|
| |
|
CHƯƠNG III
Những Mẩu Chuyện Về
Người Bạn Cùng Khóa
Nguyễn Văn Phong
Trung Tá QLVNCH, giữ chức vụ Đổng Lư Văn Pḥng bộ Canh Nông và
Cải Cách
Điền Địa trong thời điểm Bộ này yểm trợ SĐ7BB của
Tướng Nam.
Trong thời gian thụ huấn tại Trường Sĩ
Quan Trừ Bị Thủ Đức, các E.O.R (Elève Officier de Réserve, Sinh Viên Sĩ
Quan Trừ Bị Thủ Đức, SVSQTBTĐ) khóa 3 đa số chỉ biết những người bạn cùng
trung đội, đại đội v́ tiểu đoàn khóa sinh khá đông, tổng số lên tới lối
750 người. V́ tôi thuộc đại đội 5, ở xa các đại đội khác và trung đội của
tôi học riêng một ngành chuyên môn cho nên ít tiếp xúc với các anh em đồng
khóa trong bốn đại đội 1 đến 4 phần lớn là được huấn luyện về bộ binh. Tôi
chỉ biết đến danh tính của E.O.R. Nguyễn Khoa Nam sau khi anh đă xung
phong chọn binh chủng Nhảy Dù, một kỳ tích trong đám E.O.R. Theo truyền
thống của Quân Đội Pháp, sĩ quan tốt nghiệp, với điểm cao, thường thường
t́nh nguyện vào hai binh chủng Nhảy Dù và Thiết Giáp, nhưng ở Thủ Đức, đă
có một trung đội được huấn luyện chuyên ngành Thiết Giáp nên chỉ c̣n Nhảy
Dù để chọn lựa khi muốn xung phong vào các đơn vị chiến đấu. Các E.O.R. là
các sĩ quan động viên, đa số gốc công tư chức và sinh viên, không chủ ư
theo binh nghiệp nên chỉ có ít người xin sang Nhảy Dù. Khi anh Nam chọn sự
nghiệp "mũ bê-rê đỏ," anh em đều khâm phục, nhất là hồi đó anh c̣n vẻ thư
sinh nghệ sĩ không có dáng vóc của một vị chỉ huy đơn vị chiến đấu. Thật
quả tài lănh đạo của anh là một kho tàng ẩn dấu,
"trésor caché" như người
Pháp thường nói. Sự lựa chọn con đường khó khăn và hiểm nguy tự nó là một
kỳ tích trong số sĩ quan trừ bị, không phải là sĩ quan chuyên nghiệp (officier
de carrière), số người như anh thật là hiếm có.
Sau khi tốt nghiệp, tôi vẫn nghe nói đến anh và trong những kỳ họp khóa,
anh có ghé thăm bạn đồng học nhưng vốn dĩ anh là người không thích khoe
khoang nên anh thường âm thầm đến rồi đi, không la cà, không huyên náo.
Nhưng anh em trong khóa ai cũng công nhận anh là người tốt bụng, quả cảm
và khiêm cung.
Tôi có hân hạnh tái ngộ anh trong một dịp may khá đặc biệt. Khoảng năm
1970-71, để yểm trợ binh sĩ và gia đ́nh, các bộ phủ của chính quyền Việt
Nam Cộng Ḥa chọn bảo trợ các đại đơn vị quân đội. Cơ quan tôi phục vụ lúc
đó là bộ Canh Nông và Cải Cách Điền Địa và vị tổng trưởng là một cựu sĩ
quan, v́ thế, ông muốn giúp đỡ một sư đoàn đồn trú trong một khu vực có
tiềm năng về nông nghiệp. Bộ Canh Nông và Cải Cách Điền Địa đă tuyển lựa
Sư Đoàn 7 Bộ Binh để bảo trợ, xử dụng các ty Nông Nghiệp tại địa phương đễ
hướng dẫn kỹ thuật, Ngân Hàng Phát Triển Nông Nghiệp (cũng do một sĩ quan
điều khiển) để tài trợ và tôi được giao việc liên lạc với Sư Đoàn 7 ở Đồng
Tâm, Khu Tiền Giang. V́ lư do đó, tôi thường xuống thăm sư đoàn, gặp lại
Thiếu Tướng Nam nhiều lần, chứng kiến tận mắt những công tŕnh chăn nuôi
trồng trọt của các trại gia binh. Anh thường phái trực thăng của anh lên
đón tôi và hướng dẫn tôi đi cùng khắp các trại, các nông trường, tŕnh bày
chi tiết về việc xử dụng các số tiền tài trợ. Khi cạn ngân khoản, anh lại
điện thoại cho tôi và rồi tôi mang chi phiếu xuống đưa anh, thông thường
vào khoảng hai, ba triệu mỗi lần. Anh hiếu khách, dù bận rộn hành quân,
anh cũng mời tôi ăn cơm nhà bàn với anh, kể lể tâm sự. Có lần anh hỏi tôi
có mấy đứa con, tôi nói là đă có hai cháu ngoại. Anh cười nói lớn: -Anh
mới hơn bốn chục tuổi mà đă có cháu gọi bằng ông ngoại, tôi cỡ tuổi anh mà
vẫn c̣n mồ côi vợ. Anh thiệt có phước. Tôi cám ơn anh và chúc anh mau hết
mồ côi. Anh trầm ngâm kết luận là anh đă qua tuổi lập gia đ́nh, hơn nữa
anh không có th́ giờ nghĩ đến việc ǵ khác ngoài sứ mạng chiến đấu và chăm
sóc cho gia đ́nh binh sĩ và tử sĩ. Anh chỉ cho tôi chiếc giường picot cạnh
bàn giấy, nơi anh ngủ nếu không đi hành quân đêm. Đấy là lần duy nhất tôi
thầy anh đùa cợt. Thông thường anh thân mật nhưng giữ lễ nghi lắm. Đến năm
1973, tôi chuyển qua một nhiệm vụ khác nên không xuống thăm anh được. Ít
lâu sau, tôi nghe tin anh lên nắm Quân Đoàn IV nên có gởi lời chúc mừng
anh.
Đầu tháng 5 năm 1975, tôi bị kẹt lại Sài G̣n, nghe tin truyền khẩu là một
số tướng lănh đă tự vẫn chứ không đầu hàng địch, lúc đầu tôi không biết đó
là những tướng nào. Đến khi tôi phải tŕnh diện ở đường Trần Hoàng Quân,
anh em mới cho hay có tướng Nam trong số các tướng anh hùng đă tuẫn tiết.
Tôi thật bàng hoàng và thao thức suốt đêm hôm đó. Tôi ngậm ngùi thương
tiếc một người tài ba, một tư lệnh chiến trường chưa để mất một thành tŕ
nào trong khu vực trách nhiệm của ḿnh...
|
|