nội qui Viện Hóa Đạo mà ông vừa dẫn
không ?
Vơ Văn Ái : Bốn vị
này chưa một lần nhắc đến Nội quy Viện Hóa Đạo gồm 9 chương, 83
điều. Có lẽ họ chưa biết tới văn kiện này. C̣n Hiến chương GHPGVNTN
với 11 chương, 40 điều th́ họ chỉ biết có Lời Nói Đầu qua 7 chữ
“phục vụ nhân loại và dân tộc”. Người đọc Thông bạch của bốn vị
không hề biết bốn vị “phục vụ” như thế nào ? Nhân loại gồm những ai,
và dân tộc họ phục vụ là dân tộc nào ?
Nay bốn vị đă ly
khai khỏi Giáo hội dân tộc, họ chỉ cố ư tiếm danh GHPGVNTN làm lá
chắn để không bị 3 triệu người Việt tị nạn và tín đồ phê phán hay
hỏi thăm.
Bốn vị này không
ngừng khiếm nhă chỉ trích Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện
trưởng Viện Hóa Đạo, nhưng bốn vị chẳng biết phép tắc quy định ở
điều 5 trong Nội quy Viện Hóa Đạo. Quyền hạn của vị Viện trưởng được
ấn định như sau :
“Viện trưởng Viện
Hóa Đạo điều khiển và thi hành các quyết định của Ban Chỉ đạo, Hội
đồng Viện Hóa Đạo. Viện trưởng Viện Hóa Đạo thay mặt Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất trên phương diện pháp lư liên quan đến sự
hoạt động của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (…) Viện trưởng
Viện Hóa Đạo bổ nhiệm tất cả nhân viên văn pḥng Viện Hóa Đạo, tất
cả các chức vụ quan trọng thuộc phạm vi các Tổng vụ, Viện trưởng
Viện Đại học Phật giáo, Đại diện Miền, Tỉnh, Thị xă, Quận và các Đại
diện tại ngoại quốc, sau khi được Ban Chỉ đạo chấp thuận”.
Bốn vị Như Huệ, Minh
Tâm, Trí Chơn, Bổn Đạt cũng như TẤT CẢ, tôi nhấn mạnh TẤT CẢ các
Tăng Ni bốn châu do bốn vị cầm đầu, không có một vị nào có chức vụ
trong Ban Chỉ đạo Viện Hóa Đạo hay Hội đồng Viện Hóa Đạo, th́ lấy tư
cách ǵ bốn vị dám cả gan phê b́nh Viện Hóa Đạo “không đúng Hiến
chương mà c̣n trái nguyên tắc sinh hoạt dân chủ của xă hội ngày nay”
? Làm ǵ có thứ dân chủ cấp dưới phủ nhận cấp trên, Xă trưởng phủ
nhận quyết định của Tổng thống hay Quốc hội ?
Triều Thanh : Cám ơn
lời ông giải thích rơ ràng, mà lâu nay chúng tôi khó hiểu, v́ chỉ
nghe phía ly khai tuyên bố. Thông bạch của ba Ḥa thượng và một
Thượng tọa quy trách nhiệm cho Viện Hóa Đạo và Văn pḥng II Viện Hóa
Đạo gây ra “đại nạn Phật giáo, không những gây chia rẽ trầm trọng
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà c̣n ảnh hưởng đến phần lớn
Tăng Ni của các Giáo hội và tổ chức Phật giáo khác tại hải ngoại”.
Ông trả lời thế nào về cáo buộc này ?
Vơ Văn Ái : Bốn vị
làm Thông bạch do hoảng hốt nên gắp lửa bỏ tay người đó thôi ? Tôi
xin hỏi: Ai gây chia rẽ trầm trọng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất ? Cộng sản chứ ai khác, từ cuộc bố ráp năm 1977 cho tới dựng
lập Giáo hội Phật giáo Nhà nước năm 1981 làm công cụ cho Đảng Cộng
sản. Và nay Cộng sản dùng các món lợi dưỡng lôi kéo một số Sư và
Phật tử thi hành chiến thuật “Sư đánh Sư, Phật tử nện Phật tử”.
Lũng đoạn Phật giáo
hải ngoại là Ḥa thượng Thích Minh Tâm, chủ soái Nhóm Về Nguồn hợp
đồng với nhóm Thân hữu Già Lam đánh phá GHPGVNTN chỉ v́ GHPGVNTN
không chịu thỏa hiệp với Cộng sản. Tôi nói có chứng cớ. Thời Ḥa
thượng Minh Tâm c̣n giữ chức vụ và c̣n là thành viên GHPGVNTN Hải
ngoại, Ḥa thượng đă không “sinh hoạt dân chủ như xă hội ngày nay”,
Ḥa thượng bất chấp Hiến chương Giáo hội và Nội quy Viện Hóa Đạo,
khi tự ư triệu tập cuộc họp Tăng Ni hải ngoại ngày 6 và 7.1.2007. Từ
cuộc họp này, Ḥa thượng cho thành lập một tổ chức mới mang tên
“Tăng Ni Việt Nam Hải ngoại” và được bầu làm "Trưởng Ban Điều Hợp”.
Đă có GHPGVNTN Hải ngoại tại các châu rồi th́ tại sao lập tổ chức
mới Tăng Ni Việt Nam Hải ngọại làm ǵ, nếu không là âm mưu phát
triển thành các nhóm chống đối ở các các châu Âu, Mỹ, Úc, Canada,
nhằm ly khai và đối đầu với GHPGVNTN Hải ngoại ? Tiếp đấy, nhóm
“Tăng Ni Việt Nam Hải ngoại” tổ chức 3 ngày Về Nguồn (21, 22 và
23.9.2007) tại chùa Pháp Vân của Thượng tọa Tâm Ḥa ở thành phố
Toronto, Canada, chuẩn bị cho việc vận động chư Tăng Ni và Phật tử
về Việt Nam tham dự Đại lễ Vesak LHQ 2008 do Hà Nội đăng cai tổ
chức.
Từ 5 năm qua, chứ
không phải mới đây, chùa Pháp Vân của Thượng tọa Tâm Ḥa là pháo đài
chửi bới, mạ lỵ chư Tăng, Cư sĩ thành viên của GHPGVNTN, bất kính
với Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang và Đại lăo Ḥa thượng Thích
Quảng Độ. Tất cả những bài viết đều nặc danh, viết theo ngôn ngữ của
nền văn hóa khạc nhổ Cộng sản tập trung đăng tải trên Trang Nhà chùa
Pháp Vân.
Do nhận thức tính
chất ly khai và phản bội GHPGVNTN của hai nhóm đồng hợp Về Nguồn và
Thân hữu Già Lam, đồng bào Phật tử và đồng bào các giới thông qua
các Cộng Đồng Tị nạn phản ứng chống đối mạnh mẽ. V́ động ổ nên Ngày
Về Nguồn ở chùa Pháp Vân, Canada, bỏ dự tính công khai hóa tổ chức
Phật giáo mới ở hải ngoại đối đầu với GHPGVNTN, nên quay ra giải
thích Ngày Về Nguồn chỉ là Ngày Hiệp Kỵ nhớ ơn lịch đại tổ sư và chư
vị hữu công. Năm ngoái, 2008, Ḥa thượng Minh Tâm lại lặn lội sang
Mỹ chỉ huy đại hội Về Nguồn tại chùa Bát Nhă ở Santa Anna trong các
ngày 18, 19.9.
Sự kiện cụ thể này
chứng minh rơ ai ly gián, ai phân hóa GHPGVNTN Hải ngoại, ai xé bỏ
Hiến chương Giáo hội và ai phản tinh thần dân chủ trong sinh hoạt
Phật giáo ?
Triều Thanh : Nhưng
tại Đại hội Về Nguồn tháng 9 năm ngoái ở chùa Bát Nhă, “Cộng đồng
Phật giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ” do Ḥa thượng Thích Giác Nhiên đứng
đầu với 15 vị, lại một lần nữa, trở về lấy lại danh xưng “Giáo hội
Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hoa Kỳ” là tại làm sao, thưa ông ?
Vơ Văn Ái : Dễ hiểu
trên hai phương diện ư thức và chiến thuật. Ư thức th́ chứng tỏ tập
thể 15 vị Tăng ấy bị giật dây nên chẳng ư thức ḿnh làm ǵ. Cho nên
nay ly khai GHPGVNTN đổi tên thành “Cộng đồng Phật giáo Việt Nam tại
Hoa Kỳ”. Rồi gần một năm sau lại trở về tiếm danh GHPGVNTN. C̣n
chiến thuật, th́ những kẻ giật dây sau hậu trường thấy đỏ tưởng
chín, tưởng là có thể lũng đoạn và thanh toán GHPGVNTN ở hải ngoại.
Nào ngờ không thanh toán được, mà GHPGVNTN c̣n kiện toàn và phát
triển. Điều họ bất ngờ là không tiên liệu sự tự phát mạnh mẽ của
đồng bào Phật tử và đồng bào các giới trong Cộng đồng hải ngoại hậu
thuẫn GHPGVNTN. Bởi thế các chiến thuật gia giật dây sau hậu trường
mới chỉ thị đường lối mới : không phá được từ bên ngoài th́ trở vào
lại bên trong trường kỳ mai phục chờ thời cơ.
Phá từ bên ngoài là
ly khai Giáo hội ra thành lập các nhóm Về Nguồn, Tăng Ni Việt Nam
Hải ngoại, Thân hữu Già Lam. C̣n trường kỳ mai phục bên trong là trở
lại tiếm danh GHPGVNTN theo kiểu vừa thực hiện ở Úc trong cái đại
hội trá h́nh gồm 12, 13 Tăng sĩ để thành lập cái gọi là “Văn pḥng
Điều hợp GHPGVNTN Liên châu” nhập nhằng đánh lận con đen.
Triều Thanh : Ông
nghĩ sao về số lượng 96 Tăng Ni và Phật tử tham dự đại hội Về Nguồn
ở chùa Pháp Vân, thành phố Toronto bên Canada, năm 2007. Và nay
nhích lên 104 Tăng Ni, Phật tử qua “Tuyên bố chung” của Ḥa thượng
Minh Tâm chống phá GHPGVNTN công bố ngày 9.9.2008 ?
Vơ Văn Ái : Đạo Phật
là đạo của Trí tuệ và Từ bi, chưa bao giờ là đạo quân của những con
số lính hay binh đoàn. 96 rồi 104 Tăng Ni, Phật tử chỉ là những con
số, so với ba triệu người Việt hải ngoại có bao lăm ? Nh́n vào hai
con số này người ta chỉ biết những tên quen thuộc của 15 vị ở Hoa Kỳ
do Ḥa thượng Thích Giác Nhiên cầm đầu, mà Ḥa thượng Giác Nhiên th́
ai cũng rơ mặt khi ngài đứng chụp h́nh trước Lăng ông Hồ Chí Minh
nhân về dự Phật đản LHQ 2008 ở Hà Nội, ở Âu châu th́ có các vị Minh
Tâm, Tánh Thiệt, Như Điển, Úc châu th́ các vị Như Huệ, Bảo Lạc,
Quảng Ba. Đa số các vị kia chẳng ai biết họ là ai, họ chưa từng xuất
hiện hay làm ǵ mấy mươi năm qua cho cuộc đấu tranh dân tộc đ̣i hỏi
tự do tôn giáo và nhân quyền. Hiện trạng các sư thuộc Giáo hội Nhà
nước gửi ra nước ngoài gần đây hàng mấy trăm người, th́ muốn có số
trăm đâu khó. Vấn đề số trăm số ngh́n không quan trọng bằng những
con số ấy làm ǵ hữu dụng cho nhân sinh và đất nước. Năm 1981 cả
nước chỉ có hai vị Đại sư đứng lên chống đối nhà nước độc tài Cộng
sản là Ḥa thượng Thích Huyền Quang và Ḥa thượng Thích Quảng Độ.
Tôi xin hỏi : hai người là ít hay nhiều ?
Hồi Ḥa thượng Minh
Tâm tung bản “Tuyên bố chung” chống phá GHPGVNTN ngày 9.9.2008 với
104 chữ kư, có nhiều vị ở Âu châu nói với tôi là họ không hề được
hỏi ư kiến, không hề được đọc Tuyên bố ấy. Các vị này nói Ḥa thượng
Minh Tâm để bừa tên họ vào cho đông thôi. Điển h́nh là Ḥa thượng
Thích Trí Minh điện thoại phản đối khi thấy tên ngài trong bản tuyên
bố, nên mới được Ḥa thượng Minh Tâm rút tên ngài ra. Nếu không, ta
đă có 105 người. Trường họp 96 vị ở đại hội Về Nguồn bên Canada cũng
thế. Có một số các vị Tăng Ni nói với tôi là nghe quảng cáo có Ḥa
thượng Thích Hộ Giác tham dự nên họ mới đến. Tới chùa Pháp Vân không
thấy Ḥa thượng Hộ Giác, mới vỡ lẽ là bị lừa.
Công tâm mà nói, 96
vị rồi lên 104 vị chẳng mang ư nghĩa ǵ. Vấn đề là chính nghĩa, là
chất lượng, là chánh pháp chứ không là con số. Nhà cầm quyền Hà Nội
không ngớt khoe Đảng và Nhà nước có tới 40.000 Tăng Ni phục vụ Đảng,
và Đảng cai quản gần 20.000 ngôi chùa ở Việt Nam. Nhưng đó có là
Chánh Pháp ? có là Phật giáo Việt Nam của hai ngh́n năm lịch sử
không ? Hỏi là đă trả lời.
Triều Thanh : Thế
th́ xin ông cho biết chính nghĩa hay đường lối lập trường của bốn vị
nói trên, nói khác đi, của Văn pḥng Điều hợp của cái gọi là
GHPGVNTN Liên châu đặt tại chùa Khánh Anh ở Pháp của Ḥa thượng Minh
Tâm là ǵ ?
Vơ Văn Ái : Xin hăy
đọc Thông bạch của bốn vị phát hành tại Úc châu hôm 1.1.2009 tất rơ.
Hiến chương GHPGVNTN mà họ bênh vực chỉ thu bé tối đa vào Lời Nói
Đầu. Lời Nói Đầu mà họ đề cao thu nhỏ vào 7 chữ “phục vụ nhân loại
và dân tộc” nhưng không cho biết nhân loại ở đâu và dân tộc nào.
Lập trường ghi trong
Thông bạch rất đại khái. Tôi xin trích đọc :
Thứ nhất, “Đồng hành
với nguyện vọng chung của Dân Tộc và Đất Nước, các Giáo Hội luôn
đứng bên ngoài các tranh chấp chính trị và các thị phi thế tục. Phật
Giáo quyết không làm công cụ cho bất cứ thể chế và các thế lực chính
trị nào”.
Thứ hai, “Nếu các
Giáo Hội cần lên tiếng th́ chỉ là sự lên tiếng của những người con
Phật với lư tưởng từ bi, trí tuệ, giải thoát, yêu chuộng công bằng
và lẽ phải, mong đem lại an vui phúc lợi cho tha nhân, tuyệt nhiên
không phải là của thế lực này đối đầu với thế lực khác”.
Đọc xong tôi xin
b́nh luận v́ sao tôi nói lập trường này rất đại khái, chẳng có ǵ
mới lạ mà lại tối nghĩa nếu không là phản nghĩa. Câu thứ nhất nói
trên tự nó đă mâu thuẫn với chính nó. Nói chí nguyện của ba Ḥa
thượng và một Thượng tọa là “Đồng hành với nguyện vọng chung của Dân
Tộc và Đất Nước”, nhưng liền đó lại thụt lùi ba bước khi khẳng định
bốn giáo hội Úc, Âu, Mỹ, Canada của ngài Minh Tâm là “các Giáo Hội
luôn đứng bên ngoài các tranh chấp chính trị và các thị phi thế
tục”. Đứng bên ngoài, th́ làm sao có thể “đồng hành với nguyện vọng
chung của Dân tộc” ? Hóa ra Dân tộc mà bốn vị nhắc tới đang c̣n trên
mặt trăng chăng ? Toàn thể dân tộc 85 triệu người hiện nay đang đối
diện với nạn độc tài toàn trị gây thành tệ nạn khủng khiếp trong xă
hội, đạo đức suy thoái, văn hóa suy đồi. Ấy là chưa kể t́nh trạng
mất đất, mất biển, mất hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa vào tay
Trung quốc. Nguy cơ mất nước là thao thức lớn của 85 triệu dân trong
nước. Xin hỏi bốn vị “đồng hành” như thế nào trước nguyện vọng cầu
cứu của 85 triệu người, khi các vị khư khư “đứng bên ngoài” ?
Câu thứ hai trong
Thông bạch nói rằng “Nếu các Giáo Hội cần lên tiếng th́ chỉ là sự
lên tiếng của những người con Phật với lư tưởng từ bi, trí tuệ, giải
thoát, yêu chuộng công bằng và lẽ phải, mong đem lại an vui phúc lợi
cho tha nhân, tuyệt nhiên không phải là của thế lực này đối đầu với
thế lực khác”. Đọc nghe toàn những chữ cao xa, vĩ đại, nào là lư
tưởng, tử bi, trí tuệ, giải thoát, công bằng, lẽ phải… thực chất chỉ
là một câu nói inh tai của cái thùng rỗng, v́ nó vô nghĩa, vô tâm và
vô nhân đạo. Có ai bắt các vị phục vụ thế lực này chống thế lực kia
đâu ? Nhưng có cái thế lực khổng lồ đang đè nén ch́nh ́nh trên các
ngôi chùa, thảm sát, đàn áp chư Tăng Ni, Phật tử trong nước, th́ bốn
vị làm ǵ đây để “đem lại an vui phúc lợi cho tha nhân” ? V́ các vị
là trưởng tử của Như Lai, phát nguyện đi theo con Đường Phật để giáo
hóa và cứu khổ chúng sinh, nên quần chúng Phật tử và quần chúng các
giới mới yêu cầu các vị phải lên tiếng và hành động cứu nguy dân
Việt ra khỏi ba thảm trạng làm cho đất nước điêu linh, nhân dân khốn
khó, Phật giáo biến thành công cụ chính trị cho đảng Cộng sản. Bản
thảm trạng ấy là :
1. Một chính quyền
tự thị;
2. Một chính quyền ly khai dân;
3. Một chính quyền lệ thuộc nước ngoài, từ ư thức hệ đến cơ cấu tổ
chức bộ máy nhà nước, làm đảo lộn xă hội và nhân văn Việt.
Ngoài lập trường vu
vơ, đại khái của bốn vị, phần “Dự định việc cần làm” trong Thông
bạch cũng không thấy có chi mới. Điều mới mẽ nhất, nhưng có tính
thụt lùi vào tháp ngà xa cách quần chúng khổ đau đang trầm thống kêu
cứu. Đó là biến tất cả cuộc hành hoạt cao quư hai ngh́n năm lịch sử
Phật giáo vào việc cúng kiến Hiệp Kỵ như bốn vị đă thực hiện trong
ba Ngày Về Nguồn tại pháo đài chùa Pháp Vân ở thành phố Toronto bên
Canada tháng 9 năm 2007. Nay khẳng định lại trong Thông bạch của 4
vị như sau :
“Kế thừa tinh thần
truyền đăng tục diệm, để làm tỏ rạng ḍng lịch sử Phật giáo Việt
Nam, của chư vị Lịch Đại Tổ Sư hai ngàn năm qua. Do vậy, ngày Hiệp
Kỵ Chư Tổ là ư nghĩa cao đẹp trên tinh thần phụng hành của Tăng
đoàn”.
Triều Thanh : Xin
ông câu hỏi chót. Trong Thông bạch của bốn vị, từ phần dẫn nhập cho
đến phần “Dự định việc cần làm”, bốn vị kết án, tôi xin trích : “một
thiểu số cực đoan, lạm dụng danh nghĩa bảo vệ Phật Giáo, nhân danh
đấu tranh chống cộng, tiếp tục bôi nhọ, vu hăm, gây rối các sinh
hoạt tu tập và hoằng pháp của Tăng Ni tại các tự viện hải ngoại,
khiến cho nhiều Phật tử mới vào đạo phải hoang mang, ngờ vực, thối
thất tâm bồ đề”. Ông có đồng t́nh với lời kêu gọi hay tố cáo này
không ?
Vơ Văn Ái : Tôi
không đồng ư v́ ba lẽ. Một là các văn kiện, phát ngôn của Viện Hóa
Đạo, GHPGVNTN, chưa hề có một lời lẽ nào “bôi nhọ, vu hăm, gây rối
các sinh hoạt tu tập và hoằng pháp của Tăng Ni tại các tự viện hải
ngoại”. Trái lại, dưới các ng̣i bút nặc danh trong các nhóm Về
Nguồn, Tăng Ni Việt Nam Hải ngoại và Thân hữu Già Lam tung lên mạng
Internet hàng chục bài chửi bới tục tằng, vu hăm nhân sự trong
GHPGVNTN th́ có. Ở đây chúng ta chứng kiến nỗi buồn của thời đại khi
thấy ngôn ngữ từ ḥa Phật giáo của chư Tăng, Phật tử được cải tạo
theo nền văn hóa chửi bới của Cộng sản, xuống cấp thành thứ ngôn ngữ
khạc nhổ, thứ ngôn ngữ chợ trời.
Hai, là bốn vị khinh
miệt quần chúng cư sĩ và khinh thường sự phê phán của đồng bào các
giới trong Cộng đồng tị nạn. Tôi có đọc trên mạng Internet một số
bài viết của đồng bào các giới không là thành viên của GHPGVNTN.
Những vị này, v́ tấm ḷng hào hiệp đấu tranh cho nhân quyền, dân
chủ, họ hậu thuẫn Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang và Đại lăo Ḥa
thượng Thích Quảng Độ cũng như hậu thuẫn Giáo chỉ số 9 của Giáo hội.
Chẳng hạn như sự lên tiếng công khai của Cộng đồng Người Việt Tự do
Úc châu, Cộng đồng Người Việt Nam California, Cộng đồng Á châu,
Tuyên cáo của Ủy ban phối hợp đấu tranh yểm trợ Quốc nôi ở miền Đông
Hoa Kỳ, v.v… Do tấm ḷng hào hiệp này, có một số bài thống trách các
giáo hội ly khai và tiếm danh của các vị Như Huệ, Minh Tâm, Trí
Chơn, Bổn Đạt. Một số bài khác đưa chứng cớ về vấn đề hủ hóa phụ nữ
của một số Ḥa thượng, Thượng tọa trong bốn châu. Nếu các bài viết
phê phán, từ lập trường dân tộc đến đạo hạnh cá nhân của các vị
không đúng, xin các vị có văn thư minh thị không đúng ở chỗ nào.
Tiến xa hơn nữa, các vị có thể dùng luật pháp để minh thị. Thay v́
làm như thế, các vị im lặng trước các lời chất vấn, lại có tố cáo
ngược đồng bào “bôi nhọ, vu hăm, gây rối”. Thế là không thuyết phục.
Thứ ba, là bốn vị
coi thường nếu không nói khinh miệt ba triệu người Việt nước ngoài
khi hạ bút viết rằng “nhân danh đấu tranh chống cộng, tiếp tục bôi
nhọ, vu hăm, gây rối các sinh hoạt tu tập và hoằng pháp của Tăng
Ni”. Làm ǵ có chuyện đó?! Chống Cộng là điều xấu xa, sai lạc hay
sao ? Thế Cộng sản trong nước thảm sát, đàn áp các sinh hoạt tu tập
và hoằng pháp của Tăng Ni th́ bốn vị tính sao ? Các vị làm ǵ trước
thực tế ấy ? Không làm ǵ, th́ cứ tụ thủ bàng quang như lâu nay,
nhưng tại sao quay ra tố cáo các Cộng đồng chống Cộng đang hậu thuẫn
Phật giáo ?
Không, không thể hồ đồ cả vú lấp miệng em như vậy được.
Triều Thanh : Xin
cám ơn ông Vơ Văn Ái và xin hẹn quư thính giả ở Câu Chuyện Cuối Tuần
vào thứ Sáu tuần tới, cũng vào giờ phát thanh này.
VÌ
SAO HỌ LẠI NÓI DỐI?
Ngày xưa khi tôi còn đi học
Nghe thầy giảng bài như nghe lời vàng ngọc
Thầy dạy chúng tôi yêu nước thương nòi
Thần tượng của lũ trẻ chúng tôi là anh bộ đội
Tôi học sữ biết anh hùng Nguyễn Văn Trỗi
Trước pháp trường hiên ngang giật phăng mảnh băng bịt mắt
Hô vang:"đả đảo! Việt Nam muôn năm"
Một Lê Văn Tám
Tẩm xăng đốt mình chạy khắp kho xăng
Trận Mậu Thân quân dân sát khí đằng đằng
Đánh thắng Mỹ vì chúng gây tội ác.
Khi lớn lên mới biết lịch sử Việt Nam chỉ toàn khoác lác
Anh Trỗi không hiên ngang như vậy
Một đoạn phim cho tôi thấy
Anh ra đi đã tè ướt quần dài vì sợ
Tay trói chặt băng bịt mắt làm sao mà mở
Một trẻ thơ
Do ông Trần Huy Liệu dựng lên hình tượng Lê Văn Tám
Họ lừa dối thế hệ trẻ đã bao năm
Tôi từng nghe dân Mỹ Lai chết thảm
Mà chẳng hề hay Cộng quân năm Mậu Thân tàn sát dân lành
Hỡi thanh niên các em, các chị các anh!
Chúng ta đã, đang và sẽ tiếp tục bị lừa dối
Ai gây ra tội lỗi?
Ai đổ tội cho ai?
Dân ta đói nghèo không có tương lai
Làm sao có:"tự do, hạnh phúc"
Hãy đứng dậy đập tan tù ngục!
Hãy đem về độc lập tự do!
Đem nền dân chủ ấm no
Góp tay xây dựng chung lo cho đời
Cùng nhau tiến bước bạn ơi!
Sài Gòn 2-3-2009.
Hoàng Kim
Đô đốc Blair: Trung Quốc
ngày càng 'hung hăng'
VOA 11/03/2009
Giám đốc T́nh báo
Quốc gia, Đô đốc hải quân hồi hưu Dennis Blair, nói rằng một vụ
tranh chấp giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc có liên quan đến một tàu hải
quân Mỹ trong biển Nam Trung Quốc mang tính cách nghiêm trọng nhất
kể từ khi xảy ra vụ một chiếc máy bay trinh sát của Hoa Kỳ đụng phải
một phản lực cơ của quân đội Trung Quốc gần đảo Hải Nam cách đây 8
năm. Ông Blair đưa ra nhận định này trước một ủy ban Thượng viện hôm
qua, theo ghi nhận của thông tín viên đài VOA Deborah Tate trong bài
tường thuật từ trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ.
Cuộc điều trần của Đô đốc Dennis Blair diễn ra hai ngày sau khi xảy
ra sự cố trong đó Ngũ Giác Đài nói là 5 chiếc tàu của Trung Quốc đă
gây khó khăn cho một tàu thăm ḍ của Hải quân Hoa Kỳ trong hải phận
quốc tế.
Trung Quốc nói rằng Hoa Kỳ đă vi phạm luật quốc tế và luật của Trung
Quốc, v́ cho rằng chiếc tàu của Hoa Kỳ đă tiến vào nơi mà Trung Quốc
gọi là Đặc khu Kinh tế mà không được phép của Bắc Kinh.
Hoa Kỳ lập luận rằng tàu quân sự của các nước khác không cần xin
phép để thực hiện các hoạt động trong trong Đặc khu Kinh tế của quốc
gia trên bờ.
Đô đốc Blair nói rằng sự cố này nêu bật chủ trương quân sự hung hăng
mà Trung Quốc đă biểu hiện trong những năm gần đây.
Đô đốc Blair nói: “Trong nhiều năm qua, họ đă ngày càng trở nên hung
hăng hơn trong việc khẳng định chủ quyền Đặc khu Kinh tế, mà như đă
nêu rơ, là quá đáng chiếu theo bất cứ quy ước quốc tế nào. Sự cố mới
nhất này liên quan đến những tàu đánh cá và một tàu của Hải quân Mỹ
là sự cố nghiêm trọng nhất mà chúng ta chứng kiến kể từ năm 2001.”
Trong sự cố hồi tháng 4 năm 2001, một máy bay trinh sát của Hoa Kỳ
đă đụng phải một máy bay phản lực của quân đội Trung Quốc ngoài khơi
đảo Hải Nam, làm phi công Trung Quốc thiệt mạng, và buộc máy bay của
Mỹ phải đáp xuống đảo này.
Trong khi đó, giám đốc Cơ quan T́nh báo Quốc pḥng, thiếu tướng
Michael Maples, nói với Ủy ban Quân vụ Thượng viện rằng Trung Quốc
đang tăng cường khả năng thực hiện các chiến dịch quân sự dọc theo
bờ biển của họ.
Tướng Maples nói: “Họ đang xây dựng và xử lư các hệ thống vũ khí
tinh vi và thử nghiệm các chủ thuyết mới mà họ tin rằng sẽ giúp họ
thắng thế trong các cuộc xung đột khu vực.”
Tướng Maples nói rằng Trung Quốc cũng đang thủ đắc các hệ thống
pḥng không tinh vi của Nga.
Tướng Maples nói: “Theo quan điểm pḥng không, th́ Trung Quốc đă
khai triển một khả năng pḥng vệ sâu rộng, tối tân, có lớp lang và
đang cố gắng thủ đặc thêm các khả năng pḥng vệ có tầm hoạt động tới
400 kilomet. Sự kiện này tác động đáng kể đến các hoạt động mà Hoa
Kỳ có thể tiến hành trong khu vực. Nói thẳng ra, chính Nga là nước
khai triển phần lớn các hệ thống đó.”
Mặc dù có thể nghi ngại sự leo thang quân sự của Trung Quốc, Hoa Kỳ
vẫn hoan nghênh sự đóng góp của Trung Quốc trong các nỗ lực chống
hải tặc ngoài khơi Somalia.
BBC Cập nhật :02:59 GMT - Thứ Tư, 11 Tháng 3, 2009
Tiếp tục rắc rối vụ tàu Mỹ-Trung
Ba ngày sau sự kiện mà Hoa Kỳ cáo buộc là tàu Trung Quốc gây hấn với
tàu thăm ḍ đại dương của họ, cuộc căi cọ Mỹ-Trung mới nhất vẫn đang
có xu hướng tiếp tục.
Trung Quốc phản ứng một cách mạnh mẽ với cáo buộc ngược lại, rằng
Hoa Kỳ đă "vi phạm luật lệ quốc tế và Trung Quốc khi vào Nam Hải mà
không được phép của Trung Quốc".
Trong khi đó, ṭa đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh th́ gửi công hàm phản đối
v́ cho rằng tàu thăm ḍ Impeccable chỉ làm công việc thường lệ "theo
đúng luật lệ quốc tế".
Các phân tích gia cho rằng các tranh căi, thậm chí đụng độ như thế
này sẽ ngày càng nhiều khi Bắc Kinh bày tỏ rơ quyết tâm củng cố hải
quân và khẳng định chủ quyền đối với các vùng biển lân cận.
Sự kiện hôm Chủ nhật xảy ra tại hải phân quốc tế thuộc khu vực mà
Việt Nam gọi là biển Đông, cách đảo Hải Nam 75 dặm (120 km). Hải Nam
là nơi Trung Quốc đặt căn cứ hải quân.
Giới quan sát nói động thái mới nhất của Trung Quốc cho thấy Bắc
Kinh đang muốn tái khẳng định quyền phải được quyết định có cho tàu
nước ngoài vào bên trong khu vực kinh tế (EEZ) 200 hải lư của ḿnh
hay không.
Khác biệt nhận thức
Theo luật quốc tế, các nước được quyền khai thác tài nguyên khoáng
sản bên trong vùng EEZ của ḿnh. Tuy nhiên, hăng Associated Press
trích lời ông Shen Dingli, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Bắc Mỹ
thuộc đại học Fudan ở Thượng Hải nói Bắc Kinh muốn khẳng định quyền
hạn không chỉ trong lĩnh vực kinh tế.
"Trung Quốc cho rằng luật pháp quốc tế chỉ cho phép tàu quân sự đi
qua khu vực kinh tế của các nước khác thôi chứ không được tiến hành
các hoạt động với mục ̣đích quân sự."
Điều này trái với một trong các nguyên tắc quan trọng nhất mà Hoa Kỳ
áp dụng trong hoạt động viễn dương - quyền đi lại tự do trong hải
phận quốc tế chừng nào vẫn tôn trọng và không làm phương hại tới
quyền lợi kinh tế của quốc gia mà họ đi qua.
Một số chuyên gia cho biết Trung Quốc đă ghi nhận ít nhất 200 trường
hợp tàu Mỹ thu thập thông tin t́nh báo trong khu vực kinh tế của
Trung Quốc, thế nhưng nói chung tránh đối đầu.
Trong trường hợp mới nhất này, tuy Impeccable không phải là tàu do
thám, nhưng có khả năng đo lường đáy biển để nhận biết và theo dơi
tàu ngầm các nước.
Hải Nam là nơi có nhiều cơ sở hải quân và không quân của Trung Quốc,
căn cứ tàu ngầm mới nhất của nước này cũng được đặt ở đây. Trong
những năm tới, Bắc Kinh có dự tính phát triển thêm nhiều tuần dương
hạm, tàu ngầm và cả hàng không mẫu hạm.
Hoa Kỳ cũng như nhiều quốc gia khác muốn t́m hiểu thêm về các chương
tŕnh này và do vậy việc giữ bí mật là điều Bắc Kinh coi trọng.
Ông Ron Huisken từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc pḥng Úc
nhận định: "Trung Quốc sẽ c̣n tiếp tục có hành động để thử thái độ
và t́m cách ngăn Mỹ soi mói vào công việc của Trung Quốc".
Về phần ḿnh, các quan chức Hoa Kỳ được các hăng thông tấn trích lời
tuyên bố quân đội Mỹ sẽ vấn tiếp tục đi tuần trong biển Đông dù bị
Trung Quốc phản đối.
Rắc rối ngoại giao
Cáo buộc gây hấn đang gây căng thẳng ngay trước chuyến thăm Mỹ của
Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Tŕ.
Hai cường quốc đang phải t́m cách đối phó với khủng hoảng kinh tế
thế giới và chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh G20 tại London vào
tháng tới.
Hăng thông tấn Trung Quốc trong bài xă luận ra hôm thứ Tư nói hai
quốc gia Trung-Mỹ cần hợp tác để vượt qua khủng hoảng tài chính.
"Hoa Kỳ cần chấp nhận sự thực, là Trung Quốc đang ngày càng hùng
mạnh, và hợp tác cùng nhau v́ lợi ích của cả hai bên."
Ông Dương cũng phải chuẩn bị cho cuộc gặp giữa Chủ tịch Hồ Cẩm Đào
và Tổng thống Barack Obama bên lề hội nghị.
Thứ Tư này, ông sẽ hội kiến Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton, người
đă thăm Trung Quốc vào tháng trước, và bộ trưởng Tài chính Tim
Geithner.
Với một nghị tŕnh nặng nề như vậy, hai bên có thể sẽ nhắc tới sự
kiện tại Nam Hải, nhưng giới phân tích cho rằng nó sẽ không chiếm vị
trí ǵ quá quan trọng.
Thế nhưng nó vẫn là một ổ gà thêm vào trên con đường quan hệ
Mỹ-Trung vốn đă quá gập ghềnh.
Giám đốc cơ quan T́nh báo Quốc pḥng Hoa Kỳ, trung tướng Michael
Maples, phát biểu trước Quốc hội rằng Trung Quốc đang t́m cách phát
triển năng lực quốc pḥng nhằm "thống lĩnh trong các xung đột khu
vực và đối đầu với các kế hoạch quân sự của Mỹ".
Giám đốc cơ quan T́nh báo Quốc gia Dennis Blair th́ nói thái độ của
Trung Quốc trong việc khẳng định chủ quyền tại các vùng biển quốc tế
quanh các khu vực kinh tế của nước này ở Đông Nam Á và Nam Hải trở
nên "mang tính quân sự hơn, hung hăng và tiên tiến hơn" so với một
vài năm trước.
Ông nói hiện chưa rơ Bắc Kinh chỉ muốn đánh động các nước xung
quanh, hay sẽ dùng vũ lực một cách triệt để.
Trung Quốc xem gần như toàn bộ khu vực Nam Hải (biển Đông) là lănh
thổ của ḿnh.
Đường đỏ là vùng Trung Quốc tuyên bố chủ quyền; Đường
xanh là các khu vực kinh tế EEZ theo Công ước LHQ về luật biển; Các
đảo xám là nơi có tranh chấp.
Hoa Kỳ, TQ sẽ thảo luận về vụ tranh chấp hải quân
VOA 11/03/2009
Hôm nay, các nhà ngoại giao cấp cao nhất của Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ
mở các cuộc hội đàm có nhiều phần sẽ đề cập đến một cuộc tranh chấp
hải quân đă gây ra t́nh trạng căng thẳng nghiêm trọng giữa hai nước.
Theo dự kiến, ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton, và ngoại trưởng
Trung Quốc Dương Khiết Tŕ sẽ gặp nhau tại Washington.
Các cuộc hội đàm diễn ra sau khi các giới chức hải quân Trung Quốc
nói rằng chiếc tàu thăm ḍ của Hải quân Hoa Kỳ đă can dự vào một
cuộc đối đầu hôm chủ nhật trong vùng biển Nam Trung Quốc đang thực
hiện một sứ mạng gián điệp.
Chính phủ Hoa Kỳ nói rằng những chiếc tàu của Trung Quốc đă gây
phiền nhiễu cho chiếc tầu Impeccable của Hải quân Hoa Kỳ, và nêu ra
rằng tàu này dùng thiết bị phát hiện để theo dơi tàu ngầm.
Washington nói rằng Trung Quốc vi phạm luật quốc tế khi có hành động
hung hăng đối với chiếc tàu trong vùng hải phận quốc tế.
Trung Quốc bác bỏ tuyên bố của Hoa Kỳ, và nói rằng tàu Impeccable đă
thực hiện các hoạt động ở vùng được gọi là Đặc khu Kinh tế của Trung
Quốc mà không xin phép Trung Quốc.
GS Carl Thayer: Trung Quốc
đang t́m cách chứng tỏ chủ nghĩa bá quyền
Mặc Lâm, phóng viên RFA 2009-03-10
Hôm Chủ nhật 8-3 vừa
qua, một tàu nghiên cứu khoa học của Hải quân Mỹ trong khi hoạt động
tại khu vực biển Nam Hải đă bị 5 tàu hải quân Trung Quốc bao vây.
Vụ khiêu khích xảy
ra trong hải phận quốc tế, các tàu Trung Quốc tỏ nhiều dấu hiệu
khiêu khích cũng như yêu cầu tàu Mỹ phải ra khỏi vùng biển mà họ cho
là thuộc chủ quyền của họ.
Mỹ đă chính thức phản đối sự việc này qua Đại sứ Trung Quốc tại
Washington DC. Mặc Lâm phỏng vấn Giáo sư Carl Thayer, nguyên là
chuyên gia tư vấn cho Bộ Quốc Pḥng Úc để biết thêm ư kiến của ông.
Muốn vẽ lại chủ quyền?
Mặc Lâm: Thưa Giáo sư, Chủ nhật vừa qua một tàu nghiên cứu thuộc hải
quân Hoa Kỳ trong khi đang hoạt động trên vùng biển Nam Hải trong
hải phận quốc tế, cách vùng biển đảo Hải Nam của Trung Quốc 120 hải
lư. Năm chiếc tàu quân sự của Trung Quốc đă bao vây và tỏ những cử
chỉ khiêu khích đối với chiếc tàu của Hoa Kỳ. Giáo Sư có ư kiến ǵ
vế việc này thưa ông?
GS Carl Thayer: Vâng tôi có nghe tin vào sáng hôm qua. Thật ra đây
là trường hợp đặc biệt khác với lần trước xảy ra vào năm 2001. Lần
này tàu của Mỹ là một chiếc tàu nghiên cứu hải dương học và không
trang bị vũ khí.
Trung Quốc đă từng
bắn tàu đánh cá Việt Nam trong vùng biển này và Việt Nam không thể
làm ǵ khác hơn là chỉ lên tiếng phản đối. Nhưng Hoa Kỳ th́ khác,
tôi nghĩ đây là vấn đề có tầm quan trọng lớn hơn nhiều.
GS Carl Thayer
Hoa Kỳ đă phản đối
việc này chính thức qua đường ngoại giao.
Tôi nghĩ rằng vùng biển này thuộc hải phận quốc tế nên việc làm của
Trung Quốc sẽ khiến nhiều nước trên thế giới quan ngại khi có các
hải hành ngang khu vực biển Nam Hải.
Việc làm này của Trung Quốc là bất hợp pháp và sẽ dẫn đến nhiều vấn
đề khác.
Trung Quốc đă từng
bắn tàu đánh cá Việt Nam trong vùng biển này và Việt Nam không thể
làm ǵ khác hơn là chỉ lên tiếng phản đối. Nhưng Hoa Kỳ th́ khác,
không thể đơn giản là một việc lầm lẫn mà tôi nghĩ đây là vấn đề có
tầm quan trọng lớn hơn nhiều.
Mặc Lâm: Thưa giáo sư, so với lần trước vào năm 2001 khi một chiếc
phi cơ của hải quân Mỹ đă buộc phải hạ cánh tại Hải Nam và Trung
Quốc đă có thái độ mạnh mẽ chống đối Hoa Kỳ và cho rằng Mỹ vi phạm
không phận của họ với việc vừa xảy ra hôm Chúa Nhật có ǵ khác biệt?
GS Carl Thayer: Sự việc tháng 4 năm 2001 khác với sự cố hôm nay v́
Trung Quốc đă tự tuyên bố hải phận của họ khác với quy định của công
pháp quốc tế.
Điều này làm nảy sinh ra vấn đề chủ quyền quốc gia của họ được vẽ
lại và cũng ngầm chứng tỏ cho các nước trong khu vực thấy sức mạnh
quân sự mà họ có.
Bạn nghĩ ǵ về sự việc này? Hăy gửi đến Ban Việt Ngữ ư kiến của Bạn
email: vietweb@rfa. org; hoặc cùng tham gia thảo luận tại
Trang blog Ban Việt ngữ RFA
Phản ứng của Hoa Kỳ?
Mặc Lâm: Giáo sư vừa nói đến chủ quyền quốc gia khiến người ta liên
tưởng đến việc Trung Quốc đă nhiều lần sử dụng sức mạnh quân sự của
họ để răn đe các nước đang tranh chấp cụ thể là hai quần đảo Hoàng
Sa và Trường Sa. Giáo sư có nghĩ rằng sự có lần này có liên quan ǵ
đến vấn đề chủ quyền hay không?
GS Carl Thayer: Đối với tàu đánh cá nhỏ hay tàu hải quân Việt Nam
th́ Trung Quốc đă sử sự như cách ông vừa nói v́ sức mạnh hải quân
của Trung Quốc đă khiến họ tự tin hơn khi làm như vậy, tuy nhiên đối
với hải quân Mỹ th́ khác mặc dù chiếc tàu này không trang bị vũ khí
nhưng vẫn là tàu Mỹ.
Hơn nữa họ đang hoạt động tại vùng biển quốc tế nên Trung Quốc không
thể cho là thuộc hải phận của họ được.
Mặc Lâm: Sự cố xảy ra khi tư lệnh hạm đội Thái B́nh Dương của Mỹ là
đô đốc hải quân Robert Willard đang viếng thăm Hà Nội. Theo Giáo sư
th́ có liên quan nào giữa hai vấn đề hay không?
GS Carl Thayer: Tôi không nghĩ có liên quan ǵ giữa hai việc. Mới
đây th́ Ngoại trưởng Hillary Clinton đă công du Trung Quốc và hai
bên hứa hẹn nhiều sự hợp tác quan trọng.
Hơn nữa cũng sắp tới ngày tổng thống Obama và ông Hồ Cẩm Đào gặp gỡ
nhau trong cuộc họp thượng đỉnh th́ Trung Quốc sẽ không muốn có sự
cố ǵ lớn xảy ra trước đó.
Việc làm của hải
quân Trung Quốc có thể giải thích theo như nhiều nước trong khu vực
từng làm là họ chứng tỏ chủ nghĩa bá quyền của ḿnh, tuy nhiên tôi
không nghĩ rằng họ có thể áp dụng chủ trương này đối với Mỹ.
GS Carl Thayer
Tôi nghĩ rằng việc
này chỉ nhằm chứng tỏ sức mạnh của họ đối với các nước trong khu vực
biển Đông mà thôi.
Mặc Lâm: Sau sụ việc này Giáo sư có cho rằng Hoa Kỳ cần phải suy xét
lại một cách chi tiết hơn về chính sách của họ tại khu vực biển Đông
nơi đang có nhiều tranh chấp chủ quyền quốc gia nhưng Trung Quốc đă
chiếm thượng phong bằng sức mạnh quân sự của họ hay không?
GS Carl Thayer: Tôi nghĩ rằng nước Mỹ sẽ vẫn tiếp tục theo đuổi
chính sách của họ như từ trước đến nay và việc tàu hải quân Mỹ di
chuyển trên hải phận quốc tế th́ dĩ nhiên họ vẫn tiếp tục làm như
vậy bất kể tiềm năng quân sự của Trung Quốc ra sao.
Việc làm của hải quân Trung Quốc có thể giải thích theo như nhiều
nước trong khu vực từng làm là họ chứng tỏ chủ nghĩa bá quyền của
ḿnh, tuy nhiên tôi không nghĩ rằng họ có thể áp dụng chủ trương này
đối với Mỹ.
Mặc Lâm: Xin cám ơn giáo sư.
|
|
Dân Tộc Không Của Riêng Ai
Hăy nh́n sơ lược về lịch sử
Việt Nam!
Tộc người Việt cổ được biết
đến đầu tiên và chính thức lập quốc kể từ năm 2879 trước Công nguyên
(TCN). Trải qua biết bao thăng trầm lịch sử, các triều đại nước Việt
phong kiến đă đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc, quyết không khuất
phục ngoại bang. Tên nước ta cũng thay đổi theo từng thời đại. Thời
Hùng Vương đă dựng nên nước Văn Lang (thế kỷ VII TCN) và dân chúng
trong vùng yêu thương đất trời như mạch sống v́ nhờ thiên nhiên mà
họ đă trồng trọt và tạo ra nhiều sản phẩm cho việc sinh nhai. Những
vị vua này đă làm yên ḷng dân bằng tài trí của ḿnh, lo cho đời
sống của người dân, lấy ư thức cộng đồng làm nền tảng tranh đấu và
giữ ǵn làng bản. Sau vua Hùng th́ có Thục Phán An Dương Vương lên
xưng vương. Ông đă dẹp tan quân Tần đông đến mấy chục vạn, để chúng
dở sống dở chết v́ thiếu lương thực và cai quản nước Âu Lạc (275
TCN) được khoảng gần bảy thập niên theo ghi chép của Đại Việt Sử kư
Toàn thư. Ông c̣n cho xây thành Cổ Loa dùng yểm trợ quân sự rồi làm
cho Triệu Đà một phen khiếp vía nhờ uy danh nỏ thần và những mũi tên
được luyện bằng đồng lợi hại. Đến thời nhà Lư, nước ta đă được đổi
tên thành Vạn Xuân (544) do Hoàng đế Lư Nam Đế đặt sau khi lên ngôi
với chí nguyện mong muốn xă tắc lưu truyền ngàn đời. Ông đă oai
phong dẫn binh đánh bọn thứ sử Tiêu Tư hồn phi phách tán đến nỗi
chúng phải quỳ lạy xin tha mạng rồi mang vàng bạc, châu báu cống
nạp.
Tinh thần yêu nước quật cường
và dũng khí chống giặc cứu nước của các vị tiền nhân không chỉ để
ghi danh muôn thuở mà c̣n để cho dân tộc Việt Nam có thể tự hào với
các quốc gia khác. Nói đến lịch sử Việt Nam th́ chúng ta không thể
quên hai vị nữ vương đă từng làm chấn động cả thế gian vào năm Canh
Tư 40. Dù là phận gái thuyền quyên, hai nữ tướng Trưng Trắc và Trưng
Nhị cũng phất cờ khởi binh tại Mê Linh, đánh tan tác quân Tô Định
của nhà Hán. Rồi trăm trận trăm thắng như Đinh Tiên Hoàng đă phá tan
quân của Nam Tấn Vương cùng Thiên Sách, dụ hàng được Đổ Động của
Nguyễn Cảnh Thạc, đặt quốc hiệu là Đại Cổ Việt (968) đóng đô ở Hoa
Lư, th́ đến Lê Đại Hành đă mưu trí giết chết tướng Hầu Nhân Bảo,
diệt quá nửa quân Tống tại trận thuỷ chiến Bạch Đằng và bộ chiến ở
ải Chi Lăng. Sau đó ông lập nghiệp đế vương và mở đầu một kỷ nguyên
Đại Việt (981). Những thời vàng son của nhà Đinh, nhà Lư, nhà Lê,
nhà Trần, nhà Nguyễn măi sáng ngời trong sử sách. Những chiến công
hiển hách của các trang nam tử, nữ anh hùng vẫn trôi theo ḍng lịch
sử hào hùng của nước Việt ta. Từ vị vua thông minh và quả quyết Trần
Nhân Tông đă hai lần đập tan quân Nguyên Mông có ư đồ thống trị Đại
Việt, được toàn dân chúng kính phục cho đến Lê Lợi khởi nghĩa Lam
Sơn đă chiến thắng quân Minh, lấy niên hiệu Lê Thái Tổ sau khi trở
thành vị vua đầu tiên của nhà hậu Lê. Ta c̣n có “anh em Tây Sơn”
Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ (hay c̣n gọi là Bắc B́nh Vương) và Nguyễn Lữ
xuất binh đánh bại cuộc xâm lược của Đại Thanh từ phương Bắc để
giành độc lập cho nước Đại Việt. Lại thêm vua Minh Mạng chính trực
đă nghiêm minh trong phương cách đổi mới đất nước từ nội trị đến
ngoại giao dưới thời nhà Nguyễn. Ông lấy nước Đại Nam (1838) để đặt
cho giang sơn ta từ đó. Những quốc hiệu vẫn được truyền tụng qua
từng vương triều, đế nghiệp trị v́ như áng thiên cổ hùng văn: “Tuy
mạnh yếu từng lúc khác nhau. Song hào kiệt đời nào cũng có.” Thế mà
ngày hôm nay, tên nước Việt Nam sao lại mờ nhạt và nghe thật yếu ớt.
Đất nước Việt Nam tuy không c̣n phải hứng chịu lửa binh đao hay hàng
tấn bom đạn nhưng nay lại gồng gánh kiếp nạn đọa đày, ứa muôn giọt
nước mắt dân tộc và thấm từng ḍng máu thịt non sông.
Hỡi những người Đảng viên c̣n
lương tri,
Các ông đang làm ǵ? Các ông
có thấy ḍng lịch sử Việt Nam đang từ từ ngừng lại? Các ông có thấu
hiểu nguy cơ vong quốc đang đến trong nay mai? Các ông c̣n ngồi trên
ghế trường Đảng học bi bô thuyết Cộng Sản, bồi dưỡng thêm tư tưởng
Hồ Chí Minh để cho ai khi mà chủ nghĩa vô thần và hung bạo ấy đă bị
tẩy chay từ Đông sang Tây. Sao các ông không dành thời gian để quan
tâm hơn đến t́nh h́nh đất nước?
Các ông đă thấy rành rành
trước mắt: đất nước đảo điên trong thế giới kẻ giàu sụ th́ coi trời
bằng vung, người mạt vận th́ đói ră họng. Sao các ông c̣n mù quáng
nài lưng để khiên vơng cho đám dă thú trong Bộ Chính trị Trung ương
Đảng, cho chúng sung sướng hưởng thụ? Đám bưng bô này không có bộ
năo của người, vô đạo nghĩa với đồng bào nên có nói th́ cũng như
“nước đổ đầu vịt”. C̣n các ông biết suy nghĩ th́ xin hăy sớm tỉnh
giấc để cho dân tộc sớm thoát khỏi cảnh lầm than. Các ông không thể
mất tự trọng, bán rẻ lương tâm cho lũ quỷ khát máu ngoại bang chỉ v́
mưu cầu tư lợi. Đừng học theo những tên tội đồ dân tộc như Kiều Công
Tiễn hay Lê Chiêu Thống mà “rước voi về dày mă tổ”.
Việc Trung Cộng đang bành
trướng thế lực quân sự khắp nơi trên địa phận Châu Á là mối lo ngại
của toàn thế giới. Việc Trung Cộng đang thực thi ư đồ thôn tính Việt
Nam là cái tội của các ông đă không làm tṛn phận sự bảo toàn đời
sống của dân. Tôi nói là cái tội bởi các ông đă trăn trở, xem xét,
cân nhắc v́ đại cuộc chung cho Việt Nam (tôi hi vọng các ông đă từng
làm những điều này) nhưng vẫn cứ làm sai mới dẫn đến sự thể ngày hôm
nay. Nếu biết sai mà sửa th́ đó là điều tốt. Nhưng sao các ông lại
bám theo Đảng chỉ để xin được vài chén canh lạt mà cứ chịu nhục húp
ngon lành như thế? Con người sống phải có nghĩa khí và nhân bản, nếu
không cũng chẳng bằng một con thú.
Tàu Cộng đang xâm nhập vào
nước ta dưới h́nh thức hợp tác khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Đảng
ta vẫn nhai đi nhai lại một luận điệu: Ta cần phải hợp tác làm ăn
th́ mới “đẩy mạnh đất nước”, mới đảm bảo t́nh “láng giềng hữu nghị”
lâu dài. Đâu phải nhà cầm quyền Việt Nam không biết mối đe dọa đồng
hóa của bọn Tàu nhưng chúng mặc, chúng kệ bởi bọn Tàu c̣n tiếp khí
oxy nuôi hơi thở của chúng. Đây là sự thật phũ phàng đằng sau cái
chủ trương Bauxite của Đảng và Nhà nước. Các nhà kinh tế và các nhà
khoa học đă phân tích rằng nước ta muốn thu được lợi nhuận từ việc
khai thác mỏ này th́ cần đáp ứng tối thiểu là sáu điều kiện; trong
đó hai yếu tố quan trọng nhất phải có là đầy đủ nguồn điện và nguồn
nước. Tuy nhiên, chúng ta c̣n chưa đủ điện để cung cấp cho những hộ
nghèo ở vùng sâu vùng xa. Hằng đêm họ vẫn phải thắp đèn dầu th́ lấy
điện đâu mà dùng cho “chủ trương lớn” của Đảng. C̣n nguồn nước từ
sông suối lại bị chất bùn đỏ do quá tŕnh luyện nhôm thải ra làm ô
nhiễm cả vùng rừng núi. Đó là chưa kể tập đoàn Than và Khoáng Sản có
thể chịu lỗ đến 120 triệu Mỹ Kim mỗi năm cho việc khai thác bauxite
khi kư hợp đồng với nhà thầu CHALIECO (Trung Quốc) theo bản báo cáo
của VUSTA. Thế mà họ vẫn nhắm mắt triển khai theo kế hoạch th́ không
hiểu họ đang có suy tính mờ ám ǵ. Không ai khỏi tự đặt câu hỏi tại
sao hàng ngàn công nhân Trung Hoa có thể tự do tràn sang Việt Nam,
đem theo máy móc, thiết bị và tất cả mọi vật dụng, ngay cả “cái bàn
toilet”. Mật độ dân số của nước ta đă cao, nay c̣n tăng gấp bội khi
chính sách của Đảng lại đẩy người dân thiểu số đến con đường mất đất
sinh sống. Hàng hóa của Tàu nhập khẩu vào Việt Nam th́ vô kể, bày
bán nơi nơi với giá rẻ làm cho hàng nội địa không thể tiêu thụ. Dân
ta không có hạt cơm bỏ bụng, không mái nhà tranh để ở trong khi thổ
phỉ lân bang th́ ăn thịt ngon, uống rượu say trên đất tổ tiên của
ta. Rồi đây đất nước sẽ luỵ tàn trước khi đón ánh b́nh minh lần
cuối. Các ông có thấy hổ thẹn và đau ḷng chăng? Sao các ông c̣n ngu
ngơ, khiếp nhược làm tay sai cho Trung Cộng mà tàn nhẫn để đồng bào
của các ông chết dần chết ṃn?
Học giả Nguyễn Trung cũng từng
lên tiếng cảnh báo rằng tác hại do khai thác quặng nhôm gây ra không
những ảnh hưởng đến môi sinh, con người mà c̣n cả vấn đề an ninh
quốc gia. Tôi đọc nhiều bài viết nói Tàu Cộng đă gài hàng trăm ngàn
quân lính, quân gián điệp đội lốt công nhân vào Việt Nam để thám
thính địa h́nh Trung phần Tây Nguyên, thiết lập căn cứ quân sự và
chuẩn bị chiến lược biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ như chúng đă làm
đối với dân Tây Tạng. Các ông không biết hay cố ư không biết điều
này? Sự bành trướng của Trung Cộng không chỉ dừng ở vùng Đông Nam Á,
các ông ạ. Chúng c̣n ngang tàng khống chế cả vùng biển Đông và thách
thức những quốc gia phát triển khác như Mỹ, Anh và Nhật. Nếu đất
nước rơi vào tay lũ giặc Tàu th́ các ông ngay cả đến cái khố che
thân cũng chẳng c̣n. Hăy chứng tỏ năng lực của các ông cho quyền lợi
Tổ quốc thay v́ luồn cúi những kẻ hăm tài cấp trên.Tôi tin rằng lời
của tướng Trần Hưng Đạo vẫn c̣n sang sảng bên tai các ông: “Nay các
ngươi ngồi nh́n chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà
không biết thẹn. Làm tướng triều đ́nh đứng hầu quân man mà không
biết tức; nghe nhạc thái thường đăi yến sứ ngụy mà không biết căm.”
Là cái nhục quốc gia khi nuôi
kẻ phản bội. Càng nhục nhă hơn khi chúng ta biết nguy biến của quê
hương mà lại khoanh tay thúc thủ. Các ông đă phục tùng đủ và không
cần phải có nghĩa vụ nào nữa đối với chế độ bán nước hại dân này.
Điều bây giờ tôi mong muốn quí vị có tâm huyết với quê hương hăy
khai trừ Đảng ra khỏi đầu. Đừng bôi nhọ thêm danh dự của các ông.
Đừng để cả một dân tộc lên án các ông mà hăy “đem đại nghĩa thắng
hung tàn, lấy trí nhân thay cường bạo” như lời đại thần Nguyễn Trăi
đă dạy.
Hỡi những chiến sĩ Quân đội
nhân dân Việt Nam,
Các anh đang làm ǵ? Các anh
có phải là những con người chính nghĩa phục vụ cho nhân dân? Nếu
vậy, sao các anh lại cầm súng đối đầu với nguyện vọng của dân? Các
anh thi hành chỉ thị của Đảng mà quên mất cái Đảng vô tri ấy không
phải do người dân trong nước bầu chọn. Có phải các anh đang làm trái
với ư nghĩa tên gọi Quân đội nhân dân – “từ nhân dân mà ra, v́ nhân
dân mà chiến đấu, v́ nhân dân phục vụ”?
Chắc hẳn các anh cũng đă nhận
được rất nhiều bức tâm thư từ những người công dân có ḷng với quê
hương. Trong bức giác thư của Trần Nhu, ông ta viết rằng: “Hỡi các
tướng lănh, hỡi những người binh lính đă chiến đấu chống giặc Tàu
năm 1979, các bạn đă bị phản bội!” Đúng vậy, các anh đă bị phản bội.
Không chỉ riêng những người lính năm xưa mà là tất cả các anh đang
nằm trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân hiện nay đều bị phản bội. Xương
máu của các anh đổ vào những cuộc chiến nhằm bảo vệ bờ cơi đều bị
Đảng ta lăng quên. Những người bạn cùng chinh chiến với các anh đă
sai lầm trong quá khứ, nay các anh không thấu được tâm địa độc tài
của Đảng Cộng Sản th́ chính các anh đang tự biến ḿnh thành những kẻ
phản nghịch của Tổ Quốc. Các anh không thấy sao? Từng tấc đất trên
hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đă bị Đảng hiến dâng cho tụi Tàu
man rợ. Từng dăi vịnh Bắc Bộ, ải Nam Quan, thác Bản Dốc cũng đă bị
ngoại tộc xâu xé có “giấy phép”. Vậy nên các anh không cần tốn sức
lực đứng ngoài hải đảo hay canh gác biên giới nữa nếu như các anh
vẫn c̣n một ḷng trung với Đảng mà bất hiếu với dân. Thay v́ trấn
giữ biên cương th́ các anh hăy chỉa súng nổ vào hơn tám mươi triệu
người dân để Đảng ta vỗ tay khen thưởng. Tôi thiết nghĩ lúc đó chắc
công việc của các anh sẽ nhẹ nhàng hẳn đi, không c̣n phải dầm mưa
dăi nắng nhiều. Nhưng các anh ạ, đêm đêm các anh sẽ trằn trọc cố ru
một giấc ngủ. Những cơn ác mộng sẽ chập chờn bủa lấy bởi chính toà
án lương tâm đang xét xử những hành động vô nhân tính của các anh.
Các anh tuy không có quyền cao chức trọng, không giàu sang phú quư
nhưng các anh c̣n dân tộc. Đó mới chính là bảo vật quư giá nhất mà
các anh cần nâng niu vẹn toàn. Mất non sông, mất đồng bào th́ các
anh bảo vệ cái ǵ đây, hỡi những người v́ lư tưởng tự do cho Tổ
Quốc? Các anh hăy trả lời cho dân nghe.
Cha mẹ, anh chị của các anh
cũng đang nằm trong gọng ḱm của nhà nước CHXHCNVN. Đừng than trách
rằng nếu các anh không tuân theo lời của mười mấy tên trong Bộ chính
trị th́ chúng sẽ làm khó dễ những người thân của các anh. Điều đó
chỉ chứng tỏ các anh hèn yếu và bất tài. Các anh vẫn c̣n nhịn được
sao khi những kẻ lănh đạo trong Đảng th́ có nhà cao cửa rộng, có xe
hơi sang trọng, có tiền gởi vào nhà băng ngoại quốc hàng tháng; c̣n
dân ta chăm chỉ cày sâu cuốc bẫm nhưng vẫn không ngóc đầu lên nổi .
Bọn chúng cướp bóc mồ hôi và nước mắt của người dân mà sung sướng
trên nỗi đau của dân tộc. Tại sao các anh không giải thoát gia đ́nh
các anh khỏi ách thống trị của Đảng cùng với toàn thể đồng bào khỏi
họa mất nước? Các anh đừng theo chân cố Tổng bí thư Trường Chinh đă
đấu tố giết cả cha mẹ ruột để làm vui ḷng kẻ trên. Đó không phải v́
“đại nghĩa quốc gia” mà là “đại nghịch bất đạo”. Bọn chúng không
đứng chung chiến tuyến với các anh để thông cảm với nỗi nhọc nhằn
của các anh ngày đêm ở ngoài khơi xa hay trên rừng núi sâu độc. Bọn
chúng chỉ là những kẻ tiểu nhân “ăn cháo đá bát” nên các anh đừng hi
vọng chúng sẽ tạ ơn những ǵ các anh đă và đang làm. Các anh cầm
súng trên tay, chiến đấu v́ dân tộc, hà cớ ǵ phải sợ một lũ đần độn
kia? Các anh càng phải dũng cảm đương đấu với giặc phương Bắc, làm
tấm gương sáng cho chúng tôi noi theo mà không thẹn ḷng với hồn
thiêng sông núi.
Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà Bắc lỗ lai xâm phạm
Bạch nhận thiên hành phá trúc dư
(“Nam Quốc Sơn Hà” – Lư Thường Kiệt)
Hỡi Giáo hội Phật giáo Việt
Nam Thống nhất, Công Giáo Việt Nam, cùng các đoàn thể tôn giáo khác,
Các chư vị đang ở đâu? Các chư
vị có nghe thấy những Đấng Bề Trên đang khóc? Những giọt nước mắt
đau đớn lăn nhẹ trong tim Người khi nh́n Việt Nam tội nghiệp của
chúng ta đang ch́m trong vô vàn khổ ải.
Tôi không phải là con chiên
ngoan đạo hay tu sĩ hành khất nhưng tôi cũng hiểu rằng Đức Chúa Trời
được sinh ra để giải thoát những khổ đau của loài người và Đức Phật
Thích Ca phổ độ chúng sinh. Người dạy chúng ta biết làm một con
người nhân ái và trí tuệ, lấy ḷng từ bi mà giải hóa hận thù. Nhưng
các vị không thể b́nh thản tụng kinh niệm Phật hay đọc kinh cầu
nguyện Chúa ban phước lành mỗi ngày trong khi cả nước Việt nam đang
bị dày xéo từng ngày. Các vị không thể tịnh tâm nghe tiếng chuông
nhà chùa hay bài Thánh ca nơi giáo đường trong khi ở ngoài kia, toàn
dân tộc Việt Nam đang gào thét những tiếng đau đớn với những giọt
máu và nước mắt nghiệt tử.
Con người ta được sinh ra chỉ
thiết tha có được hạnh phúc và sự tọa lạc trong tâm hồn. Nhưng hôm
nay đây, bộ chính trị Đảng đă không làm tṛn bổn phận lo cho quốc
thái dân an. Ngược lại, họ đă lạm dụng chức quyền trái phép để cướp
nhà cửa, đất đai của dân. Từ vụ lấn chiếm mảnh đất tổ tiên của gia
đ́nh một mục sư ở huyện Phước Long, tỉnh B́nh Phước, từ vụ cưỡng ép
năm gia đ́nh bán ruộng với giá rẻ mạt ở xă Trường Yên, cho đến vụ
tranh chấp địa phận giáo xứ Thái Hà mà chính quyền Hà Nội đă không
ngại ngần cho công an đàn áp các giáo dân triệt để. Những hành động
ngang ngược này của các ban lănh đạo Nhà nước vẫn cứ tái diễn th́
thử hỏi pháp luật để ở đâu, công lư treo ở chỗ nào. Các vị không thể
ngồi chờ bọn đầu trộm đuôi cướp này lẻn vào đền chùa hay nhà thờ mà
cầm theo súng, dùi cui, thuốc xịt hơi cay để tàn phá thờ tự vào một
ngày rất gần. Các vị hăy cùng toàn dân xuống đường.
Hỡi những người Công Giáo,
linh mục Lê Quang Uy – Ḍng Chúa Cứu Thế đă lên tiếng: “Chúng ta
không thể cứ măi ở bên lề cuộc sống quê hương trong sự e ngại, do
dự. Chúng ta không thể cứ măi chờ đợi lẫn nhau mà không ai dám quyết
định một việc ǵ thiết thực và can đảm. Chẳng lẽ chỉ v́ sợ bóng sợ
vía một cái ǵ đấy mà chúng ta lại không sợ điều đáng phải sợ hơn
cả, đó là tiếng lương tâm, tiếng nói của Chúa Thánh Thần.”
Hỡi những vị chư Tăng và Phật
tử, Đại lăo hoà thượng Thích Quảng độ là một chân tu chỉ biết ăn
chay niệm Phật. Thế mà Ngài cũng không thể lắng nỗi ḷng bất b́nh
cho quê hương mà buộc phải kêu gọi một tháng bất tuân dân sự: “Chỉ
c̣n lại tiếng nói của toàn dân mới có cơ cứu văn. Trước là chận đứng
việc lấy Vàng, tức dân tộc, đổi lấy Nhôm ngoại quốc. Sau là bảo vệ
sự Vẹn toàn lănh thổ mà tiền nhân đă đem xương máu gầy dựng… hăy tỏ
thái độ trước nguy cơ hủy hoại mầu xanh Tây nguyên và đời sống của
người Việt cũng như hàng chục dân tộc ít người trong việc khai thác
quặng bô-xít không thông qua nghiên cứu khoa học và kinh tế, mà chỉ
vụ vào sự lệ thuộc Bắc phương…Sống dưới chế độ độc tài, công an trị,
người dân đă mất quyền biểu t́nh công cộng nói lên ngưỡng vọng thiết
tha suốt 54 năm tại miền Bắc và 34 năm qua tại miền Nam, th́ nay hăy
BIỂU T̀NH TẠI GIA.”
Thời buổi nhiễu nhương dưới sự
cai trị của chính quyền Cộng Sản Bắc Việt đă không c̣n cách nào khắc
phục. Phép nước của chế độ Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa đă không hướng
đến quyền lợi của người dân. Chúng ta cần phải nói lên tiếng nói của
dân tộc. Giáo lư trong kinh sách và đạo nghĩa làm người không cho
phép các vị ḥa thượng, tăng ni, các giám mục, giáo dân tỏ thái độ
dửng dưng trước những điều bất công trong ḷng xă hội Việt Nam hiện
nay. Tôi xin được trích lời dạy của Đức Thế Tôn để làm ṿng hào
quang chân lư và ánh sáng Tin Mừng soi rọi lối đi trước mặt: “Như
đàn voi say trận, không kể lằn tên mũi đạn, ta phải can đảm chịu
đựng những điều bất hạnh của đời. V́ một phần lớn chúng ta sống
ngoài khuôn khổ của giáo luật, ta phải có thái độ của đàn voi lâm
trận, mạnh tiến giữa rừng gươm đao, giáo mác, b́nh tĩnh hứng chịu
những nỗi chua cay của đời, và thản nhiên vững bước trên con đường
phạm hạnh.”
Hỡi tất cả lương dân trong
nước,
Các người đang làm ǵ?
Ngoài đồng lúa, những bác nông dân đang nhễ nhại mồ hôi dưới ánh
nắng gắt gao của một buổi trưa đầu hạ. Trong công ty, những nhân
viên đang căng thẳng bên chiếc vi tính dưới dàn máy điều hoà mát
lạnh. Trên khu đất quy hoạch, những chú kỹ sư xây dựng đang ra sức
chỉ đạo các công tŕnh nhà cửa mới trong lớp bụi bay mịt mù. Nơi
trường học, tiếng thầy cô giảng bài cho học sinh cùng tiếng lá xào
xạc bên ô cửa lớp… Những h́nh ảnh quê hương dường như thật thanh
b́nh. Tôi cứ cho rằng mỗi người đều được Đảng và Nhà nước giao phó
một nhiệm vụ và ai cũng cố gắng hoàn thành công việc của ḿnh trong
tâm trạng phấn khởi. Có thật đất nước của chúng ta tốt đẹp như vậy?
Không. Đất nước chúng ta là một địa ngục ác đạo. Và các người đều là
nạn nhân của địa ngục bạo quyền Cộng Sản Bắc Việt.
Hẳn các người không c̣n xa lạ
ǵ với cái tên Hồ Chí Minh. Tùy thuộc vào tŕnh độ tư duy của mỗi
người và tài liệu công khai sự thật về Hồ Chí Minh mà các người đă
may mắn đọc được th́ bây giờ các người sẽ có những cách đánh giá
khác nhau về con người “muôn mặt” này. Nhưng đặt lại bối cảnh thời
chiến ngày xưa th́ không một ai mảy may nghi ngờ đến tấm ḷng ái
quốc của vị “lănh tụ vĩ đại” Hồ Chí Minh. Nào là Bác đă “ra đi t́m
đường cứu nước”, Bác sống “cả đời sống v́ dân tộc”, Bác đă đem chủ
nghĩa ngoại lai tuyệt vời về cho Việt Nam. Nào là xă hội không nên
phân chia giai cấp, mọi người đều có quyền b́nh đẳng, dân chúng sẽ
sống trong “thế giới đại đồng”, v.v… Những điều này nghe như rót mật
vào tai đă làm nhiều người dân chất phác tuyệt đối tin theo. Thế rồi
kết quả của bao lời đường mật ấy như thế nào? Từ đầu thập niên 50,
những thảm kịch Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm đă giết oan
hàng vạn địa chủ, trí thức, văn nghệ sĩ, làm hơn một triệu dân miền
Bắt phải di cư vào miền Nam trong nỗi kinh hoàng. Nạn nhân là các
người. Tiếp theo là cuộc thảm sát Tết Mậu Thân năm 1968 với những hố
chôn tập thể, với những giây phút tê liệt khủng khiếp nhất cho người
dân Huế. Nạn nhân là các người. Sau đó chủ trương đánh tư sản, đưa
toàn bộ đất nước sống trong thời kỳ bao cấp cũng làm cho hàng trăm
ngàn người vô tội bị mất trắng tài sản, không nhà không cửa. Nạn
nhân cũng là các người. Chỉ có Đảng ta là ngư ông thủ lợi, nuốt trọn
những ǵ chúng vơ vét được qua những cuộc tàn sát man rợ. Những linh
hồn oan thiêng chẳng biết dùng bao nhiêu vải tang để phủ cho hết.
Những ḍng máu thấm đỏ vào đất chẳng biết chờ thời gian bao lâu mới
có thể phai mờ. Những giọt nước mắt chua cay chẳng biết ḥa cùng bao
con sông, con suối cho bớt vị mặn đắng. Một bi kịch của loài người!
Chiến tranh th́ phải có đầu
rơi máu chảy, nhưng sự hy sinh phải xứng đáng cho quyền lợi toàn dân
tộc chứ không phải để cho một cá nhân nào. Xin các người đừng măi u
mê trong lời tuyên truyền của Đảng và Nhà nước. Có thể các người
không muốn nhắc đến những ǵ đă xảy ra trong quá khứ nhưng các người
sẽ không bao giờ quên được. Nỗi đau ngày nào các người phải chịu
đựng vẫn chưa thể nguôi ngoai, vẫn măi khắc sâu trong tâm khảm. Cộng
Sản là kẻ thù của nhân loại. Cho đến hôm nay Đảng CSVN vẫn ngựa quen
đường cũ. Chúng gieo rắc tội ác khắp nơi nơi. Từ việc buôn bán phụ
nữ Việt thông qua các đường dây môi giới hôn nhân cho đến t́nh trạng
dân đói nghèo lạc hậu. Các người là nạn nhân. Từ hàng trăm trẻ em
vất vưởng nơi lề đường cho đến nhiều vụ cướp đất của lương dân khắp
nước. Các người là nạn nhân. Từ tín ngưỡng tôn giáo bị cấm đoán cho
đến t́nh trạng thất nghiệp tràn lan. Các người là nạn nhân. Từ sự
bắt bớ các nhà đấu tranh dân chủ cho đến chủ trương biến cả dân tộc
thành những kẻ nô lệ cho thực dân ngoại quốc. Các người cũng là nạn
nhân. Xă hội đă biến con người sống dẫm đạp lên nhau, bất chấp sinh
mạng người khác chỉ v́ đồng tiền. Bác sĩ không c̣n chữa bệnh theo
phương châm “lương y như từ mẫu”. Luật sư không c̣n hành nghề với
tinh thần bào chữa oan ức cho thân chủ. Nhà báo không c̣n viết bài
dựa trên tính chất sự thật của sự việc. Bây giờ các người chỉ thấy
một xă hội tráo trở, gạt gẫm lẫn nhau để đạt mục đích riêng. Nếu
t́nh trạng này cứ tiếp diễn măi th́ đất nước sẽ đi về đâu. Sau này
các người sẽ không c̣n thưởng thức hương vị bánh chưng, bánh dầy vào
những ngày Tết mà thay vào đó là bánh trôi, bánh bao của Trung Hoa.
Tất cả là do trái tim quỷ dạ xoa của Đảng Cộng Sản nặn ra. Chúng ta
không thể chịu đựng hơn. Đồng bào quốc nội hăy v́ tương lai con em
mà đồng ḷng chung sức hạ bệ chính quyền Cộng Sản Việt Nam độc tài
và ngăn chặn tham vọng xâm lấn của Trung Cộng.
Hỡi toàn thể người Việt ly
hương,
Các cô chú, anh chị đang làm
ǵ? Các cô chú c̣n nhớ cái hận mất nước năm 1975? Hay các anh chị
đang sung túc bên kia đại dương mà quên mất hai tiếng dân tộc?
Nhắc đến the Fall of Saigon
th́ chẳng ai ngăn nổi tiếng nấc xót xa. Từng h́nh ảnh cuối cùng tại
miền Nam cứ như cuốn phim quay chậm ngược ḍng thời gian. Từng cảnh
tượng chết chóc như những mũi kim đâm vào trái tim đau buốt. Đâu rồi
thanh b́nh ấm no? Đâu rồi khung trời hoa mộng? Đâu rồi xứ sở ḥa
b́nh? Ôi miền Nam yêu dấu đă v́ ai mà âm u hoang tàn, v́ ai mà gia
cảnh phân ly, v́ ai mà tan nát tuổi xuân. Những con thuyền mong manh
vượt biết bao hải lư để chở thuyền nhân đến miền đất hứa. Những nỗi
uất ức được khâu chặt vào từng tế bào trong cơ thể. Những nỗi khiếp
sợ ăn ṃn cả tinh thần cho ṇi giống. Để rồi hôm nay trên đất khách
quê người tự do, một số người Việt tỵ nạn nh́n về quê hương Việt Nam
bằng con mắt lănh cảm mà chối bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của ḿnh.
Thật đáng buồn khi họ có ư nghĩ là việc quốc nội th́ tự người dân
trong nước phải đứng lên giải quyết. Vậy th́ cội nguồn các người ở
đâu, tổ tiên các người ở chốn nào? Đây là một vấn đề quốc gia hệ
trọng đến sự sinh tồn của cả dân tộc.
Các cô chú đă thấy đồng bào
trong nước phải gánh chịu kiếp cu li. Trong thời thế nguy biến này,
chỉ có t́nh thương đồng loại của những người Việt hải ngoại mới giúp
họ có đủ ư chí kiên cường để chống trả lại sự đàn áp của Cộng Sản.
Chúng ta không thể để bè lũ Cộng Sản Bắc Việt thành công trong việc
chia rẽ sợi dây liên kết nội chiến và ngoại ứng. Tôi biết rất nhiều
cô chú đă và đang tích cực có những kế hoạch giải thể bộ chính trị
Cộng Sản và cứu văn đất nước khỏi cảnh vong quốc. C̣n những anh chị
Việt Kiều nhẹ dạ khác th́ đừng nên nghe lời mĩ miều “khúc ruột ngàn
dặm” của Cộng Sản mà về Việt Nam làm ăn, đốt tiền để tiếp tế máu cho
chúng, đến khi lọt bẫy rồi th́ hối hận cũng không kịp.
Có nhiều lần tôi lang thang
vào cái diễn đàn chính trị trên mạng, nghe các anh ví von Cộng Sản
như loài súc vật vô nhân tính, mất t́nh yêu thương đồng loại. Xin
thưa với quí vị, chúng không phải là khỉ, là chó và cũng không xứng
đáng được so sánh với những loài vật này. Con khỉ tuy chỉ biết bắt
chước nhưng chúng rất thông minh và có t́nh cảm. Một câu chuyện nói
về một thợ săn đă bắn một con vượn cái bị trọng thương. Thế mà vượn
mẹ vẫn ôm chặt đứa con vào ḷng và dùng hết sức b́nh sinh để rống
gọi thảm thiết chờ người cha trở về. Khi con vượn đực quắp được đứa
con mang đi th́ lúc đó con vượn cái mới trút hơi thở cuối cùng rồi
từ từ ngă xuống. C̣n Cộng Sản chỉ biết giết đồng loại. Con chó th́
rất trung thành với chủ nhân. Nếu người chủ gặp chuyện nguy hiểm th́
nó liều thân để cứu. C̣n Cộng Sản th́ mạng ai nấy giữ thật kỹ. Nếu
như Cộng Sản là chó th́ các vị có dám nuôi trong nhà không? Ngay cả
những bà mẹ Việt Nam đă có công nuôi các cán bộ, bộ đội mà cũng bị
chúng cướp nhà không thương tiếc. Đúng là một lũ đủ thứ vô: vô gia
đ́nh, vô Tổ quốc, vô tôn giáo, vô đạo đức, vô tư cách, vô nhân vô
nghĩa, vô phúc vô hậu, vô phương cứu chữa.
Hỡi tuổi trẻ Việt Nam trên
toàn quả địa cầu,
Các bạn trong nước đang nghĩ
ǵ? Các bạn ở hải ngoại đang ước muốn ǵ?
Là rường cột tương lai của
nước nhà, các bạn trong nước cần phải biết bổn phận làm một người
công dân có ích cho xă hội. Chúng ta không sinh ra trong thời loạn
lạc nhưng lại sinh nhầm vào một thế giới không ánh sáng. Những ánh
đèn màu muôn sắc lộng lẫy trên phố thị về đêm chỉ là ảo ảnh của bóng
tối. Những khu giải trí chỉ là tṛ xí gạt con nít, che mắt thiên hạ.
Những căn biệt thự vươn cao lấp kín bầu trời chỉ là mô h́nh tượng
trưng cho chủ nghĩa Cộng Sản – một kẻ cướp. Các bạn hăy tới gần và
nh́n kỹ một chút. Dưới ngọn đèn đường là các cụ già một ḿnh lượm
những cái lon để đổi chén cháo qua ngày. Ngoài cổng khu vui chơi là
những kẻ ăn xin mặc áo quần rách bươm lê lết dọc vỉa hè. Bên cạnh
nhà lầu cao tầng ở thành thị là liêu xiêu nhưng mái nhà tranh vùng
nông thôn. Đó mới là viễn cảnh thật sự của đất nước chúng ta. Vậy
chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Từ tấm ḷng yêu nước là sự khơi nguồn
cho hành động cứu nước. Các bạn cần thoát khỏi sự nhồi sọ của Đảng
ta, đừng ngông nghênh ra vẻ ta đây có tất cả mà hăy dùng cái đầu để
suy nghĩ. Nếu Việt Nam là một phần của Trung Cộng th́ các bạn chẳng
c̣n ǵ hết. Các bạn cần thắp lên ḷng tin và t́nh yêu thương nhân
loại, gạt bỏ tham – sân – si và đừng cưỡng cầu danh vọng cuộc đời.
Các bạn hăy nh́n gương quốc
gia Tây Tạng. Họ đă bị Trung Cộng thống trị qua nhiều thế kỷ. Nhưng
v́ người Tây Tạng biết chống lại những kẻ lợi dụng ḿnh, biết nắm
bắt thời cơ và lại có đầu óc nhanh nhẹn, trung thực nên họ không bao
giờ đầu hàng. Họ hiểu rằng một khi nhẹ dạ tin vào lời nói “cùng nhịp
thở với các chiến sĩ vũ trang, cùng chung số phận với các cán bộ và
nhân dân Tây Tạng” của Hồ Cẩm Đào th́ sẽ không có huyệt chôn thân.
Đó là một bài học cho chúng ta học hỏi. V́ lịch sử hơn bốn ngàn năm
văn hiến, các bạn hăy nối gót các bậc tiền bối để làm rạng danh Tổ
quốc Việt Nam thêm một lần nữa.
Các bạn trẻ tại hải ngoại hăy
cùng sát cánh với thanh niên trong nước để chúng ta có thể giải
thoát dân tộc khỏi ách nô lệ ngoại bang. Các bạn sống trên những
quốc gia tự do th́ các bạn là người hiểu rơ tầm quan trọng phải có
dân chủ và nhân quyền. Tŕnh độ của tôi có thể không bằng các bạn
nhưng đứng vào cương vị người chủ tương lai của đất nước th́ chúng
ta là thành phần chính yếu của nước nhà. V́ thế chúng ta không nên
tách biệt đường lối đấu tranh mà hăy chia sẻ với nhau. Chúng ta có
chung một quê hương, một màu da, một màu tóc.
Hỡi tuổi trẻ Việt Nam! Chúng
ta không thể để yên cho bọn khốn nạn Nguyễn Minh Triết, Nông Đức
Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng… thông đồng với lũ giặc Tàu
bức hại nhân dân. Trách nhiệm của chúng ta là không để lọt một tấc
đất vào tay giặc, không để dân tộc măi điêu linh, không để chết
tương lai tuổi trẻ, và càng không để trở thành đứa con tội đồ của
người Mẹ chúng ta. Đời người có một lần để sống và một lần để chết,
hăy sống cho xứng và hăy chết cho đáng.
Dân tộc Việt Nam không của
riêng ai.
Chúng ta không thể cứ rơi nước
mắt măi. Hỡi toàn thể đồng bào quốc nội và đồng bào hải ngoại, hăy
khóc một lần cuối rồi lau lệ cho khô. Hăy cùng nhau tay trong tay,
vai kề vai nối thành một khối đại đoàn kết dân tộc. Chống giặc ngoại
xâm phương Bắc là trách nhiệm của tất cả người con da vàng máu đỏ
Việt Nam. Các bậc cha ông ngày trước đă có công gầy dựng và ǵn giữ
giang sơn gấm vóc th́ nay chúng ta không thể giương mắt vô hồn nh́n
từng mảnh đất quê hương bị cắt xén rồi dâng cho bọn bành trướng
Trung Cộng một cách vô cớ. Bọn chúng huỷ hoại môi trường sinh sống
của đất nước ta, phong tục tập quán của ḍng giống ta, nhân bản con
người của dân tộc ta th́ chúng ta không thể b́nh chân như vại. Bọn
chúng bóc lột sức lao động, nhập thực phẩm vào đầu độc người dân,
bao thầu các công tŕnh xây dựng trọng điểm bằng quyền lực áp đặt
th́ chúng ta không thể chấp nhận sự có mặt của chúng trên đất Nam
này. Bọn chúng âm mưu đồng hoá chủng tộc, trừ diệt đồng bào tận gốc,
áp dụng chính sách nô lệ chính trị th́ chúng ta không thể im lặng
chịu nhục.
Khi tất cả cùng hướng về quê
hương Việt Nam chính là lúc chúng ta biến niềm tin thành vũ khí lợi
hại nhất. Khi tất cả cùng chung nhịp thở với non sông Việt Nam chính
là lúc chúng ta biến tinh thần đoàn kết thành sức mạnh bất diệt.
Không một mănh lực nào có thể ngăn chặn hùng khí v́ đại nghĩa quốc
gia của chúng ta. Không một thế lực nào có thể làm nhụt chí v́ lư
tưởng trường tồn cho dân tộc. Hăy đồng tâm lật đổ bọn bán nước cầu
vinh Cộng Sản. Hăy chung sức dẹp tan lũ giặc Tàu Cộng đang hoành
hành trên đất nước. Hăy tranh đấu để xây dựng một kỷ nguyên mới cho
nước Việt Nam tươi sáng hơn.
Gươm mài đá, đá núi cũng ṃn
Voi uống nước, nước sông phải cạn.
Đánh một trận, sạch không ḱnh ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.
(Trích “B́nh Ngô Đại Cáo” – Nguyễn Trăi)
Dân tộc là của tất cả người
dân mang ḍng máu Việt Nam.
Trên đây là những lời tâm
huyết của một người trẻ sinh ra trên mảnh đất Việt Nam. Tôi đă nói
những ǵ tôi cần phải nói. Mỗi người chúng ta đă đủ trưởng thành và
đủ trí khôn để suy xét. Các vị có v́ bản sắc văn hóa mà đấu tranh
hay không th́ đó là tuỳ thuộc vào quyết định của các vị. C̣n tôi
cũng như chị Lê Thị Công Nhân đă từng phát biểu: “Tôi sẽ chiến đấu
tới cùng cho dù chỉ c̣n một ḿnh tôi,” sống cho dân tộc và chết v́
dân tộc.
Tôi không là ai nhưng tôi có
thể khẳng định với tất cả quí vị rằng tôi là một đứa con của Mẹ Việt
Nam bất khuất.
Lê Nguyễn Huy Trần
BBC News /
thứ ba, 19 tháng 5, 2009
Trung Quốc đưa tàu lớn tới
Hoàng Sa
Căng thẳng ở Biển Đông gia
tăng sau hAn nộp tuyên bố chủ quyền hôm 13 tháng Năm 2009 .
Trung Quốc đă lần đầu tiên đưa
tàu lớn tới Hoàng Sa, một ngày sau khi Việt Nam phản đối việc Bắc
Kinh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông.
Tân Hoa Xă loan tin tàu Ngư
Chính (số 44183) lớn nhất của tỉnh Quảng Đông lần đầu tiên tuần tra
quần đảo Hoàng Sa đă tới cảng Tam Á ngày 17 tháng 5 sau chuyến hành
tŕnh 360 hải lư.
Chiếc thuyền này cùng với một
thuyền Ngư Chính khác (số 44061) xu ất phát từ thành phố Trạm Giang
hợp thành biên đội sẽ đến hải vực "Tây Sa" vào ngày 19 tháng 5 để
tiến hành hoạt động tuần tra nghề cá và bảo vệ chủ quyền.
Trước đó, theo hãng thông
tấn Đức DPA từ Hà Nội hôm 18/05/09, Việt Nam đă xác nhận chuyện
họ phản đối tuyên bố của Trung Quốc về việc cấm đánh cá ở nhiều vùng
tại Biển Đông từ ngày 16 tháng Năm tới ngày 1 tháng Tám để tránh
đánh cá quá mức.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao
Việt Nam Lê Dũng khẳng định chủ quyền đối với đặc khu kinh tế xung
quanh đảo Hoàng Sa và Trường Sa và coi việc áp đB 7t lệnh cấm của
Trung Quốc là 'xâm phạm lănh thổ Việt Nam'.
Ông Dũng cũng kêu gọi Trung
Quốc giải quyết vấn đề đánh cá và các tranh căi khác theo Công ước
Liên Hiệp Quốc về Luật Biển.
Trung Quốc nói , bất kỳ tàu
đánh cá nào, dù là của Trung Quốc hay của nước ngoài , không tuân
theo lệnh cấm đánh cá cũng sẽ bị trừng phạt .
' Vi phạm ' .
=2 0
DPA cũng trích lời Chủ tịch Hiệp hội Hải sản Việt Nam Nguyễn Việt
Thắng nói rằng việc cấm đánh cá của Trung Quốc sẽ gây thiệt hại kinh
tế đáng kể cho Việt Nam.
Ngay cả khi các tàu đánh cá Việt Nam không hoạt động trong các vùng
biển ( bị cấm ) này , Trung Quốc vẫn bắt họ và đ̣i tiền phạt.
Nguyễn Việt Thắng, Chủ tịch Hiệp hội Hải sản .
Ông nói tàu Trung Quốc thường
xuyên bắt tàu Việt Nam.
'' Ngay cả khi các tàu đánh cá
Việt Nam không hoạt động trong các vùng biển (bị cấm) này, Trung
Quốc vẫn bắt họ và đ̣i tiền phạt.''
Trong khi đó theo Tân Hoa Xã,
chỉ huy phụ trách tàu Ngư Chính Chu Thế Hùng cho biết tàu Ngư Chính
lớn nhất Quảng Đông thuộc về tổng đội Chu Hải sẽ tuần tra quần đảo
"Tây Sa" trong ṿng nửa tháng.
Đây cũng là lần đầu tiên chi
đội Chu Hải thuộc Ngư Chính Quảng Đông tham gia t chức tuần tra với
khu cục "Nam Hải" làm nhiệm vụ tại quần đảo "Tây Sa", và cũng là lần
đầu tiên làm nhiệm vụ viễn dương ở khu vực xa nhất.
Ông Chu Thế Hải đă nói với Tân
Hoa Xă rằng tàu Ngư Chính 44183 là tàu có trọng tải lớn nhất của
tỉnh Quảng Đông, sức bạt nước 500 tấn và di chuyển với vận tốc rất
nhanh.
Hệ thống thiết bị thông tin
của Ngư Chính 44183 được cho là tiên tiến so với các tàu khác, có
pḥng thí nghiệm và các thiết bị đo đạc chụp h́nh dưới đáy biển.
Hăng DPA n ói căng thẳng về
chủ quyền Biển Đông đă tăng lên sau hạn chót ngày 13 tháng Năm để
các nước tŕnh đ̣i hỏi chủ quyền cho Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật
Biển.
Bắc Kinh đă bác bỏ đ̣i hỏi chủ
quyền của Việt Nam, Malaysia và một số nước khác và nói các đ̣i hỏi
này vi phạm tuyên bố chủ quyền của chính Trung Quốc ở biển 'Nam
Trung Hoa'.
Trong một bài trên báo
Singapore, tờ Strait Times 18/05, học giả Michael Richardson nói
trên thực tế Trung Quốc đang đòi làm chủ "80 phần trăm vùng
biển Đông Nam Á", không chỉ gồm tất cả các đảo và quần
đảo mà còn đến sát cả bờ biẢn bang Sarawak của Malaysia và
đảo Natula của Indonesia.
Ngần Ấy Cũng Đủ Biết Bạn Tàu
Của Ḿnh Roài
CHUYỆN CỦA GẦN 40 NĂM TRƯỚC... May 17, 2009
Nông Dân Gió Lào
Đừng nghe những ǵ bạn Tàu nói, hăy nh́n những ǵ bạn Tàu làm, dù là
bauxit Tây Nguyên hay website của Bộ Công Thương-hăy nh́n và nhớ lấy
!
theo Hồi Kư Trần Quỳnh.
(Ông TRẦN QUỲNH - phó Thủ tướng - uỷ viên trung ương Đảng - chánh
văn pḥng trung ương Đảng -phó giám đốc trường Đảng Nguyễn Ái Quốc)
……
Đầu năm 1973, Bộ chính trị quyết định cử một đoàn do thủ tướng Phạm
Văn Đồng cầm đầu đi cám ơn các nước XHCN và một số nước bè bạn khác
đă giúp đỡ và ủng hộ chúng ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ngoài
Phạm Văn Đồng, c̣n có Nguyễn Duy Trinh, Hoàng Văn Lợi thứ trưởng
Ngoại giao và tôi, cùng đoàn chuyên viên. Cám ơn Liên Xô và Trung
Quốc th́ đă có đoàn Lê Duẩn.
……
Mấy hôm sau, chuyên cơ Trung Quốc sang Hà Nội để chở đoàn đi. Chúng
tôi lên máy bay, trước mặt mỗi người ở trên bàn (v́ là chuyên cơ nên
ngồi bốn người một bàn) có để sẵn một tờ “Nhân Dân nhật báo” và một
tờ “Trung Quốc đang xây dựng” bằng tiếng Pháp. Tờ “Nhân Dân nhật
báo” là số đặc biệt 8 trang trong đó 4 trang giữa dành toàn bộ đăng
bài trường ca về Hoàng Sa. Như vậy là đă tính toán để tờ báo được
soạn và in để có mặt tại Hà Nội khớp với ngày hẹn đưa đoàn chúng
tôi. C̣n tờ “Trung Quốc đang xây dựng” th́ b́a vẽ bản đồ của Trung
Quốc theo đó th́ toàn bộ biển Đông và Nam biển Đông cho đến Malaixia
và Indonexia là lănh thổ và lănh hải của Trung Quốc. Từ Đà Nẵng trở
vào, Việt Nam không có biển, lănh hải của Trung Quốc vào tận bờ biển
nước ta. Nguyễn Duy Trinh bảo tôi: Tú tài (nói đùa theo tiếng Trung
Quốc là nhà viết văn) hăy đọc và dịch cho mọi người nghe với. Tôi
đọc tờ “Nhân Dân nhật báo” thấy trang đầu có bài gần như xă luận
tường thuật cuộc luyện tập của quân đội tại Hoàng Sa với lời thề bảo
vệ Hoàng Sa chống mọi âm mưu xâm lược, đồng thời chuẩn bị tinh thần
để giải phóng Trường Sa. C̣n bốn trang giữa của báo là bài trường ca
về Hoàng Sa, đại ư nói Hoàng Sa và Trường Sa là lănh thổ của Trung
Quốc. Từ đời Tần Thủy Hoàng người Trung Quốc đă có mặt ở đó. Quân
thù cậy thế mạnh hùng hùng hổ hổ chiếm Hoàng Sa và Trường Sa. Nhưng
quân đội anh hùng của Trung Quốc đă lấy lại được Hoàng Sa đưa về
trong ḷng Tổ Quốc. C̣n Trường Sa sẽ được giải phóng một ngày nào
đó.
……….
Theo thông báo của phía Trung Quốc, tối hôm chúng tôi đến, Chu Ấn
Lai sẽ đến gặp và ăn cơm với đoàn vào lúc 19 giờ. Nhưng đến 19 giờ,
Trương Đức phiên dịch của Bộ chính trị Trung Quốc đến thông báo cho
chúng tôi là cuộc tiếp của Chu Ấn Lai lùi lại 1 giờ để chúng tôi có
th́ giờ xem buổi truyền h́nh đặc biệt của đài Bắc Kinh. 19 giờ chúng
tôi mở đài ra xem th́ chương tŕnh đặc biệt tối đó là một cô gái mặc
quân phục ngâm bài thơ về Hoàng Sa đă đăng báo khi chúng tôi đi.
Thật là trắng trợn hết chỗ nói.
...
NGẦN ẤY CŨNG ĐỦ BIẾT BẠN TÀU CỦA M̀NH ROÀI
16 tháng 05, 2009, vào lúc 9:39 am
Sunday May 17, 2009 - 06:40am (ICT)
Căng thẳng tại
biển Đông, Hoa Kỳ điều động phi cơ tàng h́nh đến Nhật và Guam
HICKAM AIR FORCE BASE, Hawaii
12-5 (NV)- Hoa Kỳ điều động hai phi đội máy bay tàng h́nh (stealth
fighters) thuộc loại tối tân nhất thế giới đến khu vực Thái B́nh
Dương vào lúc đang có những căng thẳng ở biển Đông.
Theo nguồn tin quân sự Hoa Kỳ, Bộ Tư Lệnh Không Quân dự trù điều
động hai phi đội F-22A Raptors đến khu vực nói trên kể từ Tháng Năm
và dự trù lưu lại đây khoảng bốn tháng như một sự biểu dương lực
lượng.
Nguồn tin nói rằng 12 chiếc F-22A Raptors được điều
động tới căn cứ không quân Kadena ở Nhật Bản lấy từ phi đoàn tác
chiến 94 ở căn cứ không quân Langley, tiểu bang Virginia. C̣n 12
chiếc khác được điều động đến căn cứ không quân Andersen trên đảo
Guam từ phi đoàn 525 đóng ở căn cứ không quân Elmendorf, tiểu bang
Alaska.
Hơn 500 sĩ quan và quân nhân mọi ngành liên quan tới nhiệm vụ của
hai phi đội này đă được điều động theo.
Hồi giữa Tháng Ba, một phi đội F-22A Raptors cũng đă từng được điều
động tới đảo Guam trong một thời gian ngắn khi xảy ra biến cố tàu
khảo cứu đại dương của Hoa Kỳ bị một số tàu Trung quốc khiêu khích
phía nam đảo Hải Nam trên hải phận quốc tế.
Nay trước t́nh h́nh càng ngày càng có dấu hiệu khiêu khích và đe doạ
nghiêm trọng hơn từ phía Trung quốc, việc điều động thêm lực lượng
không quân tối tân nhất bên cạnh việc điều chuyển thêm 7 tàu ngầm
nguyên tử tới khu vực Thái B́nh Dương, cho thấy Hoa Kỳ quan tâm hơn
tới t́nh h́nh an ninh trong vùng.
F-22A Raptors là loại chiến đấu cơ tối tân nhất của Hoa Kỳ với sự
phối hợp của các phát minh mới nhất về điện tử và kỹ thuật vượt qua
màn radar không bị phát hiện để tấn công chính xác các mục tiêu.
Với hệ thống tiếp nhiên liệu trên không, các chiến đấu cơ này có thể
thi hành nhiệm vụ ở bất cứ đâu, lúc nào và vào thời tiết nào.
Việc đưa F-22A Raptor đến Nhật và Guam, lời nhắn chính xác ở đây chỉ
có thể nhắm đến người Trung quốc.
Trước đây, Do Thái và Úc đă đề nghị mua loại chiến đấu cơ tàng h́nh
này nhưng đă bị từ chối.

Chiến đấu cơ tàng h́nh mới
nhất của Hoa Kỳ F-22A Raptor được điều động tới Nhật và Guam.
Ngăn chặn
Trung Quốc, Mỹ chuyển 2/3 số tầu ngầm đến khu vực Thái B́nh Dương
HAWAII 12-5 (NV) - Dồn dập một
số biến cố trên biển Đông từ đầu năm đến nay, sự tranh chấp chủ
quyền các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và sự gia tăng quân sự
nhanh chóng của Trung quốc đă thúc đẩy Hoa Kỳ chuyển một loạt tàu
ngầm tấn công tối tân nhất từ Đại Tây Dương sang Thái B́nh Dương.

Tầu ngầm nguyên tử USS
Jacksonville đến Pearl Harbor ngày 3/5/2009. (H́nh Hawaii Adv).
Ngày 3/5/2009 tàu ngầm nguyên
tử USS Jacksonville cặp bến quân cảng Pearl Harbor và tới mùa thu
này một số tàu ngầm nguyên tử tối tân hơn, thuộc thế hệ
Virginia-Class như USS Hawaii và USS Texas cũng sẽ tới đó.

Thế hệ tàu ngầm nguyên tử
Virginia-Class gồm tàu ngầm mang tên USS Hawaii thuyên chuyển từ hạm
đội Đại Tây Dương sang hạm đội Thái B́nh Dương từ mùa thu 2009.
(H́nh quân sự hải quân HK).
Thời chiến tranh lạnh, tỉ lệ
tàu ngầm Hoa Kỳ hoạt động ở Đại Tây Dương chiếm 60% và Thái B́nh
Dương chiếm 40%. Nay tỉ lệ này đảo ngược lại.
Tin tức quân sự cho hay cho
đến cuối năm nay 31 tàu ngầm loại tấn công nhanh (fast attack subs)
sẽ hoạt động tại Thái B́nh Dương và chỉ c̣n 22 chiếc hoạt động ở Đại
Tây Dương. Trong số này, 18 chiếc đóng tại Pearl Harbor, 3 chiếc tại
đảo Guam, 6 chiếc ở California, cho thấy sự thay đổi cách đánh giá
t́nh h́nh quân sự dài hạn của Hoa Kỳ đối với sự gia tăng sự đe doạ
của Trung quốc mỗi ngày một lộ rơ hơn với khu vực Thái B́nh Dương
nói chung và khu vực biển Đông nói riêng.
Trung quốc đă cản trở các tàu
khảo cứu đại dương của Hoa Kỳ hoạt động ở phía nam đảo Hải Nam và
Hoàng Hải mấy tháng qua. Họ cũng xây dựng một hải cảng tối tân cho
tàu ngầm ngay tại đảo Hải Nam, đe doạ trực tiếp đến Việt Nam và toàn
thể hải tŕnh biển đông từ Ấn Độ Dương lên mặt Bắc Thái B́nh Dương.
Theo các nhà phân tích quân
sự, đây là lư do chính thúc giục nhà cầm quyền Hà Nội mua 6 tàu ngầm
chạy dầu thế hệ Kilo-Class của Nga với giá khoảng $1.8 tỉ USD, trong
khi nước Úc cũng trang bị thêm 12 tàu ngầm tối tân.
Hiện Trung quốc đang có 8 tàu
ngầm thế hệ kilo-class.
Giới phân tích quân sự nhận
định chung là hành động của Việt Nam, Úc và Hoa Kỳ chỉ là phản ứng
tự nhiên trước thái độ hung hăng và bành trướng của Bắc Kinh.
Ngày 6 và 7/5/2009 nhà cầm
quyền CSVN nộp hồ sơ đăng kư thềm lục địa mở rộng tại Uỷ Ban Thềm
Lục Địa LHQ (UNCLOS) căn cứ theo công ước quốc tế về luật biển. Một
hồ sơ đăng kư chung với Mă Lai về biển Đông phía nam mà hai nước có
thềm lục địa mở rộng trùng lặp và cùng nh́n nhận có tranh chấp. Một
hồ sơ đăng kư thềm lục địa mở rộng mặt biển Đông phía bắc liên quan
đến Trung quốc. Tuy nhiên, hồ sơ đăng kư này lại nói không có tranh
chấp khiến người ta sợ rằng Bộ Chính Trị CSVN đi đêm với Bắc Kinh để
c̣n chỗ dựa mà bám víu lấy quyền lực th́ quốc gia dân tộc sẽ hoặc bị
thiệt tḥi hoặc bị bán đứng.
Các định chế LHQ không tài
phán nếu không có sự tranh chấp được các bên thừa nhận. Đây cũng là
lư do tại sao người ta thấy Bắc Kinh chỉ phản đối hồ sơ đăng kư
chung giữa Việt Nam và Mă Lai về thềm lục địa mở rộng phiá nam của
Việt Nam mà không nói ǵ đối với hồ sơ đăng kư riêng đối với thềm
lục địa mở rộng phía Bắc.
“Tôi nghĩ rằng Thái B́nh Dương
vô cùng quan trọng để chúng ta có nhiều tàu ngầm hiện diện”. Hạm
trưởng tàu ngầm USS Jacksonville, Tyler Meador, nói với báo chí ở
Hawaii.
Tàu ngầm nguyên tử tấn công
nhanh USS Jacksonville cũng như những tàu ngầm tối tân khác được
trang bị thuỷ lôi và hoả tiễn tầm xa Tomahawk. Nó đóng nhiều vai tṛ
khác nhau từ tấn công, tàu chiến, tàu ngầm, tấn công các vị trí trên
đất liền, gián điệp và cả hộ tống hạm đội.
Với khả năng tiến sát bờ, nó
cũng được thiết trí một khoang riêng để đưa một toán biệt hải 9
người vào hoạt động trên bờ hay một nhiệm vụ đặc biệt nào đó ngoài
biển.
“Chúng tôi có nhu cầu rất lớn
trong Hải quân. Điểm then chốt là có tàu ngầm sẵn sàng tới một địa
điểm đúng lúc. Đây lư do tại sao chúng tôi được điều chuyển tới.”
Ông Meador nói.
Ông c̣n nói thêm rằng “Chúng
tôi không ngồi chơi ở cảng này lâu đâu”.
Gần đây, Trung quốc tổ chức kỷ
niệm 60 năm thành lập quân chủng hải quân, tổ chức diễn hành hơn 60
chiếc tàu từ tàu ngầm nguyên tử đến tàu chiến cỡ lớn, trang bị hoả
tiễn. Một hàng không mẫu hạm đang được đóng dở dang sẽ xuất hiện
trên biển Thái B́nh Dương và biển Đông một ngày không xa càng hiện
rơ sự đe doạ đối với các nước nhỏ trong vùng, gồm cả Việt Nam.
Hồi tháng trước, Tư lệnh hạm
đội Hoa Kỳ tại Thái B́nh Dương đến thăm Việt Nam. Gần đây, ngày
22/4/2009 Hoa Kỳ mời một số sĩ quan CSVN thăm viếng hàng không mẫu
hạm nguyên tử John Stennis đậu phía nam đảo Côn Sơn. Các chỉ dấu này
bắn tiếng cho Bắc Kinh biết lời đ̣i hỏi ba phần tư biển Đông là của
Trung quốc không thể chấp nhận được. Hoa Kỳ muốn thấy Trung quốc
tuân thủ các điều ước quốc tế về luật biển.
Lawrence Korb, nguyên phụ tá
Bộ trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ nay là một chuyên viên phân tích tại
“Trung Tâm Nghiên Cứu V́ Sự Tiến bộ Hoa Kỳ” nói rằng Trung Quốc đang
trở thành một cường quốc hải quân. Nếu nh́n vào Đại Tây Dương, người
ta không nh́n thấy có vấn đề ǵ sắp xảy ra.
Đổi lại, với sự xây dựng không
ngừng nghỉ và với một tốc độ nhanh chóng, hải quân Trung quốc đang
vượt xa khả năng bảo vệ bờ biển của họ.
Theo tài liệu của Hải quân Hoa
Kỳ, hiện có khoảng 180 tàu ngầm đủ loại của các nước hoạt động trên
Thái B́nh Dương, gồm cả tàu ngầm của Trung quốc và Bắc Hàn. Đây là
sự đe doạ với các hải lộ quốc tế quan trọng cũng như những căn cứ
chiến lược của khu vực.
Tàu ngầm nguyên tử tấn công
nhanh USS Jacksonville dài 360 feet, có một ḷ điện nguyên tử, trọng
tải 6,900 tấn và có thuỷ thủ đoàn 140 người.
Tàu ngầm nguyên tử tấn công
nhanh USS Hawaii và USS Texas tối tân hơn USS Jacksonville, dài 377
feet, trọng tải 7,800 tấn có thuỷ thủ đoàn 132 người. Tàu loại này
trang bị 12 ống phóng hoả tiễn tầm xa Tomahawk và 4 ống phóng thuỷ
lôi.
Ngày 8/4/2009, khi tiếp thứ
trưởng Quốc Pḥng CSVN Nguyễn Văn Được ở Bắc Kinh, Lương Quang Liệt,
Bộ trưởng Quốc pḥng Trung quốc cam kết tăng cường mối quan hệ hợp
tác quân sự giữa hai nước. Nhưng chỉ ít ngày sau, Bắc Kinh loan báo
gửi thêm ba tàu chiến đến vùng quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà họ
gọi là “tuần tra ngư trường” trong khi phía Việt Nam nhiều lần xác
định Trường Sa và Hoàng Sa là của Việt Nam với đầy đủ căn bản pháp
lư và lịch sử.
Hành động của Trung quốc diễn
ra trước hạn chót mà các nứơc nộp hồ sơ đăng kư thềm lục địa mở rộng
hiển nhiên là một sự đe doạ và phụ hoạ cho lời tuyên bố chủ quyền
đối với ba phần tư biển Đông.
Hồ Diệu Bang, Thiên An Môn
và Việt Nam
Trần B́nh Nam
Viết cho BBCVietnamese. com từ Hoa Kỳ

Ngày Hồ Diệu Bang
qua đời góp phần gián tiếp dẫn đến biến cố Thiên An Môn
Ngày 15/4/2009 đánh
dấu đúng 20 năm ngày ông Hồ Diệu Bang, một lănh tụ cộng sA 3n Trung
Quốc qua đời (15/4/1989). Sự qua đời của ông đă tạo nên biến cố
Thiên An Môn.
Dù không làm chế độ
cộng sản tại Trung Quốc bị đổ, biến cố Thiên An Môn đă biến đổi bộ
mặt của Trung Quốc. Đặng Tiểu B́nh sau khi ra lệnh đàn áp cuộc biểu
t́nh Thiên An Môn hiểu rằng tinh thần dân chủ đă bén rễ trong giới
sinh viên và những thành phần tiến bộ nên ông đă đẩy mạnh chương
tŕnh canh tân kinh tế và cởi mở chính trị trong ṿng kiểm soát của
đảng mà ông đă chủ xướng từ trước biến cố Thiên An Môn.
Ông Hồ Diệu Bang
xuất thân từ một gia đ́nh nông dân tE1i tỉnh Hồ Nam. Ông sinh ngày
20/11/1915 vào lúc Trung Quốc bước vào thời đại cách mạng dân chủ
sau khi Thanh triều bị lật đổ. Ông theo phong trào cộng sản dưới sự
lănh đạo của Mao Trạch Đông và suưt chết trong cuộc trường chinh
1934-1935 khi đoàn quân đang tan tác của Mao trốn chạy sự săn đuổi
của quân đội Tưởng Giới Thạch từ miền nam Trung Quốc lên Diên An.
Vốn là một người chủ
trương kinh tế thị trường và phóng khoáng chính trị, ông Hồ Diệu
Bang lănh đạo Đoàn Thanh Niên Cộng Sản từ 1952 đến 1967, và sau khi
Đặng Tiểu B́nh củng cố được thế lực năm 1981 Đặng đă chọn Hồ Diệu
Bang làm Tổng bí thư đảng cộng sản Trung Quốc. Ở chức vụ này, và với
sB 1 ủng hộ ngầm của Đặng Tiểu B́nh, ông Hồ Diệu Bang đă thực hiện
nhiều cuộc cải tổ quan trọng như nới lỏng tự do ngôn luận và nhờ đó
ông rất được ḷng giới trẻ nhất là thành phần sinh viên.
Cuộc cải tổ của Đặng
Tiểu B́nh và Hồ Diệu Bang đă mang lại một không khí phấn khởi theo
hướng dân chủ hóa cho Trung Quốc, và vào cuối năm 1986 sinh viên
trên toàn quốc đă có thể tổ chức những cuộc biểu t́nh nho nhỏ và ôn
ḥa để bày tỏ ư kiến về các vấn đề quốc gia nhất là vấn đề dân chủ
hóa và cải thiện đời sống kinh tế
Tuy nhiên sau cuộc
biểu t́ nh lớn của sinh viên tại Thượng Hải vào tháng 12/1986, Đặng
Tiểu B́nh và các thành phần thận trọng trong Bộ chính trị lo ngại và
đă áp lực Hồ Diệu Bang từ chức ngày 16/1/1987.
Đặng thay thế Hồ
Diệu Bang bằng một nhân vật cởi mở khác là Triệu Tử Dương để duy tŕ
hướng cải tổ trong chừng mực, đồng thời cân bằng nội bộ với một ủy
viên chủ trương cứng rắn là thủ tướng Lư Bằng. Sau cuộc chỉnh đốn
nội bộ để ḱm hăm bớt phong trào đ̣i dân chủ này Hồ Diệu Bang tuy
không c̣n quyền lực đă trở thành một biểu tượng của phong trào đ̣i
dân chủ tại Trung quốc .

Xe tăng vào Quảng
trường Thiên An Môn ngày 3-4 tháng Sáu 1989 để đàn áp
Ngày 15/4/1989 Hồ
Diệu Bang đột ngột qua đời. Tại Bắc Kinh, Thượng Hải và vài thành
phố lớn khác sinh viên và dân chúng xuống đường bày tỏ ḷng thương
tiếc.Trước áp lực của quần chúng đảng cộng sản Trung Quốc cho cử
hành quốc táng.
Vào ngày tang lễ
(22/4) hơn 100.000 sinh viên tập trung tB Ai quảng trường Thiên An
Môn và sau đó hằng ngày tổ chức các cuộc tuyệt thực và biều t́nh đ̣i
cải cách dân chủ.
Sau hơn một tháng do
dự, thăm ḍ ư kiến các tướng lănh, và nhất là sau khi sinh viên biểu
t́nh đập các b́nh cắm hoa nhỏ (Tiểu B́nh tên của Đặng Tiểu B́nh có
nghĩa là b́nh cắm hoa nhỏ) Đặng Tiểu B́nh hiểu rằng phong trào sinh
viên không những đ̣i dân chủ mà họ c̣n có ư định tiêu diệt cá nhân
ông, ông quyết định ra tay.
Binh sĩ được điều
động từ miền Bắc xa xôi về đă nổ súng trực xạ vào đám sinh viên ngày
3 & 4 tháng 6, giết chết hằng trăm người20trước sự chứng kiến kinh
hoàng của toàn thế giới. Sau cuộc đàn áp này quyền hành của Đặng
Tiểu B́nh được củng cố hơn. Ông cách chức Triệu Tử Dương và đưa
Giang Trạch Dân lên thay.
Đánh giá lại ?
Cho đến lúc này đă
có nhiều nỗ lực tại Trung Quốc để đánh giá lại hành động của đảng
cộng sản trong vụ Thiên An Môn, đồng thời văn hồi danh dự cho Hồ
Diệu Bang như một nhà cải cách.
=2 0
Về vấn đề đánh giá vụ Thiên An Môn, sẽ không có việc nhận sai lầm
trong quyết định đàn áp
như nhiều nhà quan
sát chờ đợi.
Trần B́nh Nam
Năm 2005 chính quyền
đă chuẩn bị cho phổ biến tiểu sử của Hồ Diệu Bang và làm lễ truy
điệu ông nhân dịp sinh nhật thứ 90 của ông tại tỉnh Hồ Nam. Điều này
không có ǵ ngạc nhiên v́ đương kim Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào vốn là
người cùng xuất thân từ Đoàn Thanh niên cộn g sản và Hồ Diệu Bang là
người đă đề cử Hồ Cẩm Đào vào Trung ương đảng.
Nhưng việc này vẫn
bị xếp lại ngoại trừ một buổi lễ nhỏ được cử hành vào ngày
18/11/2005 tại Bắc Kinh và được báo chí đăng tải. Đó là lần đầu tiên
kể từ ngày Hồ Diệu Bang qua đời tên ông được chính thức xuất hiện
trên báo chí do đảng kiểm soát.
Về vấn đề đánh giá
vụ Thiên An Môn, sẽ không có việc nhận sai lầm trong quyết định đàn
áp như nhiều nhà quan sát t́nh h́nh Trung Quốc chờ đợi.
=2 0
Có nhiều ư kiến khác biệt về vụ Thiên An Môn. Một ư kiến cho rằng
lănh đạo Trung Quốc đă chờ đợi 40 ngày trước khi dùng bạo lực (tính
từ 22/4/1989 ngày cử hành tang lễ Hồ Diệu Bang cho đến ngày nổ súng
3/6/1989) cho nên họ không dễ dàng nhận đó là sai lầm.
Đánh giá lại có thể
là giải thích hành động của họ sao cho hợp lư và hợp với tinh thần
phóng khoáng trong nước để huy động nội lực quốc dân cho chương
tŕnh quan trọng trước mắt là vươn lên như một cường quốc kinh tế và
quân sự trên thế giới.
Một cách thực tế,
nếu cuộc vận động Thiên An Môn th nh công, Trung Quốc có thể rơi vào
nội loạn như nạn sứ quân sau cuộc cách mạng của Tôn Dật Tiên năm
1910 hay phân chia đất nước và bạo loạn chủng tộc tại Nam Tư sau khi
chế độ cộng sản dưới sự lănh đạo của Tito sụp đổ. Và người ta không
thể kết luận là một Trung Quốc xâu xé nhau sẽ có bao nhiêu triệu
người sẽ bỏ ḿnh và thế giới sẽ chịu những hậu quả nào.
Phản ứng Việt Nam
Việt Nam đă phản ứng
như thế nào trước biến chuyển Đông Âu và phong trào Thiên An Môn?
Tại đại hội VI năm 1986, đảng cộng sản Việt Nam phải t́m một lối
thoát để sống c̣n. Nguyễn Văn Linh, một nhân vật có thành tích cởi
mở tại thành phố Hồ Chí Minh đắc cử Tổng bí thư. Nguyễn Văn Linh
chọn đường lối đổi mới kinh tế và cởi mở chính trị theo mô thức của
cuộc cải cách chính trị (glasnost) và cải tổ hành chánh
(perestroika) của Gorbachev tại Liên bang Xô viết.
Kết quả, cải tổ kinh
tế đă giúp Việt Nam tránh được nạn đói, nhưng cởi mở chính trị chính
yếu là "cởi trói văn nghệ" đă tạo ra một không khí tự do ngôn luận
trong giới nghệ sĩ và nhà văn đă làm cho những thành phần bảo thủ
trong đảng lo sợ nên chỉ trong=2 0ṿng 2 năm nhóm này buộc Nguyễn
Văn Linh phải thắt lại.
Trong không khí của
vụ Thiên An Môn đảng cộng sản Việt Nam phải chọn một trong hai con
đường: Cải tổ chính trị theo hướng Liên bang Xô viết, hay cải tổ
kinh tế và siết chặt chính trị trong tay đảng như mẫu của Trung
Quốc.

Biến cố Thiên An Môn
và Đông Âu dập tắt mầm mống đa nguyên ở Việt Nam
Đảng cộng sản Việt
Nam đă chọn con đường ngả theo Trung Quốc mà họ cho là con đường an
toàn nhất. Và trong Bộ chính trị không có một ai có một cái nh́n đủ
xa để nhân cơ hội này t́m một con đường thoát lâu dài cho dân tộc.
Người duy nhất trong
Bộ chính trị chủ trương cải tổ chính trị là ông Trần Xuân Bách nhân
ông được Bộ chính trị cử làm công tác nghiên cứu nguyên nhân và hậu
quả của cuộc sụp đổ tại Đông Âu. Do sự nghiên cứu này ông Bách đă
công khai chủ xướng đường lối cải tổ chính trị, chính20yếu là thiết
lập một chế độ đa đảng.
Nhưng tiếng nói của
ông chỉ là tiếng nói đơn độc và ông đă bị đa số gạt ra khỏi Bộ chính
trị vào tháng 3/1990 trước khi nhiệm kỳ chấm dứt. Gạt bỏ ông Trần
Xuân Bách, đảng cộng sản Việt Nam đă bỏ qua một cơ hội dân chủ hóa
đất nước.
Nhưng lịch sử sẽ
nghiêm khắ= c phán xét đảng cộng sản Việt Nam về quyết định này.
Trung Quốc và Việt
Nam có nhiều khác biệt căn bản. Trung Quốc là một nước lớn, Việt Nam
là một nước nhE1. Miền Nam Việt Nam từng được hưởng một chế độ dân
chủ nên một chuyển biến từ một chính thể độc tài sang một chính
quyền dân chủ nếu có vài xáo trộn lúc đầu cũng sẽ được ổn định trong
một thời gian ngắn, một việc không thể xẩy ra tại Trung Quốc là một
nước rộng gấp 29 lần Việt Nam, dân số gần một tỉ người và chưa hề
biết bộ mặt dân chủ ngang dọc như thế nào.
Nếu nh́n vào một
khía cạnh khác, Hoa Kỳ do hội chứng Việt Nam làm tê liệt cũng đă bỏ
qua một cơ hội lớn giúp tái lập một nền dân chủ tại Việt Nam. Nếu
Hoa Kỳ nắm được sự lung lay của chế độ cộng sản Việt Nam vào thời
điểm đó và có một20kế hoạch tiếp xúc với những nhân sự nắm lực lượng
vũ trang đang chao đảo lo sợ một cuộc cách mạng quần chúng, biết đâu
một kế hoạch đă được triển khai và Việt Nam đă có thể chuyển biến
sang chế độ dân chủ.
Trước cơ hội lịch sử
bị bỏ lỡ của những năm 1989 và 1990, người Việt Nam và các lực lượng
dân chủ trên thế giới chứng tỏ là thiếu bản lănh.
Nhưng đó là chuyện
đă qua không ǵ lôi kéo lại được. Người ta cần kiên nhẫn và lạc quan
chờ đợi những biến chuyển trong tương lai.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Trần B́nh Nam.
Quý vị có thể
liên lạc với người viết qua địa chỉ
binhnam@sbcglobal.
net hoặc xem trang www.tranbinhnam. com.
Liên minh quân sự Việt
Cộng-Hoa Kỳ
Nguyễn Đạt Thịnh
Chuyện nghị sĩ John
McCain đ̣i mở rộng bang giao Việt Cộng-Hoa Kỳ, không phải là chuyện
mới, mặc dù ông mới tuyên bố Hoa Kỳ “muốn tăng cường liên hệ quân
sự” với Việt Cộng trong cuộc họp báo tại Hà Nội hôm thứ Ba mùng 7
tháng Tư. Ông c̣n nói việc tăng cường này sẽ đưa đến việc các sĩ
quan quân đội Việt Cộng được huấn luyện tại Hoa Kỳ.
McCain là thành viên
uỷ ban Quốc Pḥng thượng viện, nên chuyến thăm viếng Á Châu của ông
trong giai đoạn Á Châu đang là sân khấu cho hai biến chuyển mang
tính chất quân sự, cũng chuyên chở nhiều ư nghĩa đặc biệt. Hai biến
chuyển đó là vụ chiếc tiểu hạm Impeccable bị 5 tiểu hạm của Trung
Cộng khiêu khích trên Biển Đông, và vụ Bắc Hạn phóng không thành
công một vệ tinh không gian.
Trước cuộc họp báo
này, McCain c̣n nói với các sinh viên viện Cao Đẳng Ngoại Giao Hà
Nội là ông nh́n thấy nhu cầu cộng tác quân sự với Việt Cộng sau thái
độ tranh dành của Trung Cộng tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Chuyến đi của ông đă
hoàn thành, nhưng ông có thành công chút nào không?
Cùng đi với McCain
c̣n có 2 nghị sĩ nữa là Lindsey Graham và Amy Klobuchar; bà
Klobuchar là nghị sĩ Dân Chủ, trong lúc cả hai nghị sĩ Graham và
McCain đều thuộc đảng Cộng Ḥa.
Truớc khi đến Việt
Nam, họ đă ghé thăm Nhật, và sau Việt Nam họ sang Trung Cộng; trên
b́nh diện quân sự Nhật là đồng minh của Hoa Kỳ, Trung Cộng và Việt
Cộng không hẳn đồng minh với nhau, nhưng cả hai cùng có thái độ bênh
vực Bắc Hàn. Thái độ chính trị của Việt Cộng có điểm tế nhị là họ
chống Trung Cộng với mức độ “vừa phải” trong những vấn đề tranh chấp
hai hải đảo Hoàng Sa và Truờng Sa, nhưng vẫn thần phục Trung Cộng
trên những địa hạt khác.
Trong lúc thế giới
đang thảo luận biện pháp trừng phạt Bắc Hàn về việc phóng hỏa tiễn,
th́ Việt Cộng cùng với Nga và Trung Cộng lên tiếng kêu gọi một biện
pháp nhẹ nhàng và một thái độ tự chế của thế giới tự do. Đối với
cuộc vận động cộng tác quân sự của ông McCain, Hà Nội không có một
thái độ chính thức nào cả.
Cũng trong buổi họp
báo tại Hà Nội, nghị sĩ Graham kêu gọi Việt Cộng nên có một phản ứng
lên án Bắc Hàn như một nguy cơ quân sự cho vùng Đông Á; Graham là
một cựu đại tá không quân và cựu thẩm phán.
Ngoài ra Hà Nội c̣n
không thích lời McCain kêu gọi cởi mở chính trị hơn, trả tự do cho
những người bị giam giữ chi v́ bất đồng chính kiến với nhà nuớc, và
cho phép người Việt Nam có nhiều tự do hơn, nhất là tự do ngôn luận.
Ông nói, “đồng hành
với tiến bộ kinh tế phải là cởi mở chính trị và tôn trọng nhân
quyền”, nhiều hăng thông tấn và truyền thông quốc tế tuờng thuật câu
tuyên bố này của McCain, nhưng truyền thông trong nuớc không đề cập
đến.
Báo Hà Nội Mới viết,
“TNS Giôn Mắc-kên bày tỏ ấn tượng mạnh mẽ về sự phát triển của Việt
Nam cũng như tiến tŕnh phát triển trong quan hệ song phương giữa
hai nước, nhất là trên lĩnh vực kinh tế và giáo dục - đào tạo, đồng
thời cho rằng, hai bên cần tăng cường hợp tác hơn nữa trên những
lĩnh vực có thế mạnh của hai nước.”
Ngoài việc tuờng
thuật McCain nói với Nguyễn Tấn Dũng những “ấn tuợng mạnh mẽ về sự
phát triển của Việt Nam”, Hà Nội Mới c̣n kể lại việc ông McCain đến
thăm “chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng”, và được ông Trọng cho
biết ông mong rằng, với vốn hiểu biết về Việt Nam, với cương vị và
uy tín của ḿnh, TNS Giôn Mắc-kên sẽ tiếp tục có những đóng góp
thiết thực vào việc thúc đẩy quan hệ hai nước, hai QH, đồng thời tác
động để chính quyền Hoa Kỳ sớm công nhận nền kinh tế Việt Nam là nền
kinh tế thị trường, sớm để Việt Nam được hưởng quy chế ưu đăi thuế
quan phổ cập (GSP), thúc đẩy các doanh nghiệp Hoa Kỳ đầu tư vào Việt
Nam, cũng như tăng cường giao lưu thương mại giữa hai nước.”
Báo Sài G̣n Giải
Phóng tường thuật lại một câu phỏng vấn McCain về liên hệ quốc pḥng
Mỹ-Việt Cộng:
HỎI, “Ông có muốn
thấy sự gia tăng về quan hệ quốc pḥng giữa hai nước, theo ông tầm
mức và phương pháp nào mà hai nước sẽ áp dụng trong thời gian tới?”
ĐÁP, “Có những chuyến thăm của tàu hải quân Mỹ tới Việt Nam. Ngoài
các hoạt động khác, tôi muốn các sĩ quan Việt Nam tham gia các
trường quân sự tại Mỹ. Một số trường quân sự Mỹ mà sĩ quan Việt Nam
nên tham khảo và chúng tôi khuyến khích họ theo học.
“Tôi tin rằng Mỹ nên
hợp tác với quân đội Việt Nam, có thể làm tốt công tác trao đổi
thông tin về các mối đe dọa của các tổ chức khủng bố. Các công việc
này phải được thực hiện tốt hơn.”
Thái độ của một tờ
báo tại Hà Nội, không dám đề cập đến cuộc vận động liên minh quân sự
của McCain, và một tờ khác tại Sài G̣n, chỉ nói mơ hồ về cuộc vận
động này, cho thấy là McCain đă thất bại, và Hoa Kỳ chỉ là nguồn
nước c̣n rất xa, trong lúc Trung Cộng vẫn là ngọn lửa gần của đám
cháy sát nách đang đốt sôi nước Biển Đông, tàn phá núi rừng Dak Nông
và gây vỡ, mẻ biên giới cực Bắc.
Nguyễn Đạt Thịnh
Một chiến
sách xâm lược mới
Nguyễn Đạt Thịnh
“Chiến sách xâm lược
mới” thảo luận trong bài báo này là chiến sách của Trung Cộng, cường
quốc duy nhất c̣n ôm mộng bá chủ, xâm lược và ngự trị trên các quốc
gia gần cận. Những đế quốc ngày xưa, Mỹ - Anh - Pháp - Nga đă lùi xa
vào lịch sử.
Tất cả những đế quốc cũ này đều đă buông tha các quốc gia thuộc địa
của họ, trong lúc Trung Cộng vẩn âm thầm thực hiện một “chiến lược
xâm lược mới” để đô hộ những nước cận lân.
Hai trong số những mục tiêu xâm lược gần nhất hiện nay của Trung
Cộng là Đài Loan và Việt Nam. Đài Loan được hiệp ước hỗ tương pḥng
thủ kư với Hoa Kỳ che chở, do đó Trung Cộng không thể thắng và cưỡng
chiếm Đài Loan nếu không có một lực lượng hải quân thật mạnh, mạnh
trên tương quan so sánh với hải quân Hoa Kỳ - điển h́nh cụ thể là Đệ
Thất Hạm Đội.
Sức mạnh của Hạm Đội này là những dàn hỏa tiễn liên lục địa chuyên
chở trên chiến hạm, và một lực lượng không quân mạnh mẽ nằm trong
bụng những chiếc hàng không mẫu hạm.
Ư thức được tương quan lực lượng chênh lệch này, Trung Cộng quyết
tâm đóng hàng không mẫu hạm.
Đô đốc Robert Willard, tư lệnh hải lực Hoa Kỳ trên Thái B́nh Dương
diễu cợt nỗ lực sản xuất hàng không mẫu hạm của Trung Cộng bằng câu
tuyên bố, “Tôi theo dơi cố gắng hiện đại hóa hải quân của Trung Hoa,
nhưng bảo là lo ngại th́ quả là tôi không lo ngại.” Ông nói như vậy
với truyền thông trong một cuộc họp báo tại Hà Nội.
Địa điểm và nội dung của buổi họp báo đem lại cho Hà Nội cái “dù”
che chở của Hạm Đội 7 Hoa Kỳ, mặc dù Mỹ không kư hiệp ước hổ tương
pḥng thủ với Việt Cộng như họ kư với Đài Loan.
Ngân sách quốc pḥng (NSQP) Trung Cộng năm 2010, mặc dù chỉ gia tăng
có 14.9%, cũng đă vô cùng cao so với mức gia tăng 1.5% của NSQP Hoa
Kỳ. Năm ngoái Trung Cộng gia tăng NSQP lên đến 17.6%, so với năm
2008.
Hướng gia tăng tiềm lực quốc pḥng của Trung Cộng là hiện đại hóa
hải quân; họ ư thức là nếu chiến tranh xẩy ra, dù với Đài Loan hay
với Việt Nam, Nhật, hoặc Hoa Kỳ, th́ hải quân vẫn là lực lượng mang
giá trị giải quyết chiến tranh.
Đô đốc Williard có thể có lư khi nói là ông không lo ngại về những
nỗ lực của Trung Cộng để tăng cường hải quân, nhưng ông không ư thức
được là bất chấp quyết tâm của Hoa Kỳ bảo vệ những nước đang là mục
tiêu xâm lược của Trung Cộng, những nước này vẫn đang mất dần vào
tay Trung Cộng, v́ chiến sách xâm lược mới.
Ellis Joffe, một giáo sư đại học đang dạy tại Jerusalem, và cũng là
một chuyên gia nghiên cứu về quân lực Trung Cộng, viết trên tạp
chí Far Eastern Economic Review ngày 18 tháng Ba là “vì giao lưu
qua eo biển Đài Loan được ‘cải thiện’ nhiều từ khi tân tổng
thống Đài Loan, Mã Anh Cửu, một chính khách thân Trung Cộng, lên
cầm quyền ở đảo quốc, sự chú ý của Trung Cộng về mặt quân
sự được chuyển khỏi Đài Loan".
Rảnh tay về mặt Đài Loan, Trung Cộng quay mũi dùi “chiến sách xâm
lược mới” qua Việt Nam; một mặt họ gửi chiến hạm vào Biển Đông,
thách thức hải quân Hoa Kỳ bằng cuộc gây rối với chiếc tiểu hạm
Impeccable, mặt khác họ gửi Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện
Trung Quốc sang thăm Việt Nam, và chuyển lời của ông Hồ Cẩm
Đào “mời” Chủ tịch Nguyễn Minh Triết "sang thăm Trung Quốc.
Ông Quốc c̣n hội kiến với các cấp cao nhất của Việt Cộng, cho
dù về mặt cấp bậc ông thuộc hàm bộ trưởng và mới một năm
trước còn là thứ trưởng ngoại giao.
Cũng chỉ cách đây vài tuần trước, Ủy viên Bộ Chính trị Phạm
Quang Nghị cũng đă sang Bắc Kinh và hội đàm với các lãnh
đạo cao nhất của Trung Quốc.
Các chuyến thăm cao cấp dồn dập diễn ra vào lúc căng thẳng
ngoài Biển Đông gia tăng.
Trong cuộc gặp ở Bắc Kinh hôm 16 tháng Ba với ông Phạm Quang
Nghị, nhân vật cao cấp nhất của Việt Nam sang thăm Trung Quốc
sau vụ Impeccable, lãnh đạo nước chủ nhà, ông Giả Khánh Lâm
chỉ nhắc đến chuyến thăm của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang
Trung Quốc hồi tháng tháng Sáu 2008 như một nền tảng của quan
hệ hai bên.
Trong cuộc triều
cống sắp tới nếu ông Nguyễn Minh Triết được Hồ Cẩm Đào cho thấy khả
năng ông có thể bị thay thế bởi Phạm Quang Nghị hay một nhân vật nào
khác, th́ thái độ đầu hàng của cá nhân ông, sau những cuộc đầu hàng
của nhiều cá nhân lănh tụ khác trong đảng cộng sản Việt Nam, sẽ giúp
Trung Cộng lấn thêm một bước nữa sau những bước chiếm Hoàng Sa,
chiếm giải đất biên giới Việt-Hoa, chiếm vùng EEZ Biển Đông và chiếm
Đăk Nông.
Trung Cộng đang bành trướng diện tích chiếm đóng Việt Nam, trong lúc
Đô đốc Williard và hải lực Hoa Kỳ hùng mạnh có thể cứ trực chiến
trên Thái B́nh Dương, nhưng sau Đài Loan, Việt Nam vẫn thất thủ, và
ông Williard vẫn thất trận dù hải lực Trung Cộng cần tối thiểu 20
năm nữa mới theo kịp mức kiến hiệu năm nay của hải quân Hoa Kỳ.
Trước ông 40 năm, năm 1968, Đại tướng William Westmoreland, cũng đă
thất trận trước một lực lượng Việt Cộng yếu kém hơn liên quân Hoa Kỳ
và VNCH rất xa.
Bài học chiến lược phi quy ước này, tướng lănh Mỹ không bao giờ học
được.
Nguyễn Đạt Thịnh
T̀NH H̀NH VIỆT NAM NGÀY NAY
30/03/2009
"Tôi
xin nhấn mạnh rằng mọi cuộc xăm lăng, mọi sự chiếm lấy đất đai bất
hợp pháp th́ không bao giờ có hiệu lực đối với luật pháp quốc tế .
Nước nào bị mất tài sản quốc gia th́ nên biết giữ chính nghĩa về
pháp lư của ḿnh . Không bao giờ nên thừa nhận chính thức hoặc công
khai sự gian manh ăn cướp của kẻ láng giềng hung bạo" .
Giáo sư S.B.YOUNG
nói về T̀NH H̀NH VIỆT NAM NGÀY NAY-Thế lực cầm quyền, đối ngoại,
biểu t́nh, Hoàng Sa và Trường Sa.
Lời Giới Thiệu: Giáo
sư Stephen B.YOUNG là người rất quen biết của Cộng đồng việt nam hải
ngoại .
Trước 30 / 04 /
1975, ông là Phụ tá đặc biệt cho
Đại sứ Hoa kỳ tại
Sài g̣n . Về Hoa kỳ, ông giảng dạy tại Đại học Luật
khoa Harvard và làm
Phó khoa trưởng . Sau đó, ông về sanh sống tại
Minnesota và giảng
dạy văn hóa Việt Nam tại Đại học Hamline .
Hiện nay, ông làm
Tổng Giám đốc một Tổ chức Tài chánh và Tín dụng quốc tế . Ông cho
xuất bản một số tác phẩm biên khảo về văn hóa, lịch sử việt nam .
Quyển có giá trị cao là "Nhân quyền ở Tàu và Việt nam", "Cuộc chiến
thắng bị bỏ lỡ" . Trong gần đây, ông có xuất bản nhiều tác phẩm
nghiên cứu chung quanh đề tài “ kinh tế và đạo lư ” .
Xin mời quí độc giả
theo dơi bài phỏng vấn của Việt Luận dưới đây .
VL. Theo ông th́ trong năm 2007 những thành quả dân chủ nào tại Việt
Nam được xem là đáng
chú ư nhất?
S.YOUNG . Theo tôi,
trong năm 2007, trong những sự việc xảy ra ở Việt
nam đáng chú ư và
hoan nghênh hơn hết là những cuộc biểu t́nh của tuổi trẻ ở Sài g̣n
và Hà nội chống sự bành trướng của Trung Quốc xâm chiếm lảnh thổ
Việt Nam. Từ 1975, Việt nam chưa có xảy ra cuộc biểu t́nh nào v́ một
chính nghĩa chính trị . Hai sự việc mà đảng Cộng sản sợ nhứt là một
ông Gorbachev sẽ lên làm Tổng Bí thơ và thanh niên, sinh viên sẽ
xuống đường như vụ Thiên An Môn ở Bắc Kinh. Nổ lực của cấp lănh đạo
đảng là dùng đủ mọi khả năng và mọi thủ đoạn để tránh hai sự việc đó
xảy ra .
VL . Ông có nghĩ là
cộng đồng người Việt tại hải ngoại đă hỗ trợ phong
trào dân chủ trong
nước đúng mức chưa?
S.YOUNG. Xin lỗi mà
nói từ 1975 đến hôm nay, cộng đồng người Việt hải ngoại chưa bao giờ
hổ trợ công cuộc tranh đấu cho dân tộc, cho tổ quốc một cách đúng
mức .
Tôi đă dám thật ḷng
nói bao nhiêu lần mỗi khi có dịp thăm viếng, nói
chuyện với cộng đồng
người Việt ở Úc Châu, Pháp, Bỉ, Canada, Mỹ, là
cộng động người Việt
ở hải ngoại nên cố gắng tự ḿnh chế giảm bớt sự
chia rẻ, sự ganh tị
người này với người kia, đè nén bớt tham vọng cá
nhân, phải ḿnh mới
làm lănh đạo, vân, vân…
Thí dụ, ở trong nước,
những người dân chủ cần phương tiện tài chánh để hoạt động . Ở hải
ngoại, có nhiều người Việt nam thiếu ǵ tiền bạc v́
có nhiều người Việt
nam làm ăn giàu có lắm rồi, nhưng cộng đồng nói
chung chưa thiệt
t́nh sẳn ḷng đóng góp đều đặn để yểm trợ những người ranh đấu ở
trong nước và nhứt là những người v́ tranh đấu, biểu t́nh bị tù tội,
gia đ́nh lâm vào cảnh khó khăn . Như vậy, bộ máy Công an cộng sản
không có ǵ để lo sợ ở sức mạnh của cộng đồng người Việt hải ngoại.
Hơn nữa, họ c̣n đánh giá cộng đồng ấy là bất lực, thiếu khả năng,
làm việc không có hiệu quả .
Thí dụ thứ hai .
Công An sợ Cộng đồng người Việt Nam hải ngoại sinh
hoạt thành một lực
lượng chính trị đối với các Chính phủ dân chủ ở Úc,
Canada, Mỹ, Âu Châu
để ảnh hưởng đến các vị Dân cử và Chính phủ các nước này sẽ nghe
theo các yêu cầu của Cộng đồng người Việt đối với quê hương . Nhưng
v́ những tranh chấp thường vô ích v́ phe cánh với nhau mà vô t́nh
làm suy mất uy tín nhau, vân vân,…Rồi Cộng đồng Việt Nam hải ngoại
bị chia rẻ thành nhiều mảnh vụn, nhiều phe nhóm, có cả những nhóm
nhỏ xíu, và, v́ lư do đó mà khn´ng có ảnh hưởng lớn đúng mức lẻ ra
phải có .
Thí dụ thứ ba . Sự
ganh tị cá nhân, sự tham vọng cá nhân, tạo điều
kiện rất thuận lợi
cho nhóm Phản gián của Công an để họ phá các tổ
chức có uy tín và
hoạt động ít nhiều hiệu quả. Họ nhằm đánh mạnh những người lănh đạo
có uy tín, có ḷng yêu nước thiệt, có tài giỏi và biết làm việc.
Công an đă nói với tôi rằng: “Ở hải ngoại, không có tổ chức nào mà
không có chúng tôi ” . Nếu họ không chụp mủ vu cáo anh này hoặc xúi
bà vợ của anh kia ghen phá, ngăn cản không cho anh ấy tham gia tranh
đấu . Nếu thấy ngăn cản không được “việc anh đang làm ”, th́ họ mua
chuộc vợ, em ruột, bố mẹ bằng cách đề nghị những cơ hội làm ăn tại
Việt nam . Họ có thể giới thiệu một cô hay một bà đẹp và thông minh
cho anh . Nếu anh không thích gái đẹp, th́ họ t́m cách cho người sẳn
quen với vợ anh để nói với vợ anh là anh ấy có “mèo”. Thiếu ǵ cách
làm để phá uy tín, làm hoang mang tinh thần của những người có tiếng
à sáng suốt, có tâm hồn tốt, có thiện chí .
VL. Ông nhận xét thế
nào về những áp lực chính trị quốc tế hiện nay
đối với Hà Nội trên
lĩnh vực nhân quyền và dân chủ? Và phản ứng của Hà Nội ra sao?
S.YOUNG. Nói thật mà
buồn . Bộ Chính Trị Đảng Cộng sản không sợ áp lực chính trị quốc tế.
Họ có Trung Quốc ủng hộ sau lưng mà. Họ đă dâng đất, dâng biển để
mua chuộc rồi . Ngày nay, người cộng sản Hà nội chỉ muốn lấy tiền
cho nhiều, cho họ sống sung sướng bù lại trước đây cực khổ, cho con
cái ra ngoại quốc ăn học để ngày mai thay thế họ tiếp tục cầm quyền
nữa . Họ đâu có muốn làm chính trị thật sự lo cho dân ǵ nữa
. Các tôn giáo đă có
một thỏa thuận tạm thời với Đảng để được hưởng
một chút tự do tôn
giáo như làm lễ, xây chùa, nhà thờ, in kinh sách
... Trong nước không
có lực lượng chính trị nào mà Cộng sản lo sợ. V́
vậy, nếu người Việt
ở nước ngoài muốn gây áp lực đối với Đảng cộng
sản, th́ họ vận động
ai? Lấy đâu làm sức mạnh ?
Kinh tế phát triển
mạnh và đương lên . Đảng và Nhà Nước có đủ tiền trả lương Công an
cao để Công an sẳn sàng ngăn chặn những ai đ̣i hỏi tự do, nhân
quyền,có ảnh hưởng xấu đến chế độ. Họ c̣n sợ gi nữa chớ ?
VL. Chính sách của
Hà Nội bị ảnh hưởng của Trung Quốc rất nhiều, ông có thể cho biết
thêm về điều này?
S.YOUNG. Theo tôi,
một nhóm của Đảng đă quyết định làm đệ tử trung
thành của Đảng Cộng
sản Tàu để dựa vào thế lực của Trung Quốc làm cho các đảng viên cộng
sản Việt nam khác nể sợ, không dám tranh giành quyền lực với họ .
Như vậy, Đảng phải cởi mở đối với dân chúng về mặt kinh tế xă hội .
Đảng làm kinh tế thị trường để dân chúng, ai có điều kiện làm ăn, cứ
làm ăn, làm giàu nhưng phải có chổ dựa th́ công an
không đàn áp, hà
hiếp như hồi xưa . Nhưng về chế độ cai trị, Đảng cộng sản vẫn không
nhượng một chút nào. Trung Quốc khéo lắm . Họ cho phép Việt nam chơi
với Mỹ một chút ít, chớ không nhiều, như để Việt nam được cởi mởi về
kinh tế. Và đó cũng là cơ hội để cho Trung quốc làm giàu trên đất
nước Việt nam . Dĩ nhiên Đảng cộng sản Việt nam cũng kiếm được
chút tiền ĺ-x́ của ông chủ Tàu trong các vụ làm ăn này .
VL. Ông có nghĩ là
trong nội bộ Đảng Cộng Sản VN hiện đang chia làm
hai nhóm – nhóm thân
Mỹ và nhóm thân Tàu, và theo ông th́ nhóm nào đang chiếm ưu thế hơn?
S.YOUNG. Đúng . Theo
tôi th́ có hai phe thực sự. Phe chống Trung Quốc th́ gồm có những
người có lương tâm biết yêu Việt nam . Họ muốn đi với Mỹ nhiều hơn
để bảo vệ quê hương. Phe này gồm đa số những người trẻ trong Đảng và
Quân đội và có cả một số không nhỏ có chức vụ cao trong Chính phủ .
Nhưng, phe đi với Trung Quốc thật sự nắm quyền Công an . Chúng ta
chưa quên vụ T2 tới nay không có ai đủ sức giải quyết nghiêm minh
đúng theo luật pháp. Vậy ai cũng thấy rỏ hiện nay ai cai trị thật sự
Việt nam ? Người Việt nam hay người Tàu ? Cả Đại tướng anh hùng Điện
biên phủ Vơ Nguyên Giáp cũng phải chịu dơ hai tay đầu hàng để được
sống yên thân tuổi già !
VL. Ông dự đoán thế
nào về t́nh h́nh chính trị của VN trong thời gian sắp tới?
S.YOUNG. Phe nhóm
Công an theo Trung Quốc sẽ có đủ thế lực để điều khiển thực hiện các
quyết định lớn cho 5 năm nữa .
VL. Trong năm cuối
cùng c̣n tại chức, theo ông, chính sách của TT Bush có thay đổi ǵ
nhiều đối với VN hay không?
S.YOUNG. Ông Bush sẽ
không lưu ư tới Việt nam chút nào đâu . Ông sắp về hưu và đă bắt đầu
không lo làm việc nữa .
VL. Ông có nghĩ là
Hoa Kỳ đă có một chiến lược ngắn và dài hạn cho
vùng Đông Nam Á
trong đó có VN ?
S.YOUNG. Sự lo ngại
số một, số hai, số ba, số bốn của nhóm Ông Bush là chiến tranh Iraq
và chiến tranh chống khủng bố Al queda và Taliban.
Ngoài những điều đó,
không c̣n bao nhiêu sự tính toán, sự lo ngại, cho các công việc khác.
Ở Á châu, nhóm Bush lo nhất về Bắc Hàn có bom nguyên tử . Trung Quốc,
Nhật Bản, Đông Nam Á, Hồi giáo thường là công việc của các viên chức
trung cấp ở Bộ Ngoại Giao lo và trách nhiệm nhiều hơn .
VL. Theo ông th́
người Việt trong và ngoài nước cần phải làm ǵ trong
lúc này để gây áp
lực buộc chính quyền đảng CSVN phải cởi mở hơn, dân chủ hơn?
S.YOUNG. Tổ chức
sinh viên, lao động, nghiệp đoàn, thành phần trí thức t́m lấy những
chủ trương bí mật của Đảng, tài sản của Đảng, đem phổ biến cho dân
nghe và biết. Giải thích cho dân chúng hiểu rỏ những cái sai trái
gây thiệt hại đến các quyền lợi chánh đáng của dân mà lẽ ra ở một
nước tự do dân chủ, người dân được luật pháp bảo vệ . Gây sự chia rẻ
trong hàng ngũ Đảng Cộng sản . Phơi bày những hành vi tham nhũng, hà
hiếp dân chúng của các đảng viên từ địa phưong như tỉnh ủy, huyện ủy,…
để cho họ mất uy tín lănh đạo . Cụ thể, thiết lập hồ sơ các vụ tham
nhũng, hồ sơ tài sản, nhà cửa, các công ty của cán bộ đảng viên, và
công bố những sự thực đó lên internet để thiên hạ biết rỏ ở Việt nam
ngày nay, ai có tiền, ai vẫn nghèo đói, rách rưới hơn trước đây
nhiều . Tố cáo, vạch mặt những đảng viên Công an hoạt động ở hải
ngoại, xâm nhập đánh phá Cộng đồng người Việt ở khắp nơi .
VL. Sang vấn đề
Hoàng sa và Trường sa, ông có nghĩ là Trung Quốc chiếm 2 ḥn đảo này
nằm trong chiến lược lâu dài muốn làm bá chủ vùng biển Thái B́nh
Dương?
S.YOUNG. Đúng lắm .
Từ 20 năm nay, Trung Quốc có chiến lược mới đối với Đông Nam Á .
Trong lịch sử 3,000 năm Trung Quốc chưa bao giờ có một kế hoạch
chiến lược như vậy. Họ chỉ đánh vào Việt nam vài lần rồi rút về phía
bắc. Nhà Nguyên đánh Miến điện một lần . Thế thôi. Bây giờ, họ dựng
lên và nuôi dưởng một Chính phủ tướng lănh để thay mặt họ cai trị
dân Miến điện, họ làm cố vấn cho Hun Sen tại Cam- bốt, ủng hộ phe
mạnh trong Đảng Cộng sản Lào, và “ ăn nói ngon ngọt ” với Nhà Vua
Thái Lan .
Quốc Hội Trung Quốc
phê chuẩn luật biển của họ nói rằng cả Biển Nam Hải là lănh thổ nội
địa của Trung Quôc. Hồi xưa có Bắc Triều nhưng đă có nói ngang ngược
như vậy không ?
Bây giờ Trung Quốc
đương nổ lực phát triển và canh tân hải quân cho
lớn mạnh, có khả
năng tác chiến cao . Để làm ǵ ? . Tôi nghĩ ai cũng
có thể trả lời rồi !
VL. Tại sao phản ứng
của chính quyền CSVN rất dè dặt, phản ứng lấy lệ và thậm chí ngăn
cản sự biểu t́nh chống Trung quốc của giới trẻ tại
Saigon và Hà Nộh?
S.YOUNG. Theo tôi,
trong Đảng hiện nay, có nhiều đảng viên không đồng ư với nhóm cầm
quyền ở trên muốn nhờ thế Trung Quốc để tiếp tục cầm quyền lâu dài
và cai trị Việt nam dể hơn, theo đường lối giống Trung quốc, nên họ
mới dám cho phép sinh viên biểu t́nh nhưng họ theo dỏi và kiểm soát
. Họ phải ngăn chặn để tránh cuộc biểu t́nh có thể bung lớn ra mà họ
không kiểm soát được nữa . Và đó cũng là một “dấu hiệu” cho phía
Trung Quốc lo ngại để không ép Đảng cộng sản Hà nội quá mức .
VL. Trước hoàn cảnh
thực tế hiện nay, theo ông th́ cộng đồng người
Việt trong và ngoài
nước phải làm ǵ để có thể lấy lại chủ quyền của
hai đảo Hoàng sa và
Trường sa? Và pháp lư có cho phép lấy lại được
không khi Việt nam
có một chế độ khác, như một chế độ dân chủ tự d ?
S.YOUNG. Phải có một
số người Việt Nam là đại diện thiệt t́nh của Việt
nam ở trong và ở
ngoài nước, nói với tính cách long trọng, các lư do
tại sao Chính phủ Hà
nội không phải là đại diện chính thức của nhân
dân Việt nam . Họ
không có đủ tư cách chính thống để nhượng cho Trung Quốc bất kỳ cái
ǵ . Mọi việc nhượng ngày nay chỉ là sự thỏa thuận trong bóng tối .
Như buôn bán chợ đen . Và nói thêm rằng một ngày nào đó, Việt nam có
đủ tư cách pháp lư chính thống sẽ lấy lại Hoàng Sa và Trường Sa .
Thí dụ, “ Đại diện
Việt nam ” nói ở trên đây gởi thơ cho Liên Hiệp
Quốc, cho Ṭa án
quốc tế, cho các Chính phủ thế giới, …kêu gọi sự quan tâm giúp đở
Việt nam, một thành viên cộng đồng thế giới, bị nước láng giềng dùng
bạo lực quân sự xăm chiếm lănh hải và lănh thổ .
Tôi xin nhấn mạnh
rằng mọi cuộc xăm lăng, mọi sự chiếm lấy đất đai bất
hợp pháp th́ không
bao giờ có hiệu lực đối với luật pháp quốc tế .
Nước nào bị mất tài
sản quốc gia th́ nên biết giữ chính nghĩa về pháp
lư của ḿnh . Không
bao giờ nên thừa nhận chính thức hoặc công khai sự gian manh ăn cướp
của kẻ láng giềng hung bạo .
Bài do anh Nguyễn
Văn Lực chuyển
Trung Quốc ngày càng bộc lộ
dă tâm Nam tiến Biển Đông -
Thanh Quang, phóng viên đài RFA 2009-03-29
Giữa lúc VN và Trung
Quốc thường nhắc tới mối quan hệ hợp tác nồng thắm và giải quyết các
tranh chấp trong tinh thần ḥa b́nh, hữu nghị th́ Bắc Kinh trong
thời gian gần đây xem chừng như ngày càng có hành động hoành hành,
lấn lướt ở Biển Đông.
Photo courtesy of VietNamNet
Một đảo lớn của Hoàng Sa, nơi Trung Quốc đă ngang
nhiên xây sân bay trên đảo. Nguồn: TTO
Điều này trở nên rơ
hơn khi Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ vừa công bố một bản phúc tŕnh, cảnh
báo về sự bành trướng quân sự ráo riết của Hoa Lục. Tổng hợp thông
tin liên hệ, Thanh Quang tŕnh bày t́nh h́nh như sau:
Lănh đạo VN: láng
giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt
Hồi tháng rồi, Phó Thủ tướng VN, ông Phạm Gia Khiêm, đă thực hiện
quyết định của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết bằng cách ban thưởng
Huân chương Lao động hạng nh́ cho ông Vũ Dũng lúc đó là Thứ trưởng
Ngoại giao, v́ điều gọi là “thành tích xuất sắc trong công tác biên
giới, lănh thổ”.
Đảng, Nhà nước và
nhân dân VN luôn ghi nhớ sự giúp đỡ quư báu của TQ đă dành cho VN.
TT Nguyễn Tấn Dũng
Báo điện tử Pháp
Luật trích dẫn lời Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm cho biết ông Vũ
Dũng, hiện là Đại sứ VN tại LHQ, đă “có nhiều sáng kiến, t́m ṭi
giải pháp, đi tới kết thúc đàm phán và hoàn thành việc phân giới cắm
mốc, giữ vững chủ quyền lănh thổ” của VN.
Trong cuộc gặp gỡ
mới đây ở Hà Nội giữa Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm
Gia Khiêm và Ủy viên Quốc Vụ Viện Đới Bỉnh Quốc của TQ, hai bên đánh
giá cao việc hoàn thành công tác phân giới Việt-Trung, cho rằng điều
này tạo tiền đề xây dựng đường biên giới chung ḥa b́nh, hữu nghị,
ổn định dài lâu.
Thứ Ba vừa rồi, khi
long trọng tiếp đón Tổng Tham mưu trưởng Quân Giải phóng Nhân dân TQ
là Thượng tướng Trần Bỉnh Đức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh
rằng “VN trước sau như một không ngừng vun đắp mối quan hệ hữu nghị
VN và TQ, góp phần đưa 2 nước trở thành láng giềng tốt, bạn bè tốt,
đồng chí tốt, đối tác tốt”, và ông Dũng cũng không quên nhắc lại
rằng “Đảng, Nhà nước và nhân dân VN luôn ghi nhớ sự giúp đỡ quư báu
của TQ đă dành cho VN”.
Bành trướng quân sự,
quốc pḥng
Đó là một vài nỗi niềm điển h́nh mà giới lănh đạo VN bày tỏ với đàn
anh Phương Bắc diễn ra giữa lúc Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ, hôm thứ Năm
tuần này, công bố một bản phúc tŕnh báo động việc Bắc Kinh gia tăng
ngân sách quốc pḥng hơn hẳn các nước trong khu vực, cũng như ra sức
phát triển phi đạn đạo, tàu ngầm tấn công cùng nhiều loại vơ khí,
chiến cụ hiện đại khác, đang đe dọa tới thế tương quan lực lượng
không những trong mà c̣n ngoài phạm vi Á Châu. Vẫn theo bản phúc
tŕnh, ưu thế như vậy của Hoa Lục có thể nhằm mục đích thực hiện lời
tuyên bố về chủ quyền của họ ở vùng biển Đông.
Không có văn bản quy
định chính thức, nhưng tài liệu liên quan tới lănh hải, biên giới
giữa VN và TQ mặc nhiên được coi là ‘nhạy cảm’, ‘mật’.
VietNamNet
Bản phúc tŕnh của
Bộ Ngoại giao Mỹ lần đầu tiên xác nhận rằng TQ đă xây một căn cứ hải
quân mới ở đảo Hải Nam, có thể nhằm phục vụ cho đội tàu ngầm ngày
càng tăng vốn được trang bị hỏa tiễn đạn đạo, mở đường cho hải quân
TQ án ngữ và khống chế các thủy lộ quốc tế chủ chốt.
Gây hấn với Mỹ
Dấu hiệu TQ khống chế vùng Biển Đông ngày càng rơ nét khi gần đây
nhất, hải quân TQ có hành động gây hấn nguy hiểm đối với tàu không
vơ trang Impeccable của Hoa Kỳ, và ngay sau đó đưa tàu ngư chính 311
tới hoạt động ở vùng biển này, thực hiện điều mà TQ nói là tuần tra
khu đặc quyền kinh tế của họ.
Áp lực BP và Exxon
Mobil
Trong ṿng chưa đầy 3 năm qua, TQ xem chừng như thể hiện quyết tâm
đạt đến mục tiêu “ranh giới lưỡi ḅ” h́nh chữ U vốn chiếm 75% diện
tích Biển Đông mà họ công bố cách nay 60 năm, bằng cách áp lực tập
đoàn dầu khí BP của Anh ngưng hợp tác khai thác dầu khí với VN hồi
năm 2007, áp lực tập đoàn Exxon Mobil của Mỹ phải ngưng hợp tác với
VN hồi năm 2008, công bố dự án vốn 29 tỷ đô-la của Công ty Dầu khí
hải dương TQ nhằm khai thác dầu ở Biển Đông, thậm chí vẽ ranh giới
lưỡi ḅ vào bản đồ rước Đuốc Thế Vận Bắc Kinh. Đó là chưa kể hành
động bắn giết nhiều ngư dân VN vốn đánh cá ở vùng biển lâu nay của
họ.
Khai thác quần đảo
Hoàng Sa, Trường Sa
Không tiếp cận được
với các công tŕnh nghiên cứu chuyên sâu đă đành, người dân c̣n
không được giới truyền thông cung cấp thông tin và kiến thức về chủ
quyền đất nước.
VietNamNet
Giữa lúc giới lănh
đạo Việt-Trung thường xuyên khẳng định giải quyết mọi tranh chấp
bằng phương pháp ḥa b́nh và hợp tác cùng phát triển, nhiều dấu hiệu
cho thấy TQ, sau khi chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa hồi năm 1974 từ
VNCH, đă tiến hành xây căn cứ quân sự, sân bay, cơ sở hạ tầng, khai
thác du lịch ở đó; thực hiện những cơ sở tương tự ở 6 đảo thuộc quần
đảo Hoàng Sa mà họ chiếm từ tay quân đội CSVN hồi năm 1988, đơn
phương thăm ḍ khai thác tài nguyên ở vùng biển tranh chấp, ráo riết
tuyên truyền với thế giới về chủ quyền của họ trên Biển Đông, cho
thấy chiến lược “Nam tiến” Biển Đông của họ qua ư đồ và nỗ lực tăng
cường Hạm đội Nam Hải.
VN cần phải làm ǵ?

Thanh niên sinh viên Việt Nam biểu t́nh trước Ṭa đại sứ
Trung Quốc hôm 9-12-2007 để phản đối việc Bắc Kinh hợp thức hóa việc
quản lư các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Trong t́nh thế như
vậy, lần đầu tiên một cuộc hội thảo về tranh chấp chủ quyền Biển
Đông đă diễn ra ở Hà Nội hôm 17 tháng Ba vừa rồi, đề cập thẳng tới
các vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, “đường lưỡi ḅ” của TQ.
Báo VietnamNet trích dẫn lời một tham dự viên – chuyên gia của Viện
KHXHVN, nói rằng “Chủ quyền là thiêng liêng và không thể nhân
nhượng, thế nhưng không thể giữ chủ quyền chỉ bằng cảm tính”.
Các học giả tham dự
cuộc hội thảo nhấn mạnh rằng “VN phải chuẩn bị kỹ luỡng, xây dựng
lực lượng đàng hoàng để nói được, trao đổi được với đối tác”.
Giữa lúc giới cầm
quyền VN bị chỉ trích là quá yếu với TQ nhưng mạnh tay với người dân
biểu t́nh phản đối hành động vừa nói của Bắc Kinh, trong khi Thứ
trưởng Thường Trực Bộ Ngoại giao VN Phạm B́nh Minh nhấn mạnh tới
“điểm tựa phía sau là cả dân tộc”, th́ báo VietnamNet số ra trung
tuần tháng này đăng bài tựa đề “ ‘Cuộc chiến’ không cân sức giữa
giới học giả VN và TQ”, có đoạn lưu ư rằng “Không có văn bản quy
định chính thức, nhưng tài liệu liên quan tới lănh hải, biên giới
giữa VN và TQ mặc nhiên được coi là ‘nhạy cảm’, ‘mật’.”
VN tuyệt đối không
nên ủng hộ quan điểm của TQ mà nên ủng hộ việc duy tŕ tập quán quốc
tế, một giải pháp quốc tế cho vùng Biển Đông.
TS Nguyễn Trọng B́nh
Theo bài báo th́
“Không tiếp cận được với các công tŕnh nghiên cứu chuyên sâu đă
đành, người dân c̣n không được giới truyền thông cung cấp thông tin
và kiến thức về chủ quyền đất nước. Trong khi trên thực tế, ‘VN có
đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền
của VN đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa’ như khẳng định của
Bộ Ngoại giao VN.”
Theo TS Nguyễn Xuân
Diện thuộc Viện Nghiên Cứu Hán Nôm VN, th́ “so tương quan lực lượng
với TQ trong chuyện nghiên cứu về lănh hải, th́ các công tŕnh của
học giả VN vừa ít ỏi, manh mún về số lượng, lại vừa không được sự
quan tâm, hỗ trợ của xă hội”.
Báo Tuần VNNet trích
dẫn lời TS Nguyễn Trọng B́nh nhấn mạnh rằng “VN tuyệt đối không nên
ủng hộ quan điểm của TQ mà nên ủng hộ việc duy tŕ tập quán quốc tế,
một giải pháp quốc tế cho vùng Biển Đông” và, vẫn theo TS Nguyễn
Trọng B́nh, “VN cần mau chóng hoàn thành bản đồ lănh hải vùng Biển
Đông để đăng kư với LHQ trước ngày 13 tháng 5 năm 2009.
Cộng Sản Việt Nam Lọt Ổ Phục
Kích Của Trung Quốc
Lư Thái Hùng
Ngay sau khi xảy ra
những xung đột mang tính chất “ẩu đả và dằn mặt” giữa hải quân Trung
Quốc và Hoa Kỳ tại vùng Hải Nam hôm mồng 8 tháng 3, và ngay sau khi
Phi Luật Tân công bố đạo luật xác định chủ quyền của ḿnh trên 7.100
đảo lớn nhỏ trên Biển Đông, Trung Quốc đă mở chiến dịch ngoại giao
để vừa ngăn chận các phản ứng trả đũa của Hoa Kỳ, vừa ngăn chận các
quốc gia vùng Đông Nam Á đặc biệt là Cộng sản Việt Nam không làm
giống như Phi Luật Tân.
Từ nhiều thập niên
qua, Trung Quốc đă ngang nhiên vẽ lại bản đồ Biển Đông mà họ gọi là
Biển Nam Trung Hoa với chủ trương rằng chủ quyền của họ nằm trên
toàn biển Đông Nam Á với h́nh lưỡi ḅ, kéo dài từ Hải Nam đến tận Mă
Lai. Với h́nh vẽ này, có thể nói là chủ quyền của Trung Quốc đă
chiếm trọn Biển Đông: các nước Phi Luật Tân, Việt Nam, Mă Lai và
những quốc gia khác mỗi khi đi qua vùng Biển Đông đều nằm dưới sự
kiểm soát của Trung Quốc. Chủ trương này không những đă vi phạm Công
Ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển thông qua năm 1982 mà c̣n là mối
đe dọa thường trực cho Đông Nam Á v́ bản chất bá quyền này của Bắc
Kinh.
Nhằm tránh né sự đối
đầu cùng một lúc với các quốc gia Đông Nam Á và Hoa Kỳ, Trung Quốc
đă bày ra tṛ đối thoại song phương với từng nước để gọi là hợp tác
giải quyết các tranh chấp trong ḥa b́nh. Gần đây, Hoa Kỳ và một số
quốc gia vùng Đông Nam Á thấy rơ dă tâm của Bắc Kinh trong việc dùng
chiêu bài đối thoại song phương với từng quốc gia chỉ là để làm phân
hóa giữa các nước trong khu vực, đồng thời tiếp tục bành trướng các
ảnh hưởng trên vùng Biển Đông như ngăn cản các tàu tuần dương của
Hoa Kỳ, đe dọa những công ty t́m dầu trong khu vực. Do đó Hoa Kỳ đă
t́m cách h́nh thành một cơ chế nhằm bảo đảm an toàn cho sự tự do lưu
thông trên Biển Đông và nhất là chống lại các hành động bành trướng
chủ quyền của Bắc Kinh.
Khi thấy Phi Luật
Tân công bố đạo luật xác nhận chủ quyền trên 7.100 đảo lớn nhỏ, Bắc
Kinh đă tiến hành một số nỗ lực song hành.
Tàu Ngư Chính 311 của Trung Cộng
Thứ nhất là tăng cường tàu chiến đến tuần tra khu vực vừa mới xảy ra
xung đột với tàu USNS Impeccable của Hoa Kỳ tại khu vực đảo Hải Nam.
Đặc biệt Bắc Kinh c̣n phái tàu Ngư Chính 311 đến tuần tra tại vùng
Biển Đông để thị uy đối với Cộng sản Việt Nam, Phi Luật Tân và Mă
Lai.
Thứ hai là Bắc kinh
đă cử ngoại trưởng Dương Khiết Tŕ cấp tốc bay đi Hoa Thịnh Đốn gặp
Ngoại Trưởng Hillary Clinton và tiếp kiến Tổng thống Obama để ‘hóa
giải’ những xung đột đang căng thẳng trên vùng Biển Đông.
Thứ ba là Bắc Kinh
đă đưa hàng loạt cán bộ cao cấp sang Hà Nội để không cho lănh đạo Hà
Nội có những phản ứng chống lại Trung Quốc.
Trong ba nỗ lực nói
trên, Trung Quốc đă hoàn toàn chủ động trong các phản ứng của ḿnh,
đặt Cộng sản Việt Nam ở vào thế bị động. Chỉ cần nh́n vào sự lên
tiếng yếu ớt của Lê Dũng, người phát ngôn của Bộ ngoại giao Cộng sản
Việt Nam nói rằng “Việt Nam quan tâm và sẽ theo dơi sát sự hoạt động
của tàu này” khi bị báo chí quốc tế hỏi về việc Trung Quốc đă phái
tàu tuần dương lớn nhất và hiện đại nhất của Trung Quốc mang tên Ngư
Chính 311 đến khu vực Hoàng sa và Trường sa, cho thấy là Hà Nội
không dám đương đầu với Bắc Kinh.
Trước hết, Bắc Kinh
cử Đới B́nh Quốc, Ủy viên Trung ương đảng, Ủy viên quốc vụ viện
Trung Quốc cầm đầu Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương sang Hà Nội
thảo luận với Phạm Gia Khiêm, uỷ viên bộ chính trị, bộ trưởng ngoại
giao Cộng sản Việt Nam về những đàm phán trên biển. Tuy chỉ là một
cán bộ thuộc hạng trung, không là ủy viên thường vụ bộ chính trị và
cũng không ở cấp Bộ trưởng, nhưng Đới B́nh Quốc đă được Hà Nội đón
tiếp rất long trọng và gặp gỡ cả Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết và
Nguyễn Tấn Dũng. Cả ba đă nói cùng một tông điệu là ‘hai phía tiếp
tục duy tŕ mối quan hệ bền vững lâu dài’. Lư do mà Hà Nội đă đón
tiếp Đới B́nh Quốc như thượng khách v́ ông Quốc đă mang sang cho Hà
Nội nhiều khoản tiền quan trọng trong lúc kinh tế đang gặp khó khăn.
Qua sự thông báo chính thức của Đới B́nh Quốc, Trung Quốc đă cấp cho
Cộng sản Việt Nam khoản vay tín dụng ưu đăi trị giá 300 triệu Mỹ
Kim, nâng kim ngạch mậu dịch giữa hai bên lên 25 tỷ Mỹ kim vào năm
2010, và tiến đến cân bằng cán cân thương mại giữa hai nước. Trung
Quốc đă dùng tiền để bịt miệng lănh đạo Hà Nội.
Trần B́nh Đức và Nguyễn Tấn Dũng
Kế đến, Bắc Kinh cử thêm Thượng tướng Trần B́nh Đức, Tổng tham mưu
trưởng quân đội Trung Quốc sang thăm và gặp gỡ Bộ trưởng quốc pḥng
Phùng Quang Thanh, Thủ tướng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. Đặc
biệt Thượng Tướng Trần B́nh Đức c̣n được tiếp đón long trọng ở Bộ
quốc pḥng và hội đàm với Thượng Tướng Nguyễn Khắc Nghiên, Tổng tham
mưu trưởng quân đội Cộng sản Việt Nam về vấn đề hợp tác an ninh
chiến lược trên vùng Biển và Vịnh Bắc Việt. Trung Quốc biết rơ là
trong hàng ngũ quân đội Cộng sản Việt Nam đă nổi lên một khuynh
hướng chống mưu đồ bá quyền của họ trên Biển Đông. Chính v́ thế mà
Bắc Kinh – dù đă đưa tiền cho lănh đạo Hà Nội – nhưng vẫn cố t́m
cách lôi cuốn hàng ngũ quân đội Cộng sản Việt Nam để không có những
vọng động quân sự với các tàu chiến của Trung Quốc.
Sự hiện diện của Đới
B́nh Quốc và Thượng tướng Trần B́nh Đức ngay vào thời điểm xảy ra
những căng thẳng ở Biển Đông cho thấy là Trung Quốc đă đi hai nước
cờ. Một mặt dùng tiền bạc để mua thành phần lănh đạo Hà Nội và dùng
những hứa hẹn hợp tác an ninh chiến lược để ngăn chận những phản
kháng chống Trung Quốc của thành phần quân đội Cộng sản Việt Nam. Rơ
ràng là Cộng sản Việt Nam đă rơi vào ổ phục kích của Trung Quốc, nên
đă không dám bày tỏ chủ quyền trên Biển Đông như Phi Luật Tân đă
làm.
Lư Thái Hùng
March 26 2009
Hà Nội sắp hành động?
Lữ Giang
Hôm 17.3.2009, một
cuộc hội thảo về đề tài “Tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông: lịch
sử, địa chính trị và luật pháp quốc tế” đă được Chương Tŕnh Nghiên
Cứu Biển Đông, Học Viện Ngoại Giao, tổ chức tại Hà Nội.
Nhiều người tin rằng
mục đích của cuộc hội thảo này không phải là để tiếp nhận ư kiến của
các học giả và các chuyên gia về vấn đề Biển Đông, v́ mọi tài liệu
nghiên cứu đă sẵn có từ lâu rồi. Đây chỉ là một h́nh thức thức thăm
ḍ hay chuẩn bị dư luận trước khi nhà cầm quyền đi một nước cờ nào
đó trong ván bài Biển Đông. Nói cách khác, đây là một cuộc hội thảo
có tính toán.
Trước khi t́m hiểu
nhà cầm quyền Hà Nội có thể làm ǵ, chúng ta phải nh́n qua quan điểm
của một số học giả và chuyên gia.
NỘI DUNG CUỘC HỘI
THẢO
Theo bài tường thuật
của Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, Phó Giám Đốc Thư Viện Hán Nôm, có
khoảng gần 100 người tham dự, gồm các học giả, nhà ngoại giao, chính
khách và nhà báo đến từ mọi miền đất nước. Đặc biệt, tham gia hội
thảo c̣n có 2 học giả đến từ Mỹ.
Tuy nhiên, người ta
không thấy có viên chức chính quyền nào đến tham dự hay gởi bài tham
luận.
Cuộc hội thảo quy
vào ba chủ đề chính do 14 tác giả thuyết tŕnh:
Chủ đề 1: Lịch sử
các quá tŕnh tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các
vùng biển tại Biển Đông (5 diễn giả).
Chủ đề 2: Luật pháp
quốc tế và tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông (5 diễn giả)
Chủ đề 3: Biển Đông
và quan hệ quốc tế tại khu vực Châu Á – Thái B́nh Dương (4 diễn giả)
Ông Nguyễn Xuân Diện
cho rằng có 8 ư kiến chính đă được phát biểu, nhưng trong mỗi ư kiến
ông ghi lại, chúng tôi thấy bao gồm nhiều ư kiến về những vấn đề
khác nhau. Qua những ghi nhận của ông Diện, chúng tôi thấy những ư
kiến sau đây cần được lưu ư:
(1) Hiệp định Genève
làm cho công hàm của Phạm Văn Đồng vô giá trị.
(2) Quốc Hội nên
nhanh chóng thông qua Luật chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa.
(3) Cần đưa ra những
chứng cứ và phân tích pháp lư, đặc biệt lưu ư về vấn đề bản đồ 1608.
Đấu tranh bằng cảm tính chưa được, phải đấu tranh có cơ sở pháp lư,
có bằng chứng. Trong khi đó TQ đào tạo và công bố tài liệu và rao
giảng khắp thế giới.
(4) Nhanh chóng xây
dựng lực lượng dân binh tại HS-TS, giống như đội Bắc Hải, đội Hoàng
Sa.
(5) Hội thảo này
phải lấy lại tinh thần. Cần mở rộng dư luận để mọi người đều biết,
đều có trách nhiệm về vấn đề chủ quyền biển.
(6) Ngoại giao phải
đi trước một bước.
Ông Diện kết luận:
“Hội thảo đă diễn ra
trong một ngày (kết thúc lúc 17h30) với một tinh thần khẩn trương.
Các trao đổi bên lề và các thảo luận tại hội trường thực sự sôi nổi,
chất lượng và khoa học. Đây là cuộc hội ngộ của những tấm ḷng yêu
nước nhiệt thành và quyết tâm dấn thân vào mọi nỗ lực giữ bằng được
Biển Đông - "một nửa cơ ngơi" nước Việt Nam.
“Các phát biểu của
các học giả mong muốn có một chương tŕnh hành động quốc gia về các
vấn đề của Biển Đông, trong đó trọng tâm là Hoàng Sa và Trường Sa.”
Sau đó chúng tôi có
đọc được một số đề tài tham luận như:
- Giữ chủ quyền bằng
chứng cứ lịch sử,
- Việt Nam trước chủ
trương của Trung Quốc đối với Biển Đông,
- Cần giải quyết vấn
đề Biển Đông bằng công pháp quốc tế,
- Không thể giữ chủ
quyền chỉ bằng cảm tính,
- Căng thẳng Biển
Đông và lựa chọn cho Việt Nam,
- Tranh chấp Biển
Đông và vai tṛ của Liên hiệp quốc, v.v.
Chúng tôi có cảm
tưởng như cuộc hội thảo nói trên là cơ hội để mọi người “xả xù bắp”.
Tuy nhiên. đọc qua
những phát biểu và những bài nói trên, chúng tôi thấy thuần lư và
cảm tính vẫn c̣n đóng vai tṛ chính trong những quan điểm hay cách
nh́n vấn đề, bất chấp thực tế như thế nào, trong khi vấn đề Biển
Đông đă trở thành một thực trạng cần được giải quyết.
KHÁI NIỆM VỀ LUẬT
BIỂN 1982
Trong bài “Biển Đông
nổi sóng: Mỹ làm ǵ?” phổ biến ngày 17.3.2009 (xem motgoctroi.com,
mục “Mỗi tuần một chuyện”) chúng tôi đă nói qua “Khái niệm về Biển
Đông”. Trong bài này chúng tôi thấy cũng cần nói qua khái niệm “Công
Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982” trước khi góp một vài ư kiến
về cuộc hội thảo nói trên, để các độc giả có thể theo dơi vấn đề một
cách dễ dàng hơn.
Công Úớc Liên Hiệp
Quốc về Luật Biển được kư ngày 10.12.1982 ở Montego Bay (Jamaica) và
có hiệu lực kể từ ngày 16.11.1994. Hiện nay đă có 154 quốc gia và
Cộng Đồng Âu Châu tham gia, nhưng Hoa Kỳ từ chối tham gia v́ cho
rằng Công Ước này không có lợi cho kinh tế và an ninh của Mỹ.
Luật Biển với một hệ
thống học lư, án lệ và tập tục quốc tế rất phức tạp, chỉ có những
nhà chuyên môn mới có thể thấu hiểu một cách tường tận. Ở đây chúng
tôi chỉ tŕnh bày khái niệm về một số vấn đề căn bản thường gặp khi
nói về cuộc tranh chấp Biển Đông, đó là những vấn đề sau đây: Đường
cơ sở, Nội thủy, Lănh hải, Vùng tiếp giáp lănh hải, Vùng đặc quyền
kinh tế, Thềm lục địa, Quần đảo và các quốc gia quần đảo, và quyền
qua lại không gây hại.
1.- Đường cơ sở
Công ước đặt ra
nhiều khu vực trên biển có liên hệ đến quyền lợi và nghĩa vụ của các
quốc gia, dựa trên một đường cơ sở (baseline) được định nghĩa trong
công ước.
Thông thường, đường
cơ sở là đường bờ biển khi thủy triều xuống, nhưng khi bờ biển lồi
lỏm, có đảo ven bờ, hoặc đường bờ biển không ổn định, có thể xử dụng
các đường thẳng được ấn định theo luật làm đường cơ sở.
2.- Nội thủy
Vùng nằm ngoài đường
cơ sở có chiều ngang 12 hải lư được coi là nội thủy. Tại vùng này,
quốc gia chủ quyền được quyền đặt ra luật pháp của ḿnh đối với các
hoạt động như nhập cư, buôn lậu, thuế khóa, y tế... xảy ra trong
lănh thổ hay lănh hải của ḿnh, kiểm soát việc sử dụng và khai thác
mọi tài nguyên. Các tàu thuyền nước ngoài có quyền "qua lại không
gây hại" không cần xin phép nước chủ.
3.- Vùng tiếp giáp
lănh hải
Bên ngoài giới hạn
12 hải lư của lănh hải là một vành đai có bề rộng 12 hải lư, được
coi là vùng tiếp giáp lănh hải. Tại đây, nước chủ cũng có thể thực
thi luật pháp của ḿnh như trong nội hải.
4.- Vùng đặc quyền
kinh tế
Vùng đặc quyền kinh
tế rộng 200 hải lư tính từ đường cơ sở. Trong vùng này, quốc gia ven
biển được hưởng độc quyền trong việc khai thác tất cả các tài nguyên
thiên nhiên.
5.- Thềm lục địa
Thềm lục địa là vùng
đáy và ḷng đất đáy biển nằm bên ngoài lănh hảỉ của nước ven biển
trên phần kéo dài tự nhiên của lănh thổ đất liền ra đến bờ ngoài của
ŕa lục địa (continental margin), hoặc tới giới hạn 200 hải lư tính
từ đường cơ sở lănh hải nếu bờ ngoài của ŕa lục địa ở khoảng cách
gần hơn. Tuy nhiên, bề rộng tối đa của thềm lục địa không được vượt
quá giới hạn 350 hải lư tính từ đường cơ sở lănh hải, hoặc không quá
100 hải lư bên ngoài đường đẳng sâu 2.500 m.
Quốc gia ven biển
được hưởng độc quyền quyền khai thác khoáng sản và các nguyên liệu
không phải sinh vật sống trên thềm lục địa.
6.- Các đảo và các
quốc gia quần đảo
Theo điều 121 của
Công Ước Luật Biển 1982, một đảo là một vùng đất tự nhiên có nước
bao bọc, và khi thủy triều lên vùng đất này vẫn ở trên mặt nước.
Các đảo theo định
nghĩa nói trên vẫn được hưởng các quy chế về lănh hải, vùng tiếp
giáp, vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa.
Tuy nhiên, khoản 3,
điều 121 của Công ước quy định rằng các đảo đá không thích hợp cho
con người đến ở hoặc có một đời sống kinh tế riêng th́ chỉ được có
vùng lănh hải tối đa 12 hải lư, không được phép có vùng đặc quyền về
kinh tế và vùng thềm lục địa.
Đường cơ sở của các
quốc gia quần đảo được vẽ giữa các điểm ngoài cùng nhất của các đảo,
đảm bảo rằng các điểm này phải đủ gần nhau một cách thích đáng. Mọi
vùng nước bên trong đường cơ sở sẽ là vùng nước quần đảo và được coi
như là một phần của lănh hải quốc gia đó.
7.- Qua lại không
gây hại
Theo điều 17 Công
Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, tàu thuyền của mọi quốc gia, có
biển hay không có biển, đều có quyền “qua lại không gây hại” trong
lănh hải của quốc gia khác. Khoản 1 điều 19 định nghĩa “qua lại
không gây hại” như sau:
“Qua lại được coi là
không gây hại khi nó không gây thiệt hại cho ḥa b́nh, trật tự hoặc
an ninh của quốc gia ven biển. Việc qua lại như vậy sẽ được thực
hiện phù hợp với Công Ước này và với các quy định khác của luật quóc
tế.”
(Passage is innocent
so long as it is not prejudicial to the peace, good order or
security of the coastal State. Such passage shall take place in
conformity with this Convention and with other rules of
international law.)
Trên đây chỉ là
những khái niệm căn bản.
CÁC GIẢI PHÁP ĐỀ
NGHỊ
Chúng ta thử t́m
hiểu những giải pháp được đề nghị trong cuộc hội thảo nói trên có
thể góp phần giải quyết được ǵ trong việc bảo vệ Hoàng Sa và Trường
Sa.
1.- Tuyên bố công
hàm của Phạm Văn Đồng vô giá trị
Trong cuộc hội thảo
nói trên, có học giả đă nói như quan điểm của chúng tôi, phải tuyên
bố công hàm ngày 14.9.1958 của Thủ Tướng Phạm Văn Đồng gởi cho Chu
Ân Lai, Tổng Lư Quốc Vụ Viện Trung Quốc là vô giá trị.
Chúng ta nhớ lại,
ngày 4.9.1958, Trung Quốc ra tuyên bố về lănh hải của Trung Quốc,
trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Sau đó, ngày 14.9.1958 Thủ Tướng
Phạm Văn Đồng viết cho Chu Ân Lai, Tổng Lư Quốc Vụ Viện Trung Quốc
một công hàm nói rằng Chính Phủ VNDCCH tán thành tuyên bố ngày
4.9.1958 của CHND Trung Quốc.
Khi tài liệu này
được tiết lộ, nhiều tổ chức và người Việt chống cộng ở hải ngoại đă
dựa vài đó, mở nhiều cuộc hội thảo, ra tuyên ngôn tuyên cáo tố cáo
nhà cầm quyền CSVN đă “dâng đất dâng biển cho Trung Quốc”.
Chúng tôi thấy đây
là một hành động thiếu suy nghĩ chin chắn và rất tai hại. Nếu bảo
rằng Phạm Phạm Văn Đồng đă dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung
Quốc, chúng ta đă mất Hoàng Sa và Trường Sa sao? Sự thật không phải
như vậy. Hoàng Sa và Trường Sa không thể bị coi là đă bị “dâng” cho
Trung Quốc v́ hai lư do sau đây:
(1) Theo Hiệp Định
Genève năm 1954, Hoàng Sa và Trường Sa đều thuộc chủ quyền của VNCH
v́ nằm ở phía nam vĩ tuyến 17. Một nguyên tắc căn bản của luật pháp
là “Nemo dat quod non habet”, tức không ai có thể cho cái ḿnh không
có. Do đó, Phạm Văn Đồng không thể “dâng” đất VNCH cho Trung Quốc
được. Nếu Phạm Văn Đồng làm được như thế, chúng tôi cũng có thể bán
Toà Bạch Ốc cho Trung Quốc lấy vài trăm triệu xài chơi.
(2) Giả thiết hai
đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc miền Bắc đi nữa, công hàm của Phạm
Văn Đồng cũng không có giá trị, v́ điều thứ 23 Hiến Pháp năm 1946
của VNDCCH quy định rằng Nghị Viện Nhân Dân (tức quốc hội) “chuẩn y
các hiệp ước mà Chính phủ kư với nước ngoài”. Công hàm của Phạm Văn
Đồng không được quốc hội chuẩn y nên không có giá trị.
Nói tóm lại, không
thể căn cứ vào công hàm ngày 14.9.1958 để nói rằng Hoàng Sa và
Trường Sa đă bị “dâng” cho Trung Quốc. Hoàng Sa và Trường Sa vẫn là
của Việt Nam. Công hàm của Phạm Văn Đồng chỉ là tṛ xảo trá của Đảng
CSVN khi xin Trung Quốc viện trợ vũ khí và tiếp liệu để xâm chiếm
miền Nam Việt Nam mà thôi.
Tuy nhiên, chúng tôi
rất buồn cười khi một học giả bảo rằng Trường Sa và Hoàng Sa lúc đó
thuộc VNCH và MTQGGPMN! Lúc đó, MTQGGPMN chưa được thành lập làm sao
thuộc mặt trận này được?
Chúng tôi rất đồng ư
với các hội thảo viên, chính phủ phải ra một tuyên cáo nói công hàm
1958 của Phạm Văn Đồng vô giá trị để xác định Hoàng Sa và Trường Sa
vẫn là của Việt Nam.
2.- Làm luật ấn định
Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam.
Hôm 10.3.2009, bà
Gloria Macapagal Arroyo, Tổng thống Philippines, đă kư đạo luật
tuyên bố chủ quyền Philippines đối với hơn 7.100 đảo trong vùng biển
cạnh Philippines, trong đó có hai đảo Hoàng Nham và Nam Sa (tên
Philippines là Kalayaan và băi Scarborough) vốn được coi là nằm
trong quần đảo Trường Sa gần Philippines. Thiết tưởng Quốc Hội Việt
Nam cũng phải làm một đạo luật như thế v́ đă có tiền lệ rồi.
3.- Dùng lịch sử và
quốc tế công pháp để đấu tranh.
Trong cuộc hội thảo,
chúng tôi thấy rất nhiều học giả và chuyên gia thiên về giải pháp
dùng lịch sử và quốc tế công pháp để đấu tranh với Trung Quốc. Sau
khi tham khảo một số tài liệu, chúng tôi tin rằng Hà Nội đă tập
trung khá đầy đủ các tài liệu về lịch sử và pháp lư để đầu tranh với
Trung Quốc, không cần nghiên cứu thêm nữa. Nhưng trong thực tế hiện
nay những thứ đó không thể xài được v́ các lư do sau đây:
Trước hết, chúng ta
không thể đưa nội vụ ra trước Toà Án Quốc Tế rồi dùng lịch sử và
pháp lư để chứng minh chủ quyền của VN, v́ một trong những điều kiện
để được Toà Án Quốc Tế thụ lư là các bên tranh tụng phải cam kết thi
hành phán quyết của Toà. Khi Trung Quốc không chịu cam kết như vậy,
Toà không thể thụ lư và xét xử được.
Thứ đến, chúng ta
cũng không thể dùng lịch sử và pháp lư để yêu cầu Đại Hội Đồng LHQ
hay Hội Đồng Bảo An LHQ giải quyết vấn đề, v́ tiếng nói của Việt Nam
quá nhỏ bé tại đây, trong khi các cuờng quốc v́ có nhiều quan hệ
kinh tế với Trung Quốc nên không muốn can dự vào chuyện tranh chấp
giữa Trung Quốc và Việt Nam. Điều cần lưu ư là Trung Quốc c̣n có
quyền phủ quyết tại Hội Đồng Bảo An LHQ.
Chúng ta cũng không
thể đem lịch sử và pháp lư ra đối kháng trực tiếp với Trung Quốc, v́
Trung Quốc chỉ nói càn và xử dụng sức mạnh. Trung Quốc chiếm Mông
Cổ, Tây Tạng, Hoàng Sa và Trường Sa có căn cứ vào lịch sử hay pháp
lư đâu? Khi Trung Quốc tự động vẻ Đường Lưởi Ḅ bao quanh Biển Đông
và tuyên bố vùng trong đường đó là của Trung Quốc, Trung Quốc có đếm
xỉa ǵ đến lịch sử và quốc tế công pháp đâu? Đem lịch sử và pháp lư
đối kháng với Trung Quốc không khác ǵ Dân Oan đem giấy chủ quyền đi
khiếu kiện nhà cầm quyền CSVN cướp đất của họ!
Trong vụ khiêu khích
tàu Hải Quân Mỹ hôm 8.3.2009, Trung Quốc c̣n biểu diễn cả tṛ tuột
quần để nói lên sự khinh bỉ Mỹ! Khi Trung Quốc đă dùng tới những thứ
đó, chỉ có sức mạnh mới có thể nói chuyện với Trung Quốc mà thôi.
Nói tóm lại, hiện
nay việc dùng lịch sử và pháp lư để đấu tranh với Trung Quốc là
không thực tế, nhưng Hà Nội cũng phải công bố những tài liệu này cho
người dân cũng như thế giới biết.
4.- Bảo vệ quyền qua
lại không gây hại
Hiện nay, Trung Quốc
đă vẻ một đường lưởi ḅ ṿng quanh Biển Đông, chỉ cách đường cơ sở
(bờ biển) của các nước trong vùng khoảng 12 hải lư.
Cho dù hành động của
Trung Quốc được coi là hợp pháp đi nữa, Trung Quốc vẫn phải tôn
trọng quyền qua lại không gây hại trên Biển Đông, kể cả quyền đi qua
lănh hải, vùng tiết giáp lănh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm
lục địa của Trung Quốc. Có thể ép buộc Trung Quốc phải tôn trọng
luật lệ này, v́ Hoa Kư, Nhật Bản, Úc và Ấn Độ phải nhảy vào để bảo
vệ quyền lợi của họ trong vùng.
5.- Đăng kư thềm lục
địa mở rộng
Theo Công Ước LHQ về
Luật Biển, nước ven biển phải đăng kư yêu sách về phạm vi của thềm
lục địa mở rộng với Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (Commission on the
Limits of the Continental Shelf) trong ṿng 10 năm kể từ khi Công
Ước bắt đầu có hiệu lực với nước đó, hay từ khi Ủy Ban Ranh Giới
Thềm Lục Địa ban hành hướng dẫn khoa học kỹ thuật về ranh giới thềm
lục địa kể từ ngày 13.5.1999. Nếu nước ven biển không đăng kư đúng
hạn, vùng thềm lục địa mở rộng đó có thể thuộc về một nước đă đăng
kư đúng hạn, hay có thể được coi là tài sản chung của nhân loại.
Việt Nam đă phê
chuẩn Công Ước LHQ về Luật Biển ngày 25.7.1994 cho nên Việt Nam phải
đăng kư yêu sách về thềm lục địa mở rộng trước ngày 13.5.2009.
Chúng tôi tin chắc
Hà Nội đă chuẩn bị xong các tài liệu luật định đăng kư, nhưng đến
nay vẫn chưa đăng kư v́ sợ phản ứng không thuận lợi của Trung Quốc
khi thềm lục địa mở rộng của Việt Nam xâm phạm ranh giới lưỡi ḅ do
Trung Quốc ấn định. Vỉ thế Việt Nam đang t́m một cơ hội thuận tiện
nhất để đăng kư hay đăng kư vào ngày cuối cùng.
6.- Liên kết trong
ngoài
Trong cuộc hội thảo,
có học giả đă đề nghị liên kết người Việt trong và ngoài nước để bảo
vệ Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng đây cũng là một vấn đề khó thực hiện
được.
Rất nhiều người Việt
chống cộng ở hải ngoại không phân biệt giữa đất nước với chế độ đang
nắm quyền trên đất nước, và không hiểu rằng đất nước sẽ tồn tại măi
măi, c̣n chế độ sẽ bị biến mất qua thời gian. Do đó, họ sẵn sàng
dùng tất cả mọi thứ để đập cho chế độ thù nghịch sụp đổ, dù phải mất
một phần lănh thổ. Vụ rầm rộ tố nhà cầm quyền CSVN “dâng đất dâng
biển cho Trung Quốc” khi phát hiện công hàm Phạm Văn Đồng là một thí
dụ điển h́nh. Mặc dầu biết tố cáo như vậy là một h́nh thức mặc thị
công nhận Việt Nam đă mất Hoàng Sa và Trường Sa, họ vẫn làm!
Tuy nhiên, rất nhiều
trí thức và học giả ở hải ngoại biết họ phải làm ǵ đê bảo vệ tổ
quốc, và họ đă làm hay đang tiếp tục làm. Nhưng họ đă và sẽ hành
động với tư cách cá nhân, chứ không nhân danh tập thể người Việt ở
hải ngoại.
CHƯA CÓ ÁNH SÁNG
CUỐI ĐƯỜNG HẦM
Trong khi xẩy ra vụ
đụng độ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc tại Biển Đông, ông Phạm Quang
Nghị, Bí Thư Thành Ủy Hà Nội, đă sang thăm Trung Quốc. Sau đó, ông
Đới Bỉnh Quốc, Thứ Trưởng Ngoại Giao và Ủy Viên Quốc Vụ Viện Trung
Quốc lại đến thăm Việt Nam. Báo Nhân Dân của Đảng CSVN hôm 17.3.2009
viết rằng ông Giải Khánh Lâm, Ủy Viên Thường Vụ Bộ Chính Trị Trung
Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc đă "bày tỏ vui mừng nhận thấy rằng...
quan hệ hữu nghị, hợp tác Trung-Việt đang không ngừng được tăng
cường cả về chiều rộng lẫn chiều sâu."
Ngày 20.3.2009. Bộ
Ngoại Giao Việt Nam cho hay Việt Nam và Trung Quốc đă đồng ư thiết
lập một đường dây nóng giữa các nhà lănh đạo hai nước và tái khẳng
định “cam kết giải quyết tranh chấp trên biển một cách ḥa b́nh”.
Trung Quốc và Việt
Nam cũng đă thỏa thuận sẽ phát động “Năm Hữu nghị Trung Quốc - Việt
Nam” vào năm 2010 để đánh dấu kỷ niệm 60 năm ngày thiết lập quan hệ
ngoại giao giữa hai nước.
Qua các sự kiện nói
trên, một số nhà phân tích cho rằng Hà Nội đang t́m cách giải quyết
vấn đề Biển Đông bằng con đường ngoại giao, v́ các con đường khác
đều bế tắc.
Việt Nam thừa hiểu
rằng những phản ứng cứng rắn chẳng những không đem lại kết quả nào
mà có khi c̣n gây thiệt hại cho việc giao thương Việt – Trung. Hôm
10.3.2009, một viên chức tại Pḥng Thương Mại và Kinh Tế của Đại Sứ
Quán Trung Quốc ở Việt Nam phát biểu rằng Trung Quốc vẫn duy tŕ vị
trí là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam trong 5 năm liên
tiếp.
Năm 2008, tổng kim
ngạch thương mại song phương đă đạt 19,46 tỉ USD, tức là tăng 28,8%.
Số liệu thống kê của Bộ Thương Mại Trung Quốc cho thấy tính đến
tháng 9 năm 2008, Trung Quốc đă đầu tư trực tiếp 540 triệu USD vào
Việt Nam.
Tuy nhiên, ngày
20.3.2009 vừa qua, công ty British Petroleum (BP) của Anh, một công
ty dầu khí lớn thứ ba trên thế giới, tuyên bố sẽ rút khỏi dự án thăm
ḍ khai thác dầu khí ở lô số 5,2 và 5,3 ngoài khơi Việt Nam. BP là
công ty sản xuất khí đốt lớn nhất ở Việt Nam, đă cung cấp 3 tỉ mét
khối khí mỗi năm từ Lô 06.1 ở Mỏ Nam Côn Sơn. Lê Dũng, phát ngôn
viên của Bộ Ngoại Giao Việt Nam giải thích rằng “quyết định này của
BP là do các yếu tố thuần túy thương mại và kỹ thuật”. Nhưng các nhà
phân tích cho rằng các công ty dầu khí ngoại quốc đă nhận ra rằng
việc giải quyết tranh chấp về Biển Đông sẽ khó có giải pháp trong
một tương lai gần, nên họ quyết định ngưng khai thác để tránh khỏi
những đụng độ phiền phức.
Tháng 7 năm 2008,
Bắc Kinh cũng đă yêu cầu công ty Exxon Mobil rút khỏi thỏa thuận hợp
tác thăm ḍ dầu khí với Việt Nam v́ cho rằng dự án đó xâm phạm sự
toàn vẹn lănh thổ của Trung Quốc. Tờ Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng của
Hongkong nhận xét: “Nếu đó là vấn đề pháp lư đơn thuần, mọi chuyện
sẽ dễ dàng, nhưng sự việc c̣n mang tính chính trị”.
Điều chắc chắn là
hiện nay nhà cầm quyền CSVN sẽ không dựa vào các giải pháp thuần lư
hay cảm tính để đương đầu với Trung Quốc, v́ cho rằng những giải
pháp như thế chỉ làm cho t́nh h́nh rối reng thêm. Nhà cầm quyền đang
cố gắng t́m một giải pháp qua đường thương lượng. Trong thời gian
chờ đợi, phải tránh đụng độ. Nhưng cho đến nay, chúng ta vẫn chưa
thấy một ánh sáng nào ở cuối đường hầm.
Lữ Giang
Đụng độ Mỹ - Trung và lựa
chọn ứng xử cho ASEAN
16/03/2009 14:19 (GMT + 7)
(TuanVietNam) - Giáo
sư Carl Thayer, Học viện Quốc pḥng Australia và Giáo sư David Koh,
Đại học quốc gia Singapore chia sẻ góc nh́n về xung đột Mỹ - Trung
và vai tṛ ASEAN trong xung đột.
Gs. Daivd Koh: Tính chất cuộc căng thẳng lần này không khác ǵ động
thái cách đây 8 năm khi ông G.W.Bush lên cầm quyền (năm 2001).
Đó là phép thử về thái độ của cá nhân tân Tổng thống cũng như sự
đoàn kết của chính quyền mới, đặc biệt xem có sự khác biệt hay không
giữa Bộ Quốc pḥng và tổng thống Obama. Từ đó, Trung Quốc sẽ xác
định được chiến lược và đối sách trong quan hệ với Mỹ dưới chính
quyền mới.
Phép thử về thái độ của cá nhân vị tân Tổng thống Obama cũng như sự
đoàn kết của chính quyền mới.
Qua việc này, Trung Quốc cũng chuyển thông điệp rơ ràng rằng, dù
nước này mua nhiều trái phiếu của chính phủ Mỹ th́ cũng không v́ thế
mà e sợ, nhân nhượng Mỹ.
Gs. Carl Thayer: Tôi lại không cho rằng hành động này là nhằm thử
chính quyền Obama hay là phản ứng của Trung Quốc trước chuyến thăm
Việt Nam của Tư lệnh Hạm đội Thái B́nh Dương của Mỹ. Ngoại trưởng
Clinton vừa thăm Bắc Kinh và cuộc gặp giữa Tổng thống Obama và lănh
đạo Trung Quốc dự kiến sẽ tiến hành vào tháng tới. Trung Quốc cũng
đă nhận được lời đề nghị ḥa b́nh cho vấn đề Đài Loan.
Đây là một trong những sự cố quan trọng nhất giữa tàu Trung Quốc và
tàu hải quân của Mỹ kể từ năm 2001, khi máy bay trinh sát EP-3 của
Mỹ va chạm với máy bay chiến đấu của Trung Quốc và buộc phải hạ cánh
khẩn cấp xuống đảo Hải Nam. Vụ việc ngày 8/3 là sự tiếp nối của các
vụ việc riêng rẽ trước đó vào ngày 4/3 liên quan đến một tàu hải
quân khác của Mỹ.
Hành động của Trung Quốc chuyển thông điệp rằng, tàu Mỹ đang tham
gia vào một hành động bất hợp pháp.
TIN LIÊN QUAN
Đảo ch́m: "Thần bút" của người lính biển Trường Sa
Philippines và 2 dự luật đường cơ sở mới trên Biển Đông
Công ước LHQ về luật biển 1982: công cụ bảo vệ chủ quyền biển
Việt Nam trước chủ trương của Trung Quốc đối với Biển Đông
Tranh chấp Biển Đông: Cần hợp tác và đúng luật quốc tế
Hay cuộc kiểm tra sức mạnh Trung Quốc ?
- Hành động cứng rắn của Trung Quốc lần này khiến nhiều người hiểu
rằng Trung Quốc đang nỗ lực mở rộng ảnh hưởng trong bối cảnh Mỹ và
các cường quốc khác đang khó khăn do khủng hoảng ?
GS David Koh: Bá quyền trong trường hợp này, phải hiểu là nước có
quyền lực ảnh hưởng hơn cả, có sức mạnh và tham vọng vươn ra ngoài.
Thời ḱ vừa rồi, Trung Quốc đă yếu đi tương đối. Trung Quốc ngày nay
khác với Trung Quốc của thế kỉ 15, 16.
Môi trường quốc tế cũng đă thay đổi, Trung Quốc cũng không thể hành
xử bá quyền theo kiểu cũ. Cách hành xử của nước này c̣n phải quan
sát thêm, dựa trên các tuyên bố, hoạt động của lực lượng quốc pḥng
và sự phát triển lực lượng quân sự.
Với một nước đang trỗi dậy, minh bạch thông tin về ngân sách quốc
pḥng là một đ̣i hỏi. Nhưng cũng cần phải xem Trung Quốc lí giải,
tuyên bố và hành động như thế nào.
GS. Carl Thayer: Kế hoạch của Trung Quốc nhằm mở rộng hải quân trước
khi khủng hoảng toàn cầu hiện nay nổ ra.
Điều chúng ta đang chứng kiến là sự trỗi dậy của Trung Quốc với tư
cách là một cường quốc. Kể từ sự kiện năm 1995-1996 ở eo biển Đài
Loan, Trung Quốc đă bắn tên lửa đe dọa Đài Loan...
Trung Quốc đang nỗ lực để đạt được khả năng hải quân có thể vượt lên
so với ưu thế công nghệ của Mỹ. Trung Quốc đang tự ḿnh tiến hành
cuộc chạy đua vũ trang bằng việc hằng năm tăng ngân sách quốc pḥng
và bằng kế hoạch sở hữu nhiều tàu ngầm chứa đầu đạn tên lửa...
Lực lượng hải quân đang được sử dụng như là một cánh tay đắc lực cho
ngoại giao Trung Quốc.
Trong vài năm qua, Trung Quốc đă được đề nghị hỗ trợ tuần tra ở eo
biển Malacca. Trong những năm tới, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, Trung
Quốc sẽ tăng cường khả năng để đóng góp cho hoạt động nhân đạo và xử
lư thảm họa.
Nhưng mặt trái của những hoạt động này là việc các tàu hải quân cũng
có thể sử dụng cho mục đích nhân đạo cũng như gây chiến.
Trung Quốc ngày càng có phản ứng mạnh trong vấn đề biển đảo bởi sức
mạnh quân sự và kinh tế đang tăng lên và nước này đang kiểm tra sức
mạnh của ḿnh trong những t́nh huống liên quan đến tuyên bố về chủ
quyền và lănh thổ của ḿnh.
Lựa chọn ứng xử của ASEAN
Theo ông, các nước nhỏ có liên quan tại khu vực Đông Nam Á nên có
phản ứng và ứng xử như thế nào ?
GS. David Koh: Trung Quốc là một nước lớn, và mỗi nước nhỏ không thể
đối trọng lại. Lựa chọn tốt nhất chính là gắn kết các nước nhỏ với
nhau trong khối ASEAN. Hiệp hội cần có một tiếng nói chung thống
nhất về vấn đề này.
Các nước ở khu vực biển Đông nên làm rơ vị trí của ḿnh theo luật
quốc tế và công ước luật biển quốc tế của Liên Hợp Quốc.
Các nước nhỏ cần sử dụng ngoại giao để gây áp lực thêm cho Trung
Quốc và Mỹ để đạt được sự hiểu biết về luật quốc tế và không để vấn
đề này leo thang.
Liệu ASEAN có thể đóng vai tṛ ǵ trong xử lư căng thẳng. Và trên tư
cách Chủ tịch của ASEAN, Việt Nam có thể làm ǵ để tăng cường vai
tṛ của ASEAN trong những vấn đề như thế này của khu vực ?
GS. Carl Thayer: Hiện tại, căng thẳng ngoài khơi đảo Hải Nam là căng
thẳng song phương giữa Trung Quốc và Mỹ. Vấn đề này đă được đẩy lên
một bước bằng quyết định của Mỹ đưa máy bay được trang bị vũ khí tới
khu vực.
ASEAN cần phát triển một viễn cảnh chung hài ḥa lợi ích các bên
theo luật quốc tế, bao gồm công ước luật biển của Liên Hợp Quốc bởi
v́ nó sẽ giúp giảm thiểu căng thẳng và tạo dựng tiền lệ cho việc xử
lư hoạt động thu thập t́nh báo bởi các nước bên ngoài ở vùng đặc
quyền kinh tế của từng nước thành viên ASEAN.
Vấn đề này có thể được đẩy mạnh bằng thảo luận tại diễn đàn khu vực
ASEAN cũng như ASEAN + 3 và Hội nghị thượng đỉnh Đông Á.
GS. David Koh: Trước đây, Trung Quốc thường chỉ thích đối thoại song
phương, tay đôi với từng quốc gia riêng lẻ trong khu vực. Bây giờ,
các nước ASEAN nên tập hợp để đối thoại với Trung Quốc, không để đối
thoại tay đôi mà đối thoại tay 10 + 1, nghĩa là không chỉ vài quốc
gia có tranh chấp biển đảo, mà toàn bộ khối.
Trước đây, ASEAN và Trung Quốc đă có tuyên bố về ứng xử trên biển
Đông nhưng không có nhiều giá trị thực tiễn. Sự thiếu ràng buộc và
lỏng lẻo của ASEAN khiến cho một số hoạt động của Hiệp hội thiếu
hiệu quả. Đó là điều khiến ASEAN bị chỉ trích.
ASEAN đă có hiến chương mới. Đây là cơ sở để Hiệp hội này có thể
thành một khối vững chắc, có tính ràng buộc pháp lư cao và hoạt động
hiệu quả. Có lẽ, nguy cơ cản trở lớn nhất là khả năng có sự đi đêm,
bắt tay với Trung Quốc của một hoặc vài nước liên quan. Điều này nếu
xảy ra, có thể sẽ phá vỡ tính thống nhất và nỗ lực chung của Hiệp
hội.
* Phương Loan (thực hiện)
Đụng độ Mỹ - Trung và ư nghĩa với tranh chấp biển ĐNA
13/03/2009 14:02 (GMT + 7)
(TuanVietNam) - Góc nh́n riêng của Tiến sĩ Vũ Quang Việt, nguyên
chuyên gia thống kê của Liên Hợp Quốc về đụng độ Mỹ - Trung trên
biển ngày 10/3 và ư nghĩa của nó với tranh chấp ở khu vực.
Biển Đông Nam Á, tại sao ?
Hiện nay, ngôn ngữ quốc tế gọi khu vực biển có tranh chấp ở Đông Nam
Á là “biển Nam Trung Hoa” (South China Sea hay La Mer de Chine du
Sud), có lẽ v́ Trung Quốc được lấy làm vị trí chuẩn, chứ không mang
ư nghĩa là biển này thuộc Trung Quốc.
Việt Nam đă gọi biển này là biển Đông cũng có ư nghĩa lấy Việt Nam
làm vị trí chuẩn. Philippines cũng có thể tự lấy ḿnh làm chuẩn và
đặt tên biển này là biển Tây. Cũng thế, Malaysia có thể gọi là Biển
Bắc.
Tinh thần ǵn giữ chủ quyền, toàn vẹn lănh thổ đất nước "Biển của
ta, đảo của ta!" được thể hiện trong triển lăm ảnh kỷ niệm 50 năm
truyền thống Bộ đội biên pḥng Việt Nam, tại TP.HCM.
Cách tốt nhất, theo quan điểm của người viết, là lấy tên của khu vực
Đông Nam Á để đặt tên cho khu biển này, bởi v́ nó nói lên tính quốc
tế của vấn đề tranh chấp, đụng chạm đến trung tâm lợi ích về an ninh
và kinh tế của các nước trong vùng Đông Nam Á, và đến chiến lược
bành trướng của thế lực quân sự lớn nằm ngoài vùng muốn chiếm đoạt
thật sự hoặc tạo ra đe dọa quân sự nhằm o ép các nước trong vùng
chia phần lợi ích kinh tế cho họ và chấp nhận ṿng ảnh hưởng của họ.
Yêu sách của Trung Quốc
Trung Quốc tuyên bố nhiều lần là chủ quyền của họ là trên toàn biển
Đông Nam Á được xác định như một lưỡi ḅ, kéo dài từ Hải Nam đến tận
Mă Lai (xem thêm bản đồ Trung Quốc tự vẽ ở dưới). Với việc xác định
như thế, toàn biển Đông Nam Á là lănh hải Trung Quốc, không c̣n phân
biệt đâu là lănh hải kể từ đường cơ sở xác định từ đất liền, đâu là
vùng đặc quyền kinh tế và tất nhiên là không c̣n hải phận quốc tế
nằm ngoài hai khu vực trên trên biển Đông Nam Á.
Nếu như thế, Việt Nam, Philippines và các nước khác mỗi lần đi qua
biển Đông Nam Á trên nguyên tắc đều phải đặt dưới sự kiểm soát của
Trung Quốc.
Việc xác định chủ quyền trên toàn biển Đông Nam Á của Trung Quốc đi
ngược lại hoàn toàn Luật biển Liên Hợp Quốc và những hành động của
họ đă và đang trở thành mối đe dọa thường xuyên cho an ninh của các
nước trong vùng và của tất cả các nước phải đi lại qua vùng Đông Nam
Á.
Tại sao việc xác định chủ quyền như thế là sai? Bởi v́ Luật biển chỉ
cho phép lănh hải mà quốc gia có hoàn toàn chủ quyền nằm trong khu
vực 12 hải lư tính từ đường cơ sở, và vùng được phép khai thác kinh
tế (gọi là vùng đặc quyền kinh tế) rộng không quá 200 hải lư tính từ
đường cơ sở.
Trên thực tế ở biển Đông Nam Á, nếu giả dụ có một địa điểm nào đó
được công nhận là đảo thuộc Trung Quốc và như thế nó có lănh hải, có
vùng đặc quyền kinh tế ở chung quanh, nhưng điều này cũng chỉ cho
phép Trung Quốc có chủ quyền vài chỗ trên biển Đông Nam Á, chứ không
thể trên toàn biển Đông Nam Á.
Hơn thế, coi những đá ở Hoàng Sa và Trường Sa là đảo là điều c̣n
phải bàn căi trên cơ sở Luật biển của Liên Hợp Quốc. Đảo theo định
nghĩa của Điều 121 của Luật Biển “…là vùng đất h́nh thành tự nhiên,
bao bọc bởi nước và nằm cao hơn nước khi thuỷ triểu lên.” Tức là nó
không phải là “đá” v́ theo Điều 122 “Đá (rocks), nơi không có khả
năng kéo dài được việc cư trú (sinh sống) của con người và đời sống
kinh tế riêng của nó, không được phép có vùng đặc quyền kinh tế hay
thềm lục địa….”
Như thế có thể nói là trên Hoàng Sa và Trường Sa, khó có thể chứng
minh một nơi nào đó là đảo, v́ cho đến khi có tranh chấp mới đây,
không nơi nào có khả năng kéo dài được việc cư trú tự nhiên của con
người, nếu không dựa vào tiếp tế và các công tŕnh xây dựng nhân tạo
được dựng lên. Luật biển Điều 60 nói rơ: “Các đảo nhân tạo, các
thiết bị công tŕnh không được hưởng qui chế của đảo.”
Trung Quốc đă đi quá điều ước quốc tế mà họ kư. Thật ra, họ đă dùng
sức mạnh quân sự để chiếm đóng vùng biển, mà trong lịch sử rất dài
không có dân Trung Quốc sinh sống thường xuyên và cũng không có mặt
của nhà nước Trung Quốc thủ đắc địa điểm trên biển Đông Nam Á.
Những địa điểm trên Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đang nắm là
kết quả của việc đem quân chiếm đóng từ tay chính phủ Việt Nam Cộng
ḥa trước đây (chiếm Hoàng Sa năm 1974) và chính phủ CHXHCN Việt Nam
(chiếm một số đảo ở Trường Sa năm 1988), và gần đây nhất là từ tay
Philippines (chiếm Mischief Reef vào tháng 2 năm 1995).
Bản đồ Trung Quốc
vẽ. Nguồn: Bản đồ du khách và giao thông của Hải Nam năm 1999, phỏng
theo Stein Tonnesson, “China and the South China Sea: A Peace
Proposal.” Security Dialogue, Vol. 31, No. 3 September 2000.
Đường đỏ là vùng
Trung Quốc tuyên bố chủ quyền; Đường xanh là các khu vực kinh tế EEZ
theo Công ước LHQ về luật biển; Các đảo xám là nơi có tranh chấp.
Bản đồ từ BBC.
Yêu sách của Mỹ
Là một thế lực toàn cầu, Mỹ đă luôn luôn chủ trương là quyền thông
thương tự do trên biển Đông Nam Á là thuộc lợi ích của Mỹ. Chính v́
thế, Quốc hội Mỹ ra nghị quyết vào tháng 3 năm 1995 nhấn mạnh:
“Quyền đi lại tự do trên biển Nam Trung Hoa nằm trong lợi ích chiến
lược của Mỹ.” Ngày 10 tháng 5 năm 1995, Bộ Ngoại giao Mỹ phát biểu
mạnh hơn: “Mỹ sẽ rất quan tâm đến bất cứ một đ̣i hỏi liên quan đến
biển hay ngăn cản hoạt động hàng hải ở biển Nam Trung Hoa, không phù
hợp với Luật Biển.
”Vào 16 tháng 6 năm 1995, Joseph Nye, Phụ tá Bộ Trưởng Quốc pḥng về
An ninh quốc tế nói với báo giới ở Tokyo là “nếu hành động quân sự
xảy ra ở quần đảo Trường Sa và ngăn cản tự do đi lại trên biển cả
th́ chúng tôi sẵn sàng hộ tống và bảo đảm rằng thông thương tiếp
tục.”
Những tuyên bố này nhằm cảnh cáo Trung Quốc khi họ mang quân chiếm
MisChief Reef từ Philippines vào tháng 2 năm 1995. Nhưng chúng cũng
phản ánh thái độ dứt khoát của Mỹ về quyền tự do đi lại trên hải
phận quốc tế.
Trước đó, vào 1 tháng 4 năm 2001, Mỹ cho máy bay thuộc Cục An ninh
Quốc gia (National Security Agency) bay qua vùng biển thuộc biển Nam
Trung Hoa. Trung Quốc cho máy bay bay theo và đụng vào máy bay Mỹ.
Máy bay Trung Quốc rớt, c̣n máy bay Mỹ bị hư hại phải hạ cánh xuống
Đảo Hải Nam, gây ra t́nh trạng căng thẳng giữa hai nước.
Mỹ đă xin lỗi về sự kiện đụng máy bay Trung Quốc rơi, nhưng từ chối
xin lỗi về cái mà Trung Quốc kết án là Mỹ xâm phạm vào chủ quyền
Trung Quốc. Mỹ cho rằng bay ngoài vùng cách lănh hải Trung Quốc 60
km (32 hải lư) là thuộc quyền tự do thông thương trên bầu trời nằm
trên vùng đặc quyền kinh tế; việc này hoàn toàn hợp pháp theo Công
ước về Luật biển.
Lần này, ngày 10 tháng 3, nhân Obama mới nhận chức, và nhân việc Mỹ
cho tầu có tên USNS Impeccable thám thính hoạt động tầu ngầm của
Trung Quốc trong vùng biển Đông Nam Á cách đảo Hải Nam 75 dặm, ngoài
vùng lănh hải và thuộc khu đặc quyền kinh tế, Trung Quốc cho 5 tầu
gây hấn. Mỹ cũng đă cực lực phản đối Trung Quốc, và coi đây là quyền
tự do lưu thông theo Luật biển.
Luật biển Liên Hợp Quốc
Hành động và tuyên bố của Mỹ về biển Đông Nam Á hoàn toàn phù hợp
với việc bảo đảm quyền tự do lưu thông trong hải phận quốc tế, phù
hợp với Luật biển Liên Hợp Quốc.
Vùng đặc quyền kinh tế không thuộc hải phận mà quốc gia có quyền
khai thác kinh tế có chủ quyền quốc gia.
Chủ quyền (sovereignty) chỉ được xác định trong vùng lănh hải
(territorial sea) – theo Điều 2. Tuy nhiên, ngay cả trong vùng lănh
hải thuộc chủ quyển của nước sở hữu, Điều 17, 18 và 19 cũng vẫn cho
phép tầu bè và máy bay nước ngoài có quyền “đi lại không gây hại”
(innocent passage), là đi hoặc bay ngang qua, liên tục, nhanh chóng,
không được đậu lại trừ trường hợp lâm nạn trong vùng lănh hải (12
hải lư) của nước khác mà không cần xin phép, miễn là không ảnh hưởng
đến an ninh và môi trường nước sở hữu lănh hải.
Quyền tự do đi lại trong vùng đặc quyền kinh tất nhiên (tức là vùng
mà nước có quyền có chủ quyền đối với việc khai thác lợi ích kinh tế
từ vùng) không được bàn tới. Khi không có điều khoản nào trao quyền
hạn chế đi lại cho nước có quyền khai thác kinh tế, như điều khoản
cấm "việc đi lại không gây hại" áp dụng đối với lănh hải, th́ điều
này có nghĩa là quyền tự do đi lại ở đây giống như trên biển khơi.
Tính chất tranh chấp ở biển Đông Nam Á
Những tranh chấp hiện nay ở biển Đông Nam Á đă nói lên được những
điểm sau:
- Tranh chấp mang tính quốc tế, đa phương hoàn toàn không mang tính
song phương giữa Trung Quốc với từng nước Đông Nam Á, hay với Mỹ và
do đó chỉ có thể giải quyết trên cơ sở đa phương phù hợp với luật
pháp quốc tế.
- Việc giải quyết ḥn đá nào là đảo, và nếu là đảo th́ thuộc chủ
quyền nước nào trong nhiều nước tranh chấp phải vừa dựa trên việc
diễn giải Luật Biển, vừa dựa trên chứng cớ lịch sử, thủ đắc mang
tính lịch sử, vượt khỏi sự thủ đắc bằng bạo lực. Đây cũng không thể
là vấn đề song phương.
- Quốc hội Philippines đă tuyên bố vùng chủ quyền trên biển Đông Nam
Á sau khi tố cáo chính quyền bị Trung Quốc o ép và mua chuộc. Họ
cũng tuyên bố sẵn sàng thương thảo đa phương.
- Cho đến nay việc chiếm đóng bằng bạo lực chỉ có một quốc gia đă
bằng mọi cách thực hiệc, đó là Trung Quốc, chứ không phải từ một
nước nào khác. Và hành động chiếm đóng xảy ra trong vùng biển Đông
Nam Á do đó có ảnh hưởng thiết than đối với các nước Đông Nam Á.
Điều này đ̣i hỏi các nước Đông Nam Á đoàn kết lại, tiến tới cùng
quan điểm, trong việc thương thảo với Trung Quốc. C̣n Trung Quốc cho
đến nay vẫn tuyên bố sẽ chỉ thương thảo song phương với từng nước
Đông Nam Á.
- Quyền tự do đi lại và bay trên hải phận quốc tế theo Luật biển
Liên Hợp Quốc cần được bảo vệ. Quan điểm bảo vệ này là khước từ chấp
nhận việc Trung Quốc có chủ quyền trên toàn bộ biển Đông Nam Á. Bảo
vệ quyền thông thương cũng là bảo vệ an ninh cho toàn khu vực.
Mỹ và Việt: t́m cái “đồng” v́ sự ổn định của Đông Nam Á
Nếu không lầm, hiện nay lợi ích của Mỹ và Việt Nam ngày càng gần
nhau trong việc giải quyết tranh chấp biển Đông Nam Á: ít nhất ở ba
điểm: (1) tự do lưu thông trên hải phận quốc tế, (2) chống lại các
hành động bạo lực nhằm xác định chủ quyền ở biển Đông Nam Á và (3)
cổ vũ cho việc dùng thương thảo ḥa b́nh, đa phương để giải quyết
tranh chấp.
Đồng quan điểm này trước đây không có. Ít nhất cho đến khi Liên Xô
sụp đổ vào năm 1989, Mỹ và Trung Quốc đă cấu kết với nhau trong Thỏa
thuận Thượng Hải vào năm 1972 vừa để giải quyết chiến tranh Việt Nam
vừa để chống Liên Xô, hoàn toàn bất lợi cho chủ quyền của Việt Nam.
Chính v́ thế Mỹ đă im tiếng khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ Việt
Nam Cộng ḥa năm 1974 và chiếm một số đảo ở Trường Sa năm 1988.
Chỉ sau khi Liên Xô sụp đổ và chỉ khi Trung Quốc tiến chiếm Mischief
Reef trong tay Philippines vào năm 1995 th́ Mỹ mới ngă ngửa về chủ
nghĩa bành trướng ở biển Đông Nam Á của Trung Quốc và từ đó mới xác
định ba quan điểm nêu ở trên, dù rằng Mỹ tuyên bố không có quan điểm
về đúng sai trong tranh chấp lănh thổ giữa các nước ở biển Đông Nam
Á.
Chính quyền Việt Nam vẫn có thể nghi ngờ Mỹ có ư đồ diễn biến ḥa
b́nh; ngược lại Mỹ cho rằng họ chỉ lên tiếng bảo vệ nhân quyền v́
đây là trách nhiệm của họ, phù hợp với Tuyên bố về Nhân quyền của
Liên Hợp Quốc. Đây là điểm bất đồng ta có thể hiểu được, và lúc nào
đó có thể tiến tới thỏa thuận về phương cách xử lư mà hai bên có thể
đồng ư.
Tuy nhiên, v́ lợi ích lâu dài măi măi của đất nước, Việt Nam nên
cùng với các nước Đông Nam Á và Mỹ, phát huy ba quan điểm liên quan
đến tự do lưu thông ở biển Đông Nam Á, chống lại việc dùng bạo lực
xác định chủ quyền, và cổ vũ dùng thương thảo ḥa b́nh đa phương để
giải quyết tranh chấp. Không những thế, cần thành lập cơ chế hợp tác
giữa ASEAN và Mỹ để phát huy, cổ vũ cho chiến lược trên.
* Ts. Vũ Quang Việt (nguyên chuyên gia cao cấp thống kê Liên Hợp
Quốc)
Ghi chú: Bạn đọc có thể đọc những ghi chú về nguồn thông tin trong
bài viết của cùng tác giả trên Đi t́m một giải pháp hoà b́nh hợp
công lư cho Biển Đông Nam Á, Thời Đại Mới số 11 năm 2007.
CÁCH MẠNG OBAMA …
NHƯNG, TRÊN ĐẦU, TRÊN CỔ AI?
THẾ HỆ CON EM CHÚNG TA SẼ TRÁCH AI?
Hoàng Đức Nhă
(Đặc biệt của Ngày Nay)
CHICAGO (NN) -Tuần
lễ cuối tháng Hai vừa qua là một thời điểm đáng nhớ trong cuộc sống
chánh trị tại Hoa Kỳ, và cũng là một tuần lễ đánh dấu khởi điểm của
cách mạng Obama. Ngày thứ Hai (23 tháng Hai) TT Obama chủ tọa một
phiên họp thượng đỉnh về tài chánh với những chuyên gia kinh tế tài
chánh và đại diện dân cử hai đảng. Trong phiên họp này TT Obama cam
kết sẽ giảm thiểu phân nữa thiếu hụt ngân sách vào cuối nhiệm kỳ đầu
của ông ta – cuối năm 12012.
Ngày thứ Ba, trong
thông điệp trước Quốc Hội, TT Obama hứa rằng “chúng ta sẽ phục hồi,
sẽ tái thiết”. Ngày thứ Năm, TT Obama đệ tŕnh một dự thảo ngân sách
với mục tiêu phân phối lại sự giàu có trong xă hội Mỹ, chữa cho
những người bịnh, và cứu vũ trụ. Ngày thứ Sáu, TT Obama chấm dứt
chiến tranh qua chương tŕnh triệt thoái khỏi Iraq trong ṿng 18
tháng. Ngày thứ Bảy, TT Obama thách thức các phe nhóm chủ trương các
chương tŕnh “rổ thịt” và những nhóm và cá nhân vận động và xin xỏ
đặc ân với các đại diện dân cử và viên chức cao cấp trong guồng máy
chánh quyền. Ngày Chủ Nhật, ông ta nghĩ ngơi.
Trong tiến tŕnh của
một nhiệm kỳ tổng thống, bất cứ một trong những chủ trương đó cũng
là một kế hoạch táo bạo rồi. Muốn thi hành hết những chủ trương đó
trong một nhiệm kỳ là sự liều lĩnh một cách dại dột. Công bố hết
những chủ trướng ấy trong một tuần lễ là một hành động giữa thái độ
“điếc không sợ súng” và một sự kiêu căng láo xược.
Vậy, thị trường kinh
tế và người dân phản Mỹ ứng ra sao?
Đường dốc vẫn tuột
Ba tháng sau khi ông
Obama đắc cử, chỉ số trung b́nh Dow Jones, một trong những chỉ số
thị trường chứng khoán quan trọng nhất tiêu biểu cho sự lành mạnh
của nền kinh tế Hoa Kỳ, đă mất hai ngàn điểm, từ 9 ngàn xuống c̣n
gần 7 ngàn vào cuối tuần lễ đầu trong tháng Ba.
Mặc dù chánh quyền Obama đă bơm vào kinh tế quốc gia nhiều ngân
khoản khổng lồ, thị trường vẫn không tin tưởng rằng những biện pháp
này sẽ phục hồi kinh tế trong một thời gian gần.
Tính cho đến nay
chánh quyền Obama đă tung vào thị trường khoảng một ngàn một trăm
bốn mươi tỷ Mỹ kim gọi là để khích động kinh tế. Cộng vào đó là 350
tỷ Mỵ kim mà Quốc Hội đă chấp thuận trước khi TT Bush hết nhiệm kỳ.
Như thế gần một ngàn năm trăm tỷ Mỹ kim sẽ được chi tiêu, trong đó
gần 90% không có tác động khích động kinh tế, tạo thêm việc làm, mà
là loại chi tiêu “rổ thịt”, làm lợi cho những nhóm đă ủng hộ dảng
Dân Chủ và tích cực vận động bầu cho ông Obama.
Thêm vào số ngân
khoản khổng lồ này TT Obama hứa sẽ giúp các ngân hàng qua một chương
tŕnh tài trợ với ngân khoảng hai ngàn năm trăm tỷ Mỹ kim. Trong
những ngày sắp tới Thượng viện do đảng Dân Chủ kiểm soát sẽ chấp
thuận 410 tỷ Mỹ kim cho chương tŕnh chi tiêu đặc biệt để cho guồng
máy chánh quyền tiếp tục hoạt động. Ngân sách quốc gia cho năm 2009
mà TT Obama đă công bố sẽ bơm thêm ba ngàn năm trăm tỷ Mỹ kim.
Như thế, vỏn vẹn
chưa đầy hai tháng sau khi nhậm chức, TT Obama đă tung ra tất cả là
tám ngàn tỷ Mỹ kim – đó là con số 8 với 12 số không. Đây là một ngân
khoản chưa từng thấy, và người dân thường không thấu hiểu được có
cách nào chi tiêu hết ngân khoản này.
Trong lúc đó nền
kinh tế quốc gia vẫn c̣n suy thoái. Tính cho đến cuối tháng Hai, số
dân Mỹ thất nghiệp lên đến 8.1% của tổng số người đang có việc – có
nghĩa là gần 12 triệu rưỡi người thất nghiệp trong tổng số141 triệu
tám trăm ngàn người hiện đang có việc. Nếu cộng thêm những người
hiện đang làm một vài giờ một ngày hoặc đă bỏ cuộc và không tích cực
t́m việc nữa th́ con số người Mỹ hiện nay thất nghiệp lên đến 21
triệu, cở 13.1% của giới lao động.
Một thăm ḍ dư luận
vừa được công bố ngày 10 tháng 3 vừa qua cho thấy rằng chỉ trong
ṿng một năm, từ đầu tháng Giêng đến cuối tháng 12 năm 2008, 24
triệu người Mỹ đă thấy cuộc sống của họ mất giá trị - từ phát đạt
đến cuộc sống chật vật. 58% dân Mỹ hiện đang có một đời sống chật
vật so với 38% nghĩ rằng cuộc sống của họ phát đạt. 4% c̣n lại đang
trong cảnh lầm than. Quan trọng hơn hết là, cũng theo thăm ḍ dư
luyan65 này, 80% số người được thăm ḍ -1000 người – nghĩ rằng con
cháu họ sẽ không có được một mức sống khá giả hơn họ.
Viễn ảnh này sẽ tồn
tại trong những tháng, và có thể, những năm sắp tới. Ngoại trừ chánh
quyền Obama và thành phần dân Chủ trong Quốc Hội, ít ai tin rằng
tiền rừng, bạc bể mà TT Obama đă tung ra sẽ giải quyết được t́nh
trạng khó khăn của nền kinh tế Hoa Kỳ và tạo lại sức mạnh kinh tế
cho quốc gia lănh đạo thế giới này.
Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là chủ mưu chánh trị của đảng Dân Chủ và
đặc biệt là của TT Obama là ǵ? Và liệu TT Obama có thật sự muốn cứu
văn kinh tế quốc gia hay là lợi dụng những khó khăn kinh tế hiện nay
tiếp tục đổ lỗi cho chánh quyền Bush và âm thầm đưa Hoa Kỳ đến một
chế độ xă hội chủ nghĩa, bất chấp việc chủ trương này sẽ phá tan
luôn giấc mơ Hoa Kỳ?
Tạo một kỷ nguyên
chánh trị mới
Các chương tŕnh
khích động kinh tế và dự thảo ngân sách quốc gia năm 2009 mà TT
Obama vừa đệ nạp cho thấy một điều mà từ mấy tháng nay phe Cộng Ḥa
chỉ trích TT Obama: đó là TT Obama không hề có ư định hợp tác với
phe đối lập. Những lời kêu gọi hợp tác giữa chánh quyền và phe đối
lập cũng chỉ là những tuyên bố thôi.
Dự thảo ngân sách
của TT Obama không có dấu hiệu nào cho thấy ông ta muốn thỏa hiệp
với phe đối lập. Không có một hành động nào, dù khiêm tốn hoặc ít
tốn kém, nói lên tinh thần thỏa hiệp. Đây là một ngân sách lư tưởng
của nhóm thiên tả.
Tên của dự thảo ngân sách là “Một kỷ nguyên trách nhiệm mới”. Nhưng
ông Obama không muốn nói là “chúng ta cùng ở trong một hoàn cảnh”.
Thật ra, ông ta muốn nói là dân giàu phải chịu trách nhiệm của t́nh
trạng khó khăn hiện nay của Hoa Kỳ, đúng như lập luận của phe cực tả
của đảng Dân Chủ.
TT Obama nghĩ rằng
ông ta là loại tổng thống như TT Reagan của đảng Cộng Ḥa trước đây,
người mà ông đă từng khen ngợi đă thay đổi đường đi của Hoa Kỳ. TT
Reagan nhậm chức để thi hành ba sứ mạng sau đây: giảm thiểu guồng
máy chánh quyền, giảm thiểu thuế má, tái lập sức mạnh quốc pḥng của
Hoa Kỳ. Trong thông điệp trước lưỡng viện Quốc Hội TT Obama cho thấy
ông ta cũng có khả năng thi hành những biến chuyển chánh trị trọng
đại. Ba mục tiêu của ông ta là: chăn sóc sức khỏe cho mọi người, học
vấn cho mọi người, và một “kinh tế xanh” – kinh tế có đặc điểm bảo
vệ môi sinh - do chánh phủ tài trợ và quy định.
TT Obama nhận thức
và cũng đă công khai tuyên bố rằng t́nh trạng kinh tế hiện nay là
một cơ hội. Qua những ngân khoản khổng lồ để gọi là khích động kinh
tế và tái lập sức mạnh của Hoa Kỳ người dân Mỹ đă thấy rơ TT Obama
muốn nắm cơ hội nào rồi. TT Roosevelt (Dân chủ) đă lợi dụng Đại
Khủng hoảng tại Hoa Kỳ bắt đầu từ năm 1929 để thay đổi chánh sách để
mặc tư nhân tự do kinh doanh (laissez faire capitalism) và khởi sự
một kỷ nguyên mới với thể chế Phúc lợi quốc gia (welfare state).
Kỳ này TT Obama lợi
dụng khủng hoảng kinh tế để đưa thể chế phúc lợi quốc gia vào con
đường dân chủ xă hội theo kiểu Âu Châu.
Đó là cuộc cách mạng Obama.
Ai sẽ phải trả giá
của cách mạng Obama?
TT Obama giải thích
ngân khoản và sự thếu hụt ngân sách khổng lồ trong dự thảo ngân sách
2009 là chi tiêu tối cần thiết để phục hồi kinh tế. Ông ta lập luận
rằng những chi phí trong ngân sách đó sẽ được tài trợ bằng những lợi
tức mới, như việc giảm thiểu trợ cấp cho lănh vực nông nghiệp – đặc
biệt là những nông dân nào có số thương vụ trên 500 ngàn Mỹ kim hằng
năm - việc tăng thuế người giàu, việc ấn định một loại thuế mới đối
với những công ty làm ô nhiễm môi sinh quá mức đơ được quy định,
v.v.
TT Obama và phe dân
chủ trong Quốc Hội dùng lá bài đánh thuế người giàu để khích động
thành phần ṇng cốt của đảng Dân chủ và những thành phần độc lập ủng
hộ chương tŕnh của ông ta. Nhưng việc hy vọng rằng đánh thuế những
thành phần nào có lợi tức trên 250,000 Mỵ kim hằng năm để tài trợ sự
thiếu hụt ngân sách do những chương tŕnh chi tiêu của TT Obama là
một giả định thiếu thực tế và c̣n nguy hiểm nữa.
Trong thực tế, hai
trong ba người thuộc giới có lợi tức trên 250,000 Mỹ kim hằng năm là
những tiểu thương hoặc giới đầu tư. Những người này có đủ khả năng
đầu tư trong những điều kiện giúp họ khai lợi tức thấp hơn là
250,000 Mỹ kim, và do đó, sẽ không phải đóng thuế theo tỷ lệ cao.
Hơn nữa, tác động của sự tăng thuế này sẽ là sự đ́nh trệ và có thể
sự hoăn lại của công tŕnh phục hồi kinh tế quốc gia.
Vậy lấy đâu ra tiền
để tài trợ chương tŕnh thay đổi qui mô và sự biến chuyển chế độ
hiện nay thành một thứ thể chế xă hội chủ nghĩa?
Người dân thường,
không cứ ǵ giới giàu, sẽ phải đóng thuế thêm. TT Obama có hứa rằng
95% của dân đóng thuế sẽ không phải đóng thêm một xu nào. Người
trước đây đă hứa tương tự là TT Bush Cha. Ông ta từng nói “Hảy nh́n
kỷ môi tôi nè, không tăng thuế nữa”. Sau đó ít lâu ông ta tăng thuế.
Kỳ này TT Obama cũng
sẽ phải tăng thuế đốí với 95% của dân đóng thuế v́ lư do dễ hiểu là
không đủ lợi tức để tài trợ chương tŕnh thay đổi mơ hồ của ông ta.
Nếu không tăng thuế để có thêm lợi tức th́ sẽ phải in thêm tiền, và
như thế sẽ gây nên lạm phát và duy tŕ suy thoái kinh tế.
Giờ đây những ai đă
bầu cho ông Obama sẽ nhận thức chương tŕnh thay đổi, cái mà họ tự
hào là cuộc cách mạng đem lai một tương lai sáng lạng cho thế hệ con
em, thật ra là một chánh sách không được soạn thảo một cách chuyên
nghiệp và không có sự cộng tác của phe đối lập. Nguy hơn nữa là chủ
trương Obama có đà trở thành một mạo hiểm để thỏa măn một triết lư
chánh trị cá nhân. Bỏ hết những mỹ từ, những lời kêu gọi có tánh
cách xúc động của một chánh trị gia có tài ăn nói th́ người dân sẽ
thấy đa số các ngân khoản khổng lồ, từ các biện pháp khích động kinh
tế đến dự thảo ngân sách 2009, chỉ nhằm mục đích thực hiện một ư đồ
chánh trị cá nhân của TT Obama.
Thế hệ con em của
chúng ta sẽ khó hiểu được một chương tŕnh thay đổi để phục hồi kinh
tế không những chỉ là một chương tŕnh gia tăng guồng máy chánh
quyền mà c̣n là một chế độ chánh trị rổ thịt tích cực hơn trước đây,
có tác động phá tan giấc mơ Hoa Kỳ.
Liệu thế hệ con em
chúng ta thực hiện được giấc mơ Hoa Kỳ đó hay không? Hay là họ chỉ
vẫn phải mơ giấc mơ đó thôi?
Và thế hệ đó sẽ trách ai đây?
Ngày 11.3.2009
TT Obama: Mỹ sẽ duy tŕ lực
lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới
Friday, 13 March 20091 y kien
Tổng thống Obama dự
lễ khánh thành hội trường ‘Abraham Lincoln Hall’ hôm 12 tháng 3,
2009
Tổng Thống Obama
tuyên bố Hoa Kỳ sẽ tiếp tục duy tŕ một lực lượng quân sự hùng mạnh
nhất trên thế giới, và lực lượng này sẽ tập trung đối phó với các
mối đe dọa mà ông gọi là không quy ước.
Nhà lănh đạo Hoa Kỳ
nói: “Xin đừng ai nhầm lẫn về điều này, đất nước này sẽ duy tŕ thế
thượng phong về mặt quân sự. Chúng tôi sẽ vẫn duy tŕ một lực lượng
quân sự hùng mạnh nhất trong lịch sử của thế giới. Và chúng tôi sẽ
làm bất cứ điều ǵ để duy tŕ lợi thế của ḿnh về mặt công nghệ,
đồng thời đầu tư vào việc tăng cường các khả năng cần thiết để bảo
vệ các quyền lợi của Hoa Kỳ, và đánh bại hoặc răn đe bất cứ kẻ thù
nào”.
Nhà lănh đạo Mỹ nói
thêm rằng quân đội Hoa Kỳ c̣n phải chuẩn bị sẵn sàng để đương đầu
với những kẻ thù không theo quy ước nào, như các phần tử nổi dậy mà
binh sĩ Mỹ đang phải cầm súng chiến đấu tại Afghanistan và tại Iraq.
Và để làm điều đó,
ông sẽ tiếp tục chương tŕnh của chính phủ Tổng Thống Bush, tăng
quân cho lực lượng bộ binh và Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, đồng thời
thay đổi đường lối huấn luyện binh sĩ.
Đây cũng là lập
trường của Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ Robert Gates. Trước đó, có
nhiều lời đồn đoán cho rằng Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ Robert Gates
và Tổng Thống Obama có thể t́m cách giảm thiểu, hoăn lại, hoặc hủy
bỏ một số dự án quân sự quá tốn kém.
Hôm thứ năm, Tổng
Thống Obama vinh danh những lư tưởng của cố Tổng Thống Abraham
Lincoln, nhân dịp khánh thành một hội trường ‘Abraham Lincoln Hall’
tại Học Viện Quốc Pḥng Hoa Kỳ ở thủ đô Washington.
Tổng Thống Obama nói
Học Viện Quốc Pḥng Hoa Kỳ là một đài tưởng niệm sinh động để vinh
danh Tổng Thống Lincoln, về hoài băo của ông muốn có một nền ḥa
b́nh công bằng và vĩnh cửu.
Học Viện này nằm
dưới chỉ đạo của Chủ Tịch Ủy Ban các Tham Mưu Trưởng Liên quân Hoa
Kỳ, là quan chức quân sự cấp cao nhất nước Mỹ.
Sứ mạng của học viện
này là đào tạo các nhà lănh đạo quân sự và dân sự của Hoa Kỳ và nước
ngoài trong việc đánh giá các thách thức an ninh quốc tế.
Tổng Thống Obama nói
Học viện Quốc pḥng Hoa Kỳ phải đóng một vai tṛ thiết yếu trong
việc đề ra những phương hướng tiếp cận mới để bảo vệ sự an toàn của
đất nước.
Ông tuyên bố Hoa Kỳ
không thể tiếp tục gánh vác gánh nặng quân sự một ḿnh, và chính phủ
của ông quyết tâm đổi mới ngành ngoại giao, mời gọi sự tham gia cộng
tác của thế giới, đồng thời huy động nhân viên dân sự tham gia các
nỗ lực nhằm đương đầu với những mối đe dọa mà Hoa Kỳ đang phải trực
diện.
Mỹ điều chiến hạm tới Biển Đông
Hoa Kỳ hiện vẫn nắm thế thượng phong trên Thái
Bình Dương
Các nguồn tin cho
hay Hoa Kỳ quyết định điều tàu chiến có trang bị vũ khí
tới hộ tống tàu thăm dò của nước này tại khu vực biển
Đông (Nam Hải), sau khi có sự cố với tàu Trung Quốc hồi
cuối tuần..
Một quan chức
quốc phòng Mỹ giấu tên được hãng AFP trích lời nói tàu
chiến sẽ hộ tống tàu thăm dò trong "thời gian trước mắt".
Hoạt động hộ tống này chỉ áp dụng cho vùng biển Đông..
Báo Times của Anh
nói chính Tổng thống Barack Obama đã đưa ra quyết định này,
mà có thể sẽ dẫn tới khả năng tăng cao bất đồng Trung-Mỹ.
Hoa Kỳ cáo buộc
tàu Trung Quốc đã áp sát và gây hấn với tàu thăm dò đại
dương Impeccable hôm Chủ nhật 8/3, khiến chút nữa xảy ra va
chạm.
Một ngày sau khi
sự việc xảy ra, tàu chiến USS Chung-Hoon đã được trao nhiệm
vụ tháp tùng tàu Impeccable, vốn có mục đích dò tìm tàu
ngầm và chướng ngại vật dưới nước tại khu vực.
Phóng viên của tờ
Times có mặt tại Washington nói trong ngày ông Obama gặp
Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì, tức thứ Năm 12/3,
Bắc Kinh không tỏ vẻ nhún nhường.
Sự việc đã làm
phức tạp thêm quan hệ vốn nhiều sóng gió về mặt quân sự
giữa Mỹ và Trung Quốc, mới chỉ cải thiện chút đỉnh sau
cuộc hội đàm quốc phòng song phương tại Bắc Kinh hồi tháng
trước.
Nó cũng thu hút
sự chú ý của các nước trong khu vực biển Đông. Chính phủ
Việt Nam phản ứng bằng tuyên bố: "Việt Nam cho rằng mọi hoạt
động trên biển Đông cần được tiến hành trên cơ sở tuân thủ Công ước
của Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, tôn trọng quyền và lợi ích
chính đáng của các quốc gia ven biển".
Thêm đối thoại
Tổng thống Obama trong cuộc gặp với Ngoại trưởng Dương đã
kêu gọi tăng cường đối thoại quốc phòng với Trung Quốc. Nhà
Trắng ra thông cáo cho hay: "Ông tổng thống nhấn mạnh tầm
quan trọng của việc nâng tầm và tần số đối thoại giữa hai
quân đội".
Việt Nam cho rằng
mọi hoạt động trên biển Đông cần được tiến hành trên cơ sở tuân thủ
Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, tôn trọng quyền và lợi
ích chính đáng của các quốc gia ven biển.
Người phát ngôn
bộ Ngoại giao VN Lê Dũng
Tháng Tư năm
ngoái, bộ quốc phòng Mỹ và Trung Quốc đã thiết lập đường
dây nóng, tuy xem ra chưa hoạt động nhiều.
Khác biệt giữa
hai bên về nhận thức là điều cơ bản trong ứng xử tại biển
Đông. Hoa Kỳ nói tàu của Mỹ có quyền hoạt động trong hải
phận quốc tế nhưng Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với hầu
hết diện tích khu vực này.
Bắc Kinh luôn tuyên
bố đây là "lãnh thổ lịch sử và chủ quyền không thể chối
cãi" của Trung Quốc.
Nước này vừa lên
tiếng phản đối mạnh mẽ việc Philippines thông qua đạo luật
về đường cơ sở tại biển Đông, đồng thời loan báo kế hoạch
tổ chức tour du lịch ra đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa.
Phản ứng về việc
này, người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng nói:
"Việt Nam hết sức quan ngại và phản đối việc Trung Quốc cho phép
Công ty du lịch quốc tế Châu Giang mở tour du lịch ra đảo Phú Lâm
thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam".
"Việc này đă vi phạm
nghiêm trọng chủ quyền lănh thổ của Việt Nam, không có lợi cho tiến
tŕnh đàm phán t́m kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên
biển giữa hai bên."
Chiến hạm Hoa Kỳ USS CHUNG HOON được biệt phái bảo vệ tàu khảo sát
(Washington Post)
tka23 post
Hải quân Hoa Kỳ đă
gởi một khu trục hạm có trang bị hỏa tiển định hướng đến vùng biển
Nam Hải sau khi tàu Trung Cộng bị lên án sách nhiễu một tàu nghiên
cứu đại dương của Hoa Kỳ đang hoạt động vùng biển đó cuối tuần rồi,
một viên chức của Ngũ Giác Đài (Pentagon) cho hay.
USS Chung-Hoon, được
trang bị với hệ thống phóng thủy lôi và hỏa tiển, sẽ được nằm ở vị
trí nhằm bảo vệ chiếc impeccable, là chiếc tàu quan sát và nghiên
cứu đại dương.
Hôm Chủ Nhật rồi, năm chiếc tàu của Trung Quốc bao vây chiếc
Impeccable, do thủy thủ đoàn dân sự điều khiển và không có trang vị
vũ khí. Tàu
Trung Quốc đă tiến lại gần chiếc Impeccable, chỉ cách có 8 mét và
ngăn đường đi của Impeccable với những tấm ván gỗ thả xuống biển.
“Chung-Hoon đang ở
đó, trong khu vực và để ư đến chiếc Impeccable đang tiếp tục những
hoạt động quân sự hợp pháp,” viên chức Ngũ Giác Đài cho hay, với
điều kiện ẩn danh v́ tính phức tạp của vấn đề.
Chiếc khu trục hạm
này có căn cứ nằm ở Hawaii, thủy thủ đoàn gồm 275 người, đang có mặt
trong vùng trong công tác hoạt động định kỳ và được lệnh chuyển qua
nhiệm vụ bảo vệ.
Khu trục hạm USS Chong-Hoon. Nguồn: Lucy Penomi, AP
Ngũ Giác Đài không
nói rơ là nhiệm vụ bảo vệ này sẽ là thông lệ từ nay sắp lên nhằm bảo
vệ tàu quan sát trong vùng, nhưng họ gợi ư rằng chiến hạm Chung-Hoon
sẽ tiếp tục bảo vệ chiếc Impeccable trong suốt thời gian công tác
c̣n lại của tàu này.
Sự có mặt của khu
trục hạm Chung-Hoon này làm nổi bật quyết tâm tiếp tục nhiệm vụ khảo
sát mặc dù Trung Cộng cho rằng đây là một hoạt động quân sự bất hợp
pháp – mà theo các chuyên gia Trung Quốc là nhằm vào chuyện theo dơi
những hoạt động của tàu ngầm trong khu vực phía nam của đảo Hải Nam.
Nó cũng báo hiệu cho
thấy những căng thẳng ngày càng tăng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc nhằm
lúc Tổng thống Obama gặp gỡ Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc ông Yang
Jiechi ở ṭa Bạch Cung. Hai nhà lănh đạo đă kêu gọi tăng cường sự
hợp tác để xây dựng một “mối quan hệ xây dựng và tích cực”, theo bản
thông cáo của ṭa Bạch Cung.
Ông Obama nhấn mạnh
“tầm quan trọng của việc gia tăng sự đối thoại quân sự ở mức cao hơn
và thường xuyên hơn để tránh những trường hợp đáng tiếc trong tương
lai,” theo ṭa Bạch Cung. Cố vấn an ninh quốc gia ông James L. Jones
cũng đă đặt vấn đề về Bbiến cố tuần rồi trong buổi họp trước đây với
ông Yang, theo bản thông cáo.
Hoa Thạnh Đốn đă
phản đối sự kiện hôm thứ Hai tuần này, nhưng Trung Quốc phủ nhận sự
lên án này, họ nói rằng tàu của Hoa Kỳ đang hoạt động bất hợp pháp
trong khu vực biển đặc quyền kinh tế của Trung Quốc.
Trong buổi họp ở ṭa
Bạch Cung, ông Obama cũng bày tỏ niềm hy vọng sẽ có một tiến triển
trong sự đối thoại giữa nhà nước Trung Quốc với những người đại diện
cho Dalai Lama, nhà lănh đạo Phật giáo Tây tạng.
Thị Trấn Bô Xít Tại Lâm Đồng
Lư Nam B́nh
Kư sự đặc biệt cho Đài Chân Trời Mới
http://radiochantro
imoi.wordpress. com/
Cửa ngỏ vào Bảo Lâm.
Từ Bảo Lộc đi vào 15 cây số
Bảng chỉ đường vào
tổng hành dinh của Công ty khai thác Bô Xít tại Bảo Lâm
Theo quốc lộ 20, từ
Sài G̣n về Đà Lạt đến Bảo Lộc ngay tại ngă 3 Lộc Sơn quẹo trái 15
cây số nữa sẽ đến thị trấn Bảo Lâm. Nơi đây là tổng hành dinh điều
hành khai thác Bô Xít ở Lâm Đồng. Đến trung tâm thị trấn, ngay chỗ
chợ Bảo Lâm, theo mũi tên chỉ dẫn quẹo trái vào 200m sẽ đến khu điều
hành khai thác Bô Xít. Nơi đây bao gồm nhà ở của các chuyên gia
Trung Quốc và các quan chức của tập Đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam.
C̣n mỏ Bô Xít th́ cách đó chừng 5 km. Cả một vùng trên 100 mẫu đă
được san bằng nằm giữa 3 khu vực: Thị trấn Lộc Thắng- xă Lộc Phú và
xă B’Lá. Hai xă này đều thuộc huyện Bảo Lâm
Khác với sự dè dặt trên ĐăkNông, tại Bảo Lâm người ta thoải mái nói
về Bô Xít hơn. Từ quốc lộ 20 có bảng chỉ dẫn đường vào vùng khai
thác mỏ và nơi điều hành khai thác. Và an ninh cũng có phần lỏng lẻo
hơn ĐăkNông nhiều.
Những dăy nhà bên
trong hàng rào là nơi ở của chuyên gia Trung Quốc
Những dăy nhà ở của
công nhân Trung Quốc
Hai công nhân Trung
Quốc trên đường từ khu vực mỏ bô xít đến chỗ hàng quán phục vụ
Người Trung Quốc bao
gồm các chuyên gia và công nhân tràn ngập thị trấn Lộc Thắng. Các
hàng quán phục vụ người Trung Quốc mọc lên rất nhiều bằng các bảng
hiệu song ngữ Việt - Tàu. Theo một cán bộ pḥng Lao Động thương binh
tại thị xă Bảo Lộc th́ hiện nay có khoảng 500 người Trung Quốc gồm
các chuyên gia và công nhân đang phục vụ mỏ và cho biết khi nhà máy
đi vào hoạt động sẽ có hơn 6000 người Trung Quốc phục vụ tại đây.
Các chuyên gia Trung Quốc th́ ở ngoài thị trấn Lộc Thắng trong khu
cao cấp biệt lập nằm ven thị trấn trên một hồ nước thơ mộng. Cuối
tuần khu này vắng vẻ do họ về Sài G̣n hay lên Đà Lạt ăn chơi. Họ đi
lại bằng xe biển số xanh 49B do tỉnh Lâm Đồng cung cấp. C̣n công
nhân Trung Quốc th́ ở ngay tại khu mỏ. Từ thị trấn Lộc Thắng đi 5
Cây số về hướng ĐăkNông đến ngă 3 Cát Quế, họ sống trong những ngôi
nhà thấp lè tè lợp tôn màu xanh. Hiện có khoảng 8 dăy nhà dành cho
công nhân ở. Chúng tôi gặp chị Hương đang lo nấu ăn cho 1 dăy nhà
gồm 45 công nhân Trung Quốc cho biết: “ Hiện có khoảng 300 công nhân
Trung Quốc ở đây, mỗi dăy nhà họ thuê 2 người nấu ăn, lương mỗi
người là 150 000 VND. Theo chị Hương th́ cách ăn uống của công nhân
Trung Quốc khác lạ, buổi sáng ăn cháo trắng với cá khô kho mặn và họ
sống rất hà tiện. Họ giao 700 ngàn đồng (cỡ 40 Mỹ Kim) cho chị Hương
bảo phải đi chợ nấu ăn cho 45 người. Không riêng ǵ nhóm chị Hương
mà người nấu cho các nhóm khác đều kêu ca. Người dân thị trấn Lộc
Thắng cho hay mỗi sáng sớm và chiều tối hàng tốp công nhân Trung
Quốc kéo nhau đi dạo và vào các hàng quán. Một điều dễ nhận là họ
mua cái ǵ cũng trả giá từ cục xà pḥng, hộp kem dù giá bán lẻ in
ngay ngoài vỏ hộp nhưng họ cũng trả thấp hơn một phân nữa.
Những cửa hàng phục
vụ chuyên gia và công nhân Trung Quốc tại Bảo Lâm
Anh Hoàng Văn Xướng,
một công nhân lao động phổ thông, 20 tuổi ở ngay thị trấn Lộc Thắng
cho hay hiện có rất nhiều người dân địa phương và người miền Bắc vào
làm công nhân tại mỏ. Giá tiền công là 90 ngàn cho một ngày làm
việc. Đó là công giá sau khi qua các tay c̣ trung gian, nếu làm trực
tiếp cho các người thầu Trung Quốc th́ giá được trả là 150 ngàn VND
. Công việc chính của các công nhân Việt Nam là đào móng và các việc
lặt vặt khác. Mỗi ngày có khoảng 300 người Việt nam làm việc nơi
đây.
Anh Nguyễn Văn Quốc, 25 tuổi, người Đà Nẵng, kỹ sư tốt nghiệp Đại
Học Bách Khoa Đà Nẵng làm việc tại đây được 3 tháng cho biết anh
đang làm việc chung với nhóm chuyên gia Trung Quốc và có 4,5 thông
dịch viên. Công việc của anh là hướng dẫn công nhân Việt nam đào các
móng. Mỗi trụ móng 1mét vuông nhưng chiều sâu đến 13,5 mét. Khu nhà
máy rộng đến 60 hecta, chỉ làm đúng kích cỡ do các chuyên gia Trung
Quốc chỉ dẫn, sau đó họ đem nhà máy của họ qua đây lắp vào các trụ
móng đào sẵn. Anh Quốc cũng cho biết lương kỹ sư của anh là 6 triệu
đồng 1 tháng thấp hơn lương công nhân Trung Quốc là 10 triệu đồng.
Công nhân Trung Quốc họ đến từ các vùng miền núi, nông thôn không có
học hành ǵ. Anh Quốc dẫn chúng tôi vào sâu trong vùng mỏ. Đi đâu
cũng thấy bảng chỉ dẫn bằng 2 thứ tiếng: Việt- Hoa.
Một cán bộ làm việc tại văn pḥng UBND huyện Bảo Lâm cho biết nhà
máy đă khởi công gần 1 năm nay rồi, nhưng công tác đào tạo đă chuẩn
bị trước đây 4 năm. Học Đại Học 4 năm th́ học ở Trung Quốc, các sinh
viên là con em địa phương, thi đại học Bách Khoa Sài G̣n hay Bách
Khoa Đà Nẵng bị rớt mà trên 10 điểm cho 3 môn th́ được gởi đi học 4
năm ở Trung Quốc. Toàn bộ chi phí do phía Trung Quốc đài thọ. Khóa
đầu tiên hơn 50 em đă học được 3 năm rồi. C̣n học hệ Cao Đẳng th́
học tại Hải Pḥng, công nhân học hệ Trung cấp th́ học ở Bảo Lộc
Anh Nguyễn Tín, người dân thị trấn Lộc Thắng cho biết thêm, toàn bộ
đợt đầu đi học là con của cán bộ huyện Bảo Lâm và thị xă Bảo Lộc,
c̣n dân thường muốn gởi con đi học th́ phải tốn 25 triệu đồng lo
lót. Các đợt sau th́ rẻ hơn chỉ 20 triệu thôi, anh cũng muốn gởi con
anh đi học xuất ngoại cho biết nhưng con anh không chịu do sợ tốn
kém gia đ́nh.
Người dân Lộc Thắng th́ đi đâu cũng bàn tán xôn xao về mỏ Bô Xít. Họ
kể về những gia đ́nh được nhận đền bù tiền giải tỏa để giao mặt bằng
nhận trên 1 tỷ đồng nhưng ra thị trấn hay xuống thị xă mua nhà vẫn
không đủ. Có người không chịu đi bị cưỡng chế, sau đó tiền đền bù
mất hơn 400 triệu trừ vào chi phí cưỡng chế. Có người tiếc vườn cà
phê, vườn chè quyết ôm cột nhà không đi bị xe múc vào múc bể đầu
chết ngay tại chỗ mà c̣n bị kết tội là chống người thi hành công vụ.
Cũng có nhiều người nhận ra là Bô Xít rất độc hại. Họ biết rơ là
Trung Quốc đóng cửa các nhà máy Bô Xít của họ và qua đây khai thác
Bô Xít của ḿnh nhằm tránh độc hại cho dân họ, c̣n dân ḿnh th́ lănh
hết hậu quả.
Công trường khai
thác bô xít nh́n gần
Từ ngă 3 Cát Quế
ngay tâm điểm vùng mỏ tại Bảo Lâm đi khoảng 40 cây số nữa sẽ đến mỏ
Bô Xít ở ĐăkNông . Dọc đường chúng tôi bắt gặp nhiều người dân tộc
Châu Mạ sống đói khổ trong những căn nhà sàn xập xệ rách nát. Họ vẫn
hồn nhiên trên những nương chè ngút màu xanh. Mùa này chè tươi được
mua với giá 1000 đồng cho 1 kí lô. Những thung lũng mát màu xanh của
thông, chè, cà phê có nguy cơ bị hủy diệt lần này không phải bởi
chất độc màu da cam mà bởi những bụi đỏ và bùn đỏ của Bô Xít.
Rồi đây 20 năm nữa vùng hạ lưu sông Đồng Nai, sông Sài G̣n, và Hồ
Trị An sẽ nhiễm độc và các cháu bé bại liệt, què quặt, ngây ngô chắc
sẽ được công kênh qua Tàu để kiện Bắc Kinh chăng? Những người đang
nhẫn tâm đặt bút kư đủ loại quyết định cho Trung Quốc vào khai thác
Bô Xít tại Trung Nguyên liệu lúc đó có c̣n sống để thấy hậu quả việc
họ làm không?
Lư Nam B́nh
TranhBabui
Bô-xít Tây Nguyên -
ông Mạnh, ông Dũng và Tướng
Giáp
Change We Need

Phá rừng, đồn điền chuẩn bị mặt bằng xây dựng nhà máy luyện nhôm
đă khởi công ở Đắc Nông (H́nh
VNNet)
Rất nhiều người đang bức xúc về việc Trung Quốc đưa người qua khai
thác bô-xít ở Tây Nguyên. Cuối năm 2007 tôi nghe dự án này bị chính
ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng không ủng hộ, thế nhưng đến cuối năm
2008 th́ cũng chính ông ấy đă mở cửa một cách quá hớp cho nó. Điều
này đă thôi thúc tôi đi t́m sự thật.
Ư tưởng của đề án
này có từ thời ông Phan Văn Khải c̣n làm Thủ Tướng, nhưng với bản
tính dè dặt ông Khải đă không thúc đẩy dự án này. Để không mất ḷng
ông Mạnh, ông Khải tŕ hoăn tiến tŕnh nghiên cứu đề xuất của các cơ
quan chức năng chứ không lên tiếng phản đối. Khi nhậm chức vào giữa
năm 2006, ông Dũng tiếp tục kéo dài cách thức tŕ hoăn này hơn nữa.
Đến đầu năm 2008 khi kinh tế Việt Nam bắt đầu rơi vào khủng hoảng
trong lúc nội bộ Đảng đang lục đục. Đầu tháng 6 ông Mạnh đi thăm
Trung Quốc đề t́m kiếm giải pháp cho vấn đề kinh tế, sau đó 2 tuần
ông Dũng đi Mỹ cho cùng một mục tiêu. Trung Quốc nói với ông Mạnh
rằng sẽ bỏ tiền ra cứu kinh tế Việt Nam với điều kiện tiên quyết là
phải cho Trung Quốc khai thác bô-xít ở Tây Nguyên và chấp nhận có
đến khoảng 20 ngàn công nhân làm việc tại đây. C̣n Mỹ th́ hứa với
ông Dũng để đặt bẫy rằng sẽ tiếp ứng cho Việt Nam 20 tỷ USD mà không
cần phải kêu gọi đến WB hay IMF.
Ông Dũng trở về với
thái độ hân hoan và cả huênh hoang về kết quả ḿnh đạt được, c̣n ông
Mạnh th́ nặng trĩu v́ với yêu cầu của TQ như vậy th́ ông chẳng nghĩ
ra cách nào để thông qua BCT. Nhưng ông Hồ Cẩm Đào vẫn động viên
rằng chỉ cần ông Mạnh quyết tâm th́ ắt sẽ có cách đạt được, và 2 bên
đồng ư thiết lập đường dây điện thoại nóng để kịp thời thông tin ứng
cứu “cho nhau”. Ngay sau đó bộ Ngoại giao TQ liên tục đề nghị Thủ
Tướng Nguyễn Tấn Dũng sang thăm chính thức TQ nhưng ông Dũng đều t́m
cách thoái thác. Vào lúc ấy mọi người đều thấy rằng ông Dũng đang
nghiêng về phía Mỹ và đang trông đợi vào sự giúp đỡ của Mỹ, đang t́m
một cửa để lấy điểm với Mỹ để củng cố cho thế lực, đặc biệt là các
tập đoàn kinh tế của ông ấy. Nhưng chờ măi chẳng thấy kết quả lời Mỹ
hứa, chỉ thấy hết đoàn này đến đoàn khác vào VN để kư những thỏa
thuận ràng buộc nhằm xí chỗ. T́nh h́nh kinh tế trong nước diễn biến
ngày càng xấu, tháng 8, tháng 9, tháng 10 năm ngoái căng như dây đàn
sắp đứt. Thời điểm để TQ ra tay đă chín mùi. Ông Dũng không c̣n cách
nào khác, buộc phải đi TQ trong một t́nh thế bị động.

Các yêu cầu về nghi
lễ ngoại giao long trọng lúc đó đều bị TQ bác bỏ trước chuyến đi.
Nhưng ông Dũng không c̣n cách nào khác phải chấp nhận lên đường.
Nhưng thật bất ngờ, nghi lễ đón tiếp đă diễn ra long trọng nhất mà
TQ đă từng dành cho các nguyên thủ quốc gia. Kết quả của chuyến đi
được loan báo là thành công ngoài mong đợi. TQ đă đạt được lời hứa
sẽ phê duyệt ngay dự án bô-xít Tây Nguyên cho TQ trước cuối năm
2008, không những được phép đưa người vào VN, TQ c̣n được những quy
chế quản lư công nhân, công trường tại khu vực khai thác theo những
những đặc thù riêng của ḿnh, gần như một lănh địa theo quy chế
ngoại giao riêng. Ngược lại, TQ sẵn sàng ứng trước tiền cho VN trong
việc khai thác này một cách “lặng lẽ” để VN có nguồn lực đối phó với
khủng hoảng kinh tế. Con số là bao nhiêu th́ đến giờ vẫn chưa có ai
tiết lộ được. Khi tôi “khen” TQ đi một nước cờ cao tay th́ một trợ
lư trước đây của ông Mạnh nói rằng “đối xử với người tham như ông
Dũng th́ có khó ǵ, ông ta có quyền lợi th́ chuyện ǵ cũng xong
hết”.
Các công việc nghiên
cứu đề xuất của các cơ quan chức năng nhanh chóng được hoàn thành
một cách sơ xài với đa số các ư kiến đồng ư. Chính phủ tŕnh ngay
lên cho BCT và được biểu quyết thông qua với đa số tuyệt đối. UBTVQH
cho ư kiến ủng hộ mà chẳng hề thông qua Quốc Hội. Việc phê duyệt
nhanh chóng như vậy gây bất b́nh cho rất nhiều tầng lớp nhân dân, kể
cả các thành phần trong quân đội. Những ai am hiểu quân sự đều biết
rằng Tây Nguyên là một dăy đất hẹp nhưng rất trọng yếu, chính nhờ
khống chế được Tây Nguyên dễ dàng vào đầu năm 1975 mà chiến dịch mùa
xuân sau đó đă kết thúc nhanh chóng vào 30/4. Ai chiếm được Tây
Nguyên th́ sẽ khống chế được toàn vùng nam bộ, và v́ nó hẹp nên cũng
sẽ dễ dàng cắt đôi đất nước Việt Nam tại Tây Nguyên này. Trong quân
đội có một số tướng lĩnh rất bất b́nh với kiểu “bán nước” này nhưng
không làm ǵ được. Họ phải nhờ đến Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp. Dù biết
rằng sức khỏe Tướng Giáp rất yếu và tránh bị chấn động, nhưng không
c̣n cách nào khác, mọi người hy vọng uy tín của ông sẽ làm thay đổi
được vấn đề này. Và quả thật, Tướng Giáp khi nghe chuyện đă thật sự
bị sốc, ông không ngờ người ta dâng Tây Nguyên một cách dễ dàng như
vậy.
Bức thư ông gửi cho
ông Dũng đăng trên Vietnamnet chỉ là một phần rất ngắn để đưa ra
công luận. Toàn bộ nội dung những lời của Tướng Giáp phân tích rất
rơ nguy cơ mất nước như thế nào khi để TQ khai thác bô-xít ở Tây
Nguyên. Nó được gửi đến cho cả BCT chứ không chỉ cho ông Dũng. Nhưng
kết quả th́ mọi người đă biết, cái dự án chết tiệt đó vẫn được tiến
hành bất chấp lời can ngăn của vị Tướng già hết mực yêu nước. V́ lư
do này mà Tướng Giáp đă bị suy sụp phải nhập viên, tưởng đă không
qua khỏi hồi đầu năm. Có người bảo rằng ông đă không có hồng phúc để
ra đi trước khi phải chứng kiến cái sự suy tàn của chế độ mà ông đă
góp phần xây dựng nên nó bằng chính tấm ḷng yêu nước yêu dân của
ḿnh. Nhưng tôi cho rằng ông đă vượt qua được kỳ thập tử nhất sinh
vừa rồi là điều phúc lớn cho nhiều người
Ông Dũng từ chỗ “lơ
là” quay qua ủng hộ và đẩy mạnh tiến độ dự án một cách bất ngờ. Để
“xoa dịu” Tướng Giáp, ông ấy đă chỉ đạo dành những dự án đầu tư béo
bở của nhà nước cho những người con của Tướng Giáp. Có lẽ đoán trước
được điều này, Tướng Giáp đă nhắc nhở những người con của ḿnh phải
cẩn thận, giữ ḿnh. Những người con của Tướng Giáp không đi theo
nghiệp chính trị, các anh là những doanh nhân. Không biết là những
Vơ Điện Biên, Vơ Hồng Nam có đứng vững trước những sự tấn công các
loại đặc quyền không. Một người thân (đang c̣n trong quân đội) với
Tướng Giáp hiện nay nói rằng các anh này là những người hiếu thảo,
sẽ biết giữ thanh danh cho gia đ́nh. Người này cũng nói rằng may mà
bây giờ Trương Gia B́nh – chủ tịch FPT không c̣n là con rễ của Tướng
Giáp, nếu không th́ dễ dàng mua chuộc nhân vật này để gây ảnh hưởng
trong gia đ́nh Tướng Giáp. Tướng Giáp đang khỏe dần lên, đă có thể
nghe được người khác đọc sách báo và truyền đạt lại ư của ḿnh.
Một nguồn tin cho
hay rằng trong chuyến đi TQ nói trên, ông Mạnh đă gặp phải một đ̣n
độc thủ của TQ. Một nhân vật cấp cao trong Đảng CSTQ nói với một
nhân cũng cấp cao (xin được dấu tên) trong đoàn VN đi theo ông Mạnh
rằng nếu phía VN không đáp ứng các yêu cầu của phía TQ th́ rất có
thể một số tài liệu liên quan đến thỏa thuận của lănh tụ Hồ Chí Minh
với lănh tụ Mao Trạch Đông về vấn đề biên giới lănh hải sẽ được công
bố, mà điều này th́ hoàn toàn bất lợi cho uy tín của Đảng CSVN. Ông
Mạnh ở vào thế không c̣n lựa chọn nào khác.
Một số người am hiểu
cho biết rằng hiện nay số công nhân TQ có ở Tây Nguyên đă lên đến
con số gần 1 vạn người dù rằng công việc khai khoáng chưa thực sự
bắt đầu, chỉ đang trong giai đoạn chuẩn bị.
Nguồn: Change We
Need
http://tiengnoitudo danchu.org/ modules.php?
name=News&file=article&sid=7159
|